Những dãy nhà lợp ngói khá lụp xụp, buồn và khô khốc nằm cô quạnh dưới những tán lá cây rợp bóng, lá rụng phát ra tiếng kêu xào xạc mỗi khi những cơn gió nhẹ thổi qua tạo nên cảm giác buồn man mác, se sẽ trong lòng người. Tất cả những cảm giác mông lung,chập chờn níu kéo tâm hồn tôi – một kẻ xa quê lâu ngày trở về chìm đắm trong nỗi mơ màng của những hình ảnh tuổi thơ lúc ẩn, lúc hiện.

Chợ quê

Những dãy nhà lợp ngói khá lụp xụp, buồn và khô khốc nằm cô quạnh dưới những tán lá cây rợp bóng, lá rụng phát ra tiếng kêu xào xạc mỗi khi những cơn gió nhẹ thổi qua tạo nên cảm giác buồn man mác, se sẽ trong lòng người. Tất cả những cảm giác mông lung,chập chờn níu kéo tâm hồn tôi – một kẻ xa quê lâu ngày trở về chìm đắm trong nỗi mơ màng của những hình ảnh tuổi thơ lúc ẩn, lúc hiện.

Chợ mỗi lúc một đông. Hôm nay là ngày chợ phiên của một vùng quê nghèo. Chợ Cừa – cái tên đã nói lên cái giản dị, gần gũi, rất “quê” như chính con người vùng đất đó. Đã từ bao lâu rồi tôi mới lại được đi chợ ở quê. Tôi nhớ, hồi nhỏ mỗi lần được mẹ cho đi chợ cùng là tôi vui sướng lắm.

Chợ quê. Nguồn: Internet

Suốt những năm tháng tuổi thơ tôi gắn với mảnh vườn trong nhà đầy những cây cam, bưởi - nhớ lúc đến mùa hoa nở, tôi và anh trai thường chơi nhặt hoa, trêu đùa nhau dưới gốc cây; gắn với lũy tre làng và cánh đồng nhỏ mà đến ngày mùa gặt lúa, tôi và lũ trẻ trong làng lại chơi trò đánh trận, ném lựu đạn…đó là khung cảnh thường nhật và quen thuộc. Chính vì vậy, lâu lâu tôi lại đòi mẹ đem đi chợ.

Chợ quê nghèo, không nhiều người và phong phú hàng hóa như chợ huyện, chợ tỉnh, nhưng ngày đó là cả một thế giới mới lạ, hấp dẫn và thu hút đối với tôi. Được mẹ dắt đi sau lưng, tôi trố mắt ngắm nhìn tất cả những gì xảy ra xung quanh mình. Đặc biệt vào những phiên chợ Tết, người đông hơn, nhiều màu sắc hơn, lúc nào được đi chợ Tết tôi cũng phải đòi bằng được mẹ mua cho mình những trái bóng bay đủ màu sắc để về cùng chơi với lũ bạn trọng xóm.

Bây giờ, sau bao nhiêu năm xa nhà trở về, tôi không còn là đứa con bé bỏng đi sau lưng mẹ như ngày xưa.Giờ tôi đã là một người trưởng thành, đã trải qua đủ mọi đắng cay, ngọt bùi trong cuộc đời đầy những cạm bẫy, bọn chen; cũng đã trải qua nhiều niềm vui, nỗi buồn của thành công và thất bại…nhưng như bao nhiêu người con xa quê khác, nỗi nhớ quê hương có bao giờ thôi day dứt, khắc khoải trong lòng?

Phiên chợ vẫn vậy. Dọc lối vào, hai bên là những người bán hàng xén với đủ dao, mác, liềm, cuốc, xẻng…những vật dụng phục vụ cho ngày mùa ở vùng quê chỉ trồng được lúa mỗi năm hai vụ. Đi vào trong bày bán các thứ hàng hóa hoa quả, hàng tạp hóa, quần áo, rau củ… điều đặc biệt nhất ở phiên chợ quê tôi là ở hàng bánh với đủ thứ bánh đặc trưng, rất riêng của Hà Tĩnh: Bánh tráng vừng đen, bánh đúc, bánh nếp, bánh rán đủ loại đủ màu, bánh mướt…những món hàng mà ngày trước làm tôi luôn ngóng mẹ đi chợ về.

Nếu như ngày đó, tôi sẽ chạy khắp nơi để xem với ánh mắt tò mò, thích thú của một đứa trẻ, thì nay, tôi chỉ muốn đứng một góc và nhìn…bao hình ảnh trước mắt làm tôi nhớ về một miền kí ức xa xăm …cũng như ngày hôm nay…tôi nhớ hình ảnh mẹ tôi, lúc đó còn trẻ, với nụ cười tươi và duyên dáng, nhanh nhẹn vừa dắt tôi vừa mua bán hàng, tôi thấy tôi của ngày đó, lâu lâu nơi khóe mắt tôi bỗng thấy cay cay. Quê hương là vậy, luôn vấn vương, luôn tràn ngập, luôn vỗ về tâm hồn tôi, thôi thúc tôi.

Chợ quê không nhiều hàng hóa, không tập nập, nhộn nhịp người mua bán…nhưng tại sao tôi vẫn thấy cảm giác ấm áp tràn ngập khắp người. Lâu lâu nghe tiếng kì kèo về giá cả của một món hàng nhỏ giữa người bán và một bà cụ già, tôi chợt mỉm cười: phải, ở cái vùng quê nghèo bão lũ triền miên, nơi túi mưa chảo lửa, kiếm được đồng tiền bát gạo khó lắm, người dân quê tôi phải tính toán chi li, tiết kiệm đến từng đồng, từng hào mới mong có cái ăn cái mặc, để còn có cái mà phòng thân khi trái gió trở trời, đau ốm … thấy vậy tôi càng quý và thương quê biết bao.

Quê hương, mỗi người có thể có cho mình những định nghĩa khác nhau: Đó chính là nơi cuối cùng mà ta muốn trở về, là những gì còn lại sau khi chúng ta mất tất cả, là nơi mà đi xa ai cũng nhớ…và với tôi cũng vậy, quê hương là tất cả những điều đó, quê hương chính là bố mẹ, anh em, là nơi có những kỉ niệm tuổi thơ, có lũy tre làng gắn bó, có những ngày mưa bão, lũ lụt trắng đồng của mảnh đất đau thương Miền Trung, là những chiều ngồi tránh nắng và hóng gió nồm với hàng xóm láng giềng trong những ngày hè gió Lào đổ lửa, là bát nước chè xanh mọi người tụ nhau trò chuyện trong những đêm trăng…và trong đó có những phiên chợ quê.

Phiên chợ đã tàn nhưng những dư vị còn lại luôn đọng mãi trong tôi, nhắc nhở tôi, níu kéo bước chân tôi. Ngày mai tôi lại đi, nhưng tôi biết quê hương sẽ là những gì còn lại có ý nghĩa nhất trong cuộc đời tôi, nơi có tất cả và luôn sẵn sàng dang rộng vòng tay đón tôi trở về.

Mai Nguyễn (ĐHSP Huế)


Mai Nguyễn (ĐHSP Huế)

 {name} - {time}

 Trả lời

{body}
 {name}- {time}
{body}

0 bình luận

Ý kiến của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng. Vui lòng gõ tiếng Việt có dấu

Các tin đã đưa

Tin liên quan

Xem nhiều

Địa phương

Xem thêm Thành phố Hà Tĩnh

Thời tiết

Hãy chia sẻ với bạn bè!
Tắt [X]