(Baohatinh.vn) - Tôi bỗng nhớ về những tháng mười xưa yêu dấu, bên căn nhà nhỏ lợp mái tranh, mẹ cha cười nói cùng đàn em thơ nhỏ...

Nỗi nhớ tháng mười

Tôi bỗng nhớ về những tháng mười xưa yêu dấu, bên căn nhà nhỏ lợp mái tranh, mẹ cha cười nói cùng đàn em thơ nhỏ...

Nỗi nhớ tháng mười

Tháng mười ghi dấu bao kỷ niệm bên mẹ cha, bạn bè. (Ảnh: Internet)

Tháng chín lướt nhẹ nhanh như một cơn gió và tháng mười lại về bên hiên nhà, cùng với nắng vàng hanh hao, hoa cúc vàng bung biếc nở cả một khoảng trời vời vợi. Tháng mười vừa sang cũng độ cuối thu, nắng rất dịu nhẹ, tất thảy như chiều lòng người, khiến cảnh vật nên thơ hơn bao giờ hết. Nhấp ngụm trà sen, nhẩn nha chút cốm xanh nguyên mà lòng người rộn ràng, an nhiên. Tôi bỗng nhớ về những tháng mười xưa yêu dấu, bên căn nhà nhỏ lợp mái tranh, mẹ cha cười nói cùng đàn em thơ nhỏ.

Nỗi nhớ tháng mười

Niềm vui theo chân mẹ đi gặt (Ảnh: Internet)

Tháng mười, ấy là những ngày theo chân mẹ đi gặt. Cảm giác rất khó tả khi được bố mẹ công nhận một phần công sức nhỏ bé cho vụ mùa thành công. Đôi khi đó chỉ là những việc cỏn con, xách ấm nước, mang theo cái điếu, gói thuốc cho bố cùng các bác, các chú mà thôi.

Bố vẫn thường xoa đầu, khích lệ: “Nó bé như cái kẹo thôi nhưng không có nó thì bố mẹ cũng khá mệt đấy!”. Cầm xâu muồm muỗm bố tặng thưởng trong mùa gặt mà lòng rộn ràng niềm vui. Tối tối lại cùng đám bạn thi nhau làm xiếc trên đống rơm, nhào qua lộn lại, rơm rạ cứa vào da vào thịt nhưng sao thấy vui, thấy thích vô cùng. Sau mùa gặt, bà sẽ chọn những sợi rơm to và khỏe nhất, làm chổi rơm, làm búp bê, làm hình nộm đủ thứ… Tuổi thơ làng quê nghèo khó, chỉ là đồ chơi làm bằng rơm thôi cũng khiến con trẻ hân hoan cả ngày. Một tuổi thơ hồn nhiên, ngọt ngào và tinh khôi, dễ trong đời này mấy ai có được?!

Nỗi nhớ tháng mười

Vườn nhà tháng 10 (Ảnh: Internet)

Tháng mười, vườn nhà trĩu đầy những quả, là na, hồng, bưởi, ổi, thị… Đứng giữa vườn quê như đứng giữa khu vườn cổ tích trong truyện bà kể năm nào. Cây vườn nhà thơm thảo đơm hoa, kết trái, nuôi dưỡng giấc mơ những đứa trẻ quê nghèo khó bằng những gì tinh túy và ngọt ngào nhất.

Bạn có tưởng tượng được khoảnh khắc tự mình nhón chân hái lấy một quả ổi cho vào miệng nhai rau ráu hạnh phúc cỡ nào không? Hay bất chợt sớm mai thức giấc, bước ra vườn và thấy những quả na đang chín thơm lừng mời gọi? Đó là những thứ hạnh phúc giản đơn, những khoảnh khắc mà dòng thời gian sẽ lưu lại cùng với tuổi thơ yêu dấu!

