(Baohatinh.vn) - Tôi đứng chênh vênh ở bờ bên này mùa hạ mà mãi nhìn hun hút về phía bờ bên kia, nơi có khoảng trời tuổi thơ trong veo, khúc đồng dao ngọt ngào. Giữa hai bên bờ thời gian là dòng đời trôi mải miết, chìm dưới đáy sâu là vô vàn kỷ niệm. Tôi đã gặp lại những mảnh ký ức rời rạc trôi về.

Ngược về trưa hè thơ ấu...

Tôi đứng chênh vênh ở bờ bên này mùa hạ mà mãi nhìn hun hút về phía bờ bên kia, nơi có khoảng trời tuổi thơ trong veo, khúc đồng dao ngọt ngào. Giữa hai bên bờ thời gian là dòng đời trôi mải miết, chìm dưới đáy sâu là vô vàn kỷ niệm. Tôi đã gặp lại những mảnh ký ức rời rạc trôi về.

Ngược về trưa hè thơ ấu...

Trong ký ức tuổi thơ có bóng dáng tảo tần mưu sinh của bà, của mẹ. Ảnh Cẩm Kỳ

Đôi lần bật khóc khi bất chợt nhớ ngọn đồi dương liễu xanh mướt sau làng, khoảng sân vuông dưới gốc mận già trước nhà ngoại, hay chỉ giản đơn là một vệt mủ chuối trên lưng áo mỏng manh... Đó là lúc tôi thấy mình bất lực trước thời gian, làm sao bơi ngược dòng đời mà quay về những tháng ngày yên bình thuở ấy? Khi mà tuổi tác đã âm thầm đẩy xa hai phía bờ quá khứ - hiện tại. Khi bàn tay chới với chỉ có thể chạm đến khoảng trời thơ ấu trong những giấc mơ...

Trưa mùa hạ đứng giữa cánh đồng thương nhớ, bỗng thấy mình quay về làm cậu bé tuổi mười ba. Thấy mình tếu táo đội úp chiếc lá khoai môn lên đầu, miệng liến thoắng nhái lại tiếng con chim chìa vôi viền trắng cánh đen, đang đậu vắt vẻo trên cành cây trứng cá. Tôi trốn ngủ trưa, nhảy chân sáo ra vườn, nhặt quả sầu đâu khô rụng đầy dưới gốc cây, hái trái dâu tằm chín mọng dọc hàng rào dương liễu. Những quả dâu tằm cỡ ngón tay cái, trái màu đỏ thẫm, trái màu tím đen lấp ló đầu cành. Chúng làm tôi liên tưởng đến chùm trứng li ti của ốc bươu vàng, mà tôi hay gặp trên cánh bèo tây mọc lúp xúp dọc triền đê đất lở. Nghe lao xao tiếng hót của họ hàng nhà chim hòa vào dàn đồng ca mùa hạ. Những chú chim sâu bé xíu, lích rích chuyền cành, vô tình làm cánh hoa khế tim tím theo gió rụng xuống thảm lá khô.

Ngược về trưa hè thơ ấu...

Bắn bi, trò chơi gắn với ký ức nhiều thế hệ. Ảnh: Khánh Thành

Buổi trưa hè, nắng phóng khoáng đổ xuống thửa đất trồng mè đen trước nhà, luồn lách hong khô nong đậu phộng mẹ phơi trên mái ngói. Tôi đem chiếc võng bộ đội của cha ra mắc trước hiên nhà, nằm phe phẩy cái quạt nan, ngóng đợi những đợt gió đồng ùa vào. Luồng khói nắng dịu dàng rọi qua vách thưa, in bóng xuống nền gạch loang lổ rêu xanh, vô vàn hạt bụi đất li ti bay quanh lấp lánh. Tôi nằm đợi một tiếng rao quen thuộc: “Nhôm nhựa... bán mua...!” từ cô Thắm ve chai cọc cạch đạp xe ngang qua nhà. Buổi sáng, tôi cùng đám bạn dạo quanh khắp làng để tìm nào vỏ lon, chai lọ, nào cánh quạt gãy, đống giấy vụn... rồi dồn hết vào bao, chờ đến trưa đem bán. Chiếc xe đạp cũ mòn chở đồ lỉnh kỉnh trên con đường đất gập ghềnh, cô gồng mình đạp từng guồng quay mà mồ hôi rơi ướt ròng manh áo mỏng. Những lúc như thế, tôi chỉ ước, giá như trời bớt nắng để cô đỡ nhọc nhằn...

