(Baohatinh.vn) - Dọc tháng năm tuổi thơ, con cứ nhớ mãi câu ca: Trời nóng bức gió từ tay mẹ, con ngủ ngon/ Trời giá rét cũng vòng tay mẹ, ủ ấm con. Lắm lúc con của mẹ còn ê a những ca từ mượt mà, lắng sâu ấy lẫn trong tiếng cợt đùa vô cảm. Để đến một ngày, con mới biết đôi bàn tay gầy gầy, xương xương hằng đêm xoa dọc lưng con đó - thô ráp, hụt hao nhưng lại êm dịu và bao la biết bao…

Bàn tay mẹ

Dọc tháng năm tuổi thơ, con cứ nhớ mãi câu ca: Trời nóng bức gió từ tay mẹ, con ngủ ngon/ Trời giá rét cũng vòng tay mẹ, ủ ấm con. Lắm lúc con của mẹ còn ê a những ca từ mượt mà, lắng sâu ấy lẫn trong tiếng cợt đùa vô cảm. Để đến một ngày, con mới biết đôi bàn tay gầy gầy, xương xương hằng đêm xoa dọc lưng con đó - thô ráp, hụt hao nhưng lại êm dịu và bao la biết bao…

Bàn tay mẹ. Ảnh minh họa từ internet

Bàn tay ấy luôn thơm phức tình mẫu tử, là mảnh đất quá đỗi yên bình. Với con, giây phút hạnh phúc nhất chính là lúc được ngủ khì trong vòng tay mẹ. Giấc mơ khi đó thật trong trẻo, không gợn màu toan tính, đến nay vẫn theo con, khiến con thảng thốt, giật mình mỗi lần đau đáu nhớ quê. Để rồi bên dòng đời còn - mất, đua ganh, con vẫn thèm khát đôi tay mẹ cận kề…

Con đã gặp biết bao bà mẹ tảo tần nơi con từng đi qua và cả chốn con đang tạm dừng có đôi tay đẹp tựa tay mẹ. Đó là những bàn tay lọ mọ trong mù sương ngắt mấy bó rau cho kịp chợ sớm; những bàn tay quờ đôi quang gánh trở về nhà buổi chiều tối sau khi gắng cấy hết mấy bó mạ để mai ngày lúa kịp sinh sôi… Những bàn tay lành lặn, những bàn tay thương tích - những bàn tay lấp lánh vết chai diệu kỳ…

Bàn tay mẹ cứ thế hư hao, mỏng manh hơn, lõm hụt hơn, chai cứng hơn. Lòng bàn tay thời thiếu nữ hồng hào, mềm mại là thế, giờ chỉ một màu vàng nâu héo hắt vì gánh nặng áo cơm, bụi trần mà mỗi lần nắm lấy, con lại thót ruột, thót gan. Vậy mà, điều con làm được cho mẹ dường như mới chỉ dừng lại ở cái giật mình xoa xuýt ấy…

Khi trở trời, trái gió, những vết chai sần nơi ngón tay và lòng bàn tay mẹ lại nứt nẻ, sưng mọng lên. Mẹ cười bảo, lúc đó do mẹ không chịu thuốc thang cẩn thận để bây giờ các con phải bận lòng; rồi bởi lỗi của mẹ khi sinh chúng con ra không kiêng cữ chu đáo mà cứ cắm đầu vào công này việc nọ; nào là vì mẹ ngâm mình trong phèn chua ngoài ruộng cả ngày làm cỏ, hái gặt mà không chú ý dưỡng sức, nghỉ ngơi… Mẹ ơi! Con biết, phương thuốc tốt nhất để chữa lành tay mẹ là sự trưởng thành hơn của con mỗi ngày…

Con chỉ ước một điều nho nhỏ, rằng ngày nào đó những vết chai sần trên tay mẹ sẽ được xóa hết để những cơn đau âm ỉ mà mẹ chịu đựng không còn...

Nguyễn Tiến Dũng

(Bảo tàng Quảng Bình)


Nguyễn Tiến Dũng


Ý kiến của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng. Vui lòng gõ tiếng Việt có dấu

Các tin đã đưa

Tin liên quan

Xem nhiều

Địa phương

Xem thêm TP Hà Tĩnh

Hãy chia sẻ thông tin này với bạn bè!
Tắt [X]