Nỗi nhớ tháng mười

Vườn mùa thu nhà bạn bạt ngàn hoa cúc, từ cúc chi trắng, cúc Đài Loan cho tới cúc họa mi (Ảnh: Internet)

Tháng mười gọi về cả một khoảng trời trong veo của cô bạn hàng xóm. Vườn nhà bạn, mỗi độ tháng mười ngan ngát hương hoa. Mảnh vườn be bé, mẹ bạn dành toàn quyền cho bạn chăm sóc. Bạn như một cô chủ nhỏ cần mẫn, sáng sớm xách ô doa ra tưới cây, xới từng khối đất mềm bở tơi, nhặt nhạnh những con sâu trên phiến lá. Vườn mùa thu nhà bạn bạt ngàn hoa cúc, từ cúc chi trắng, cúc Đài Loan cho tới cúc họa mi… Đứng bên kia hàng rào dâm bụt, bạn gọi thật to, đưa cho tôi một bó hoa, hạnh phúc bảo: “mình tặng bạn cả mùa thu đấy!”.

Tháng mười, đất miền Trung vẫn còn có những cơn bão hoành hành, những cơn mưa thối đất thối đai. Nghe tin bão về mà lòng cũng cuồn cuộn nổi sóng theo, bứt rứt từng đêm giấc ngủ không yên. Nhà cửa, vườn tược, cây cối sau bão ngổn ngang, nhìn đâu cũng thấy cảnh tan hoang mà thương, mà xót.

Nhiều lúc trách ông trời sao lại bất công với những người dân chân chất, cần cù, chịu khó? Nhưng rồi ngẫm lại, cuộc sống vốn dĩ vậy. Nếu không cố gắng, không vươn lên thì sớm muộn cũng tự bị đào thải. Ở phố, gọi điện về cho mẹ, thấy mẹ rưng rưng trong từng lời nói mà tim quặn thắt. Sau cuộc gọi thể nào cũng ngồi ngẩn ngơ một lúc thật lâu, đặt mình nằm xuống, gối ướt đẫm nước mắt lúc nào không hay.

Tháng mười bây giờ, con người năm xưa, làng mạc quê hương đã đổi mới, nhưng ký ức thì vẫn không hề đổi thay. Vẫn là tháng mười với những mùa trong trẻo tuổi thơ, nụ cười giòn, ánh mắt biếc xen lẫn ký ức ngày bão buồn đau. Tháng mười ngân lên từng nhịp nhớ, miên man, diệu vợi…

  • Nỗi nhớ tháng mười
    Ngược về trưa hè thơ ấu...

    Tôi đứng chênh vênh ở bờ bên này mùa hạ mà mãi nhìn hun hút về phía bờ bên kia, nơi có khoảng trời tuổi thơ trong veo, khúc đồng dao ngọt ngào. Giữa hai bên bờ thời gian là dòng đời trôi mải miết, chìm dưới đáy sâu là vô vàn kỷ niệm. Tôi đã gặp lại những mảnh ký ức rời rạc trôi về.

  • Nỗi nhớ tháng mười
    Nhật ký những ngày chưa biết nhớ...

    Hồi chưa đi lấy chồng, chị thích nhất là những tối mùa đông, mấy mẹ con chen chúc nhau nằm ngang trên chiếc giường của mẹ, nghe mẹ kể chuyện ngày cả lũ còn bé xíu. Chuyện chị Quỳnh hay nhè, cứ ngồi bám gốc cây cau ăn vạ từ lúc mẹ đi chợ đến lúc mẹ về...

  • Nỗi nhớ tháng mười
    Bếp mẹ ngày xuân

    Tôi phiêu bạt xa quê hương tính đến nay cũng đã mười năm có lẻ. Mỗi lần tết về sao mà nhớ đến thế cái không khí ấm nồng cả nhà quây quần bên nhau, bên bếp lửa đang rực hồng mẹ nhóm. Ngọn lửa bếp xuân đã xoáy sâu vào tận tâm can tôi, chỉ cần một “mồi nhớ” là nó lại bùng lên dữ dội.

mai hoàng

(Hà Nội)


Mai Hoàng


Ý kiến của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng. Vui lòng gõ tiếng Việt có dấu

Các tin đã đưa

Tin liên quan

Xem nhiều

Thời tiết

Địa phương

Xem thêm TP Hà Tĩnh

Hãy chia sẻ thông tin này với bạn bè!
Tắt [X]