Tôi vuốt lại cho phẳng những tờ tiền lẻ một ngàn, hai ngàn thu được từ mớ ve chai, rồi lại nằm xuống võng chờ đợi. Lần này, tôi chờ một tiếng rao khác, nó cũng cất lên lẻ loi rồi lọt thỏm giữa trưa hè lặng thinh, như tiếng rao của cô đồng nát mang đôi bao tay lấm lem đất bụi. “Ai đậu hũ đây...”, tiếng rao vang lên giọng trầm khắc khoải. Nhìn về phía cuối đường, thấp thoáng một dáng người nhỏ bé, tất tả bước giữa cái nắng chói chang, đôi quang gánh cũ kỹ cong xuống trĩu nặng nỗi mệt nhọc. Thế là tôi vội vàng xuống bếp lấy cái chén đất cầm ra trước nhà, mua một chén đậu hũ từ tiền bán ve chai lúc nãy. Bà Tư nhìn tôi cười hiền, khóe mắt in đậm dấu chân chim. Bàn tay bà tảo tần đặt quang gánh xuống, vén tấm vải mỏng phủ trên cái chum đất đựng lớp đậu hũ trắng ngần, thơm dịu. Bà đội cái nón lá sờn vành, bạc màu, gót chân nứt nẻ, mang đôi dép cao su nắng mưa đã mòn đáy. Tiếng rao trưa buồn tênh vang mãi trong tôi đến tận bây giờ...

Ngược về trưa hè thơ ấu...

Các em nhỏ thích thú với trò nhảy dây. Ảnh Bá Tân

Tôi nhớ những trưa hè ra trước thềm nhà, cặm cụi giúp mẹ xỏ chỉ luồn kim. Nhớ làm sao dáng mẹ ngồi lam lũ, đôi bàn tay sần chai, rám nắng tỉ mẩn khâu vá áo quần cho đàn con thơ sau buổi làm đồng vất vả. Nhớ từng tấm áo, chiếc quần lành lặn với những mũi chỉ đường kim khéo léo, như gửi trọn vào đó tình mẹ ấm áp, bao la. Những đường chỉ mẹ khâu đã dệt nên khoảng trời ấu thơ êm đềm, đan thành nỗi nhớ tựa chiếc cầu bắc qua đưa bước chân tôi về lại chốn cũ. Dòng đời âm thầm cuốn theo tất cả, để khu vườn mùa hạ ngày xưa đâu còn, những tiếng rao trưa da diết mất hút giữa ồn ã thanh âm của cuộc sống thường nhật. Tóc mẹ lưa thưa sợi trắng, bàng bạc nỗi đa đoan của đời người trắc trở...

Tôi đứng phía bên này bờ thời gian, lòng ước được gặp chuyến đò trôi ngược dòng về lại thơ ấu. Dẫu biết rằng, năm tháng hững hờ có đợi ai bao giờ...

Ngược về trưa hè thơ ấu...

  • Ngược về trưa hè thơ ấu...
    Dòng sông chở nặng ân tình

    Không có nỗi nhớ nào trào dâng lên trong biếc sâu tâm hồn bằng nỗi nhớ dòng sông quê khi ta đang sống giữa những ngày hè bỏng rát chốn phồn hoa. Con sông quê hương (Hà Tĩnh) đã chảy trong suối nguồn tâm tư ta từ thuở nhỏ, những bến sông lịch sử oai hùng, những bến sông bình dị… đều nặng nghĩa, nặng tình khiến ta nhung nhớ khôn nguôi…

  • Ngược về trưa hè thơ ấu...
    Những mùa hè thương nhớ…

    Trong khi hồi tưởng những kỷ niệm tuổi thơ, tôi chợt ngộ ra rằng, mùa hạ chính là mùa của tuổi hồng thơ ngây. Bởi không phải lúc đất trời rạo rực sức xuân, không phải khi sương thu giăng lãng đãng hay lúc đông lạnh ùa về mà chính cái không gian rực rỡ của mùa hè là nơi người ta để lại nhiều kỷ niệm ấu thơ nhất. Để khi bất chợt nghe một tiếng ve, gặp một màu nắng lại cồn cào thương nhớ...

Trần Văn Thiên

(Đại học Y Dược TP Hồ Chí Minh)


Trần Văn Thiên


Ý kiến của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng. Vui lòng gõ tiếng Việt có dấu

Các tin đã đưa

Tin liên quan

Xem nhiều

Địa phương

Xem thêm TP Hà Tĩnh

Hãy chia sẻ thông tin này với bạn bè!