Tháng sáu mưa, tôi ngồi nghe cô quạnh nhắc/ thôi hãy quay về... mình yêu lấy mình thôi...

May giữa đời còn chốn để thương nhau

Tháng sáu mưa, tôi ngồi nghe cô quạnh nhắc/ thôi hãy quay về... mình yêu lấy mình thôi...

Tranh minh họa. - Nguồn: tư liệu TT.

Một góc miền Tây

vừa đủ ấm để lòng thôi bỡ ngỡ vừa đủ nồng để lạc hết bơ vơ một chút cay lăng lắng đọng vào thơ đọng vào mắt chúng mình, ôi đáy mắt..

men rượu ấm, vì anh, em đã nhấp sẽ vì anh em thức trọn đêm này anh đã sống và lòng anh đã trải em lẽ nào không mắc nợ miền Tây

anh lẽ nào không biết mắt em cay buồn chất ngất bao ngày, tim đã mỏi em trót quên mà miền Tây vẫn đợi góc bạn bè ươm lại chút thơ ngây

góc bạn bè nương nhẹ một vòng tay và anh nữa..., lòng em thôi lạc lõng xin đừng trách những chân trời xa rộng chúng mình ơi xin đừng trách tâm hồn!

xin đừng trách quãng đời xưa đã lỡ buồn vui ta theo gió giạt phương nào men rượu ấm em nhấp tình xứ sở may giữa đời còn chốn để thương nhau

may giữa đời còn chốn để chiêm bao...

Phù du ơi phù du buồn đến nỗi...

tháng sáu mưa, tôi ngồi nghe gió nhắc vạn dặm đường mây... tơ tóc xa mù vạn dặm đường thương... tình yêu tàn tạ khuất tàn tạ niềm hi vọng giữa phù du

tàn tạ gió... tôi ngồi nghe đêm nhắc đã phù du hương sắc của hồn tôi! phù du ơi phù du buồn đến nỗi tôi thà đau thà chết một lần thôi!

tháng sáu khóc giùm tôi ngàn tuyệt vọng những lời mưa chan chứa nỗi chôn vùi tôi ngồi đếm phù du, tôi ngồi nhớ tôi ngồi thương người... như lần cuối thương tôi!

chưa qua hết những cung đường trôi nổi tháng sáu mưa tôi dừng lại, để quay về tháng sáu mưa, tôi ngồi nghe cô quạnh nhắcthôi hãy quay về... mình yêu lấy mình thôi...

Trăm chiều gió em gom về kết lại

em kết lại những lời yêu đẫm mắt thương và thương và nhung nhớ nhớ nhung đầy câu thơ lẻ của hôm nào quên mất em kết cùng phơ phất dáng mưa bay

em kết ấm... chỉ mong đừng rét tái những chiều qua biền biệt, héo hon buồn em kết sóng... chỉ mong dù xa ngái anh chẳng đành lạc bước phía trùng dương

trăm chiều gió, trăm chiều mây lịm mướt em gom về kết lại phút tràn yêu và sông suối, và lá hoa và trăng biếc có một lần em đã kết trao theo...

anh chưa nhận, có thể vì xa lắm sương khói mơ hồ che khuất mảnh hồn trao anh chưa nhận, có thể vì mây xám chưa đủ làm cay mắt... để cần nhau!

có thể bây giờ, có thể suốt mai sau thơ em viết, chỉ đôi lần anh lướt đọc như thoáng gió lướt qua vùng hương cỏ mật xa hút rồi... không gởi lại chút bâng khuâng! xa hút rồi, mà cỏ mãi dạt dào xanh...

Chiều cuối năm

chiều nay tôi muốn đi hoang quá xé vụn mình ra để nhạt nhòa

chiều nay tôi muốn men hồn gió tung đời tan tác phía mây xa

chiều nay tôi khóc tôi tàn tạ tôi khóc tình yêu vỡ đắp bồi

chiều nay hoa mảnh phai vào lá tôi xóa bao giờ cho hết tôi?

ĐINH THỊ THU VÂN

Theo tuoitre.vn


congthanh

 {name} - {time}

 Trả lời

{body}
 {name}- {time}
{body}

0 bình luận

Ý kiến của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng. Vui lòng gõ tiếng Việt có dấu

Các tin đã đưa

Tin liên quan

Xem nhiều

Thời tiết

Địa phương

Xem thêm TP Hà Tĩnh

Hãy chia sẻ với bạn bè!
Tắt [X]