TrướcSau

    1:19:02:2018:15:19

    Xã hội

    Đổi cỡ chữ:
    tT
    Tt
    Đổi font chữ:
    Abc

    Bếp mẹ ngày xuân

    (Baohatinh.vn) - Tôi phiêu bạt xa quê hương tính đến nay cũng đã mười năm có lẻ. Mỗi lần tết về sao mà nhớ đến thế cái không khí ấm nồng cả nhà quây quần bên nhau, bên bếp lửa đang rực hồng mẹ nhóm. Ngọn lửa bếp xuân đã xoáy sâu vào tận tâm can tôi, chỉ cần một “mồi nhớ” là nó lại bùng lên dữ dội.

    Bếp mẹ ngày xuân

    Tôi phiêu bạt xa quê hương tính đến nay cũng đã mười năm có lẻ. Mỗi lần tết về sao mà nhớ đến thế cái không khí ấm nồng cả nhà quây quần bên nhau, bên bếp lửa đang rực hồng mẹ nhóm. Ngọn lửa bếp xuân đã xoáy sâu vào tận tâm can tôi, chỉ cần một “mồi nhớ” là nó lại bùng lên dữ dội.

    bep me ngay xuan

    Ảnh minh họa từ internet

    Những ngày cận tết, bếp mẹ rộn ràng, tí tách lửa ấm nồng. Mẹ sên mứt dừa, mứt cà rốt, mứt bí đao, rang sẵn hạt bí, hạt dưa, đợi tết đãi khách. Bàn tay ấy, qua bao năm in hằn đường chỉ thời gian đầy khắc nghiệt nhưng vẫn thoăn thoắt, khéo léo đến vô cùng. Bốn anh chị em chúng tôi mắt dán chặt vào những thao tác của mẹ không chớp, tay hơ lửa, hòng bớt được cái lạnh như cắt da, cắt thịt. Thi thoảng lại được mẹ nhón cho một vài miếng cắn thử. Trong bếp, mẹ giống như một nghệ sĩ, một người đầu bếp tài ba đang thỏa sức làm nên những món ăn kỳ diệu. Gian bếp nhỏ tưởng chừng như chật chội nhưng lại là nơi những đứa con của mẹ học được biết bao nhiêu là bí quyết bếp núc. Chị Hai tôi ôm mẹ cười rằng, sau này, lấy chồng sẽ không còn sợ người ta đánh giá vụng về, hậu đậu nữa. Anh Cả tôi cười sảng khoái “Còn giả sử nếu lấy vợ chẳng may không giỏi nấu nướng, con sẽ phụ cô ấy”. Những lần như thế, tiếng cười ngập tràn cả gian bếp nhỏ, trên tường, một vài chú thạch sùng ngơ ngác bỏ đi.

    Sau này, khi anh chị tôi lập gia đình, xuân nào cũng kéo “cả bầy, cả ổ” (theo như ngôn ngữ ở quê) về với mẹ. Mấy đứa cháu tuy sống ở phố lâu nhưng lại không kén đồ bà làm, ngược lại, rất thích là đằng khác. Chúng mân mê ổ bánh xèo, bánh gio, rồi cầm từng sợi mứt cho vào miệng nhai một cách ngon lành. Mẹ lại nhắc thời đói khổ, cũng bên gian bếp này, mẹ tằn tiện từng miếng ăn, làm gì được như các cháu bây giờ, muốn ăn gì cũng có. Nhìn niềm vui muộn của mẹ trong ánh mắt của những đứa cháu, mắt tôi lại cày xè, thương mẹ đến vô cùng.

    Bếp xuân của mẹ đi xa là nhớ, về là thương. Thương từng lọn khói quẩn quanh chỗ ngồi của mẹ, vô tình làm mắt mẹ cay, đến từng mảng bồ hóng bám chặt trên tường đen nhưng nhức. Thương đàn kiến đen đi lạc vào trong bếp, nối đuôi nhau dàn hàng, ngỡ là đang đi vào thánh địa của chúng. Nhớ cái dáng lưng còng của người bao năm cặm cụi nơi góc bếp để làm nên những bữa cơm gia đình đầm ấm…

    Xuân lại đến. Cũng lại một lần nữa tôi lỡ hẹn với gian bếp của mẹ, lỡ hẹn với những mẻ mứt mẹ sên, những món ăn ngày tết mẹ làm. Với tôi, gian bếp xuân của mẹ là gian nhớ vô cùng tận. Là khi mệt mỏi tôi sẽ tìm nhớ về. Mẹ với góc bếp thân thuộc đã gồng gánh niềm vui, nỗi khổ, những âu lo, hạnh phúc… Những điều tốt đẹp của tôi được khởi lên từ nơi này, góc nhớ thân thương!

    Quyền Cao

    Xem chi tiết

    Bình luận của độc giả

    Gửi bình luận

    Video đang được xem nhiều

    Hãy chia sẻ thông tin này với bạn bè!
     
    Thông tin dự báo thời tiết: