Mẹ nắm tay con được không? Mẹ đã xin phép rồi đấy nhé!

Mẹ nắm tay con được không?

Mẹ nắm tay con được không? Mẹ đã xin phép rồi đấy nhé!

Mẹ nắm tay con được không?

Mẹ nắm tay con được không?
Mẹ đã xin phép rồi đấy nhé!
Bàn tay con nhỏ nhắn nhưng có thể vuột ra khỏi tay mẹ
Khi con muốn rời đi.
Mẹ nắm tay con được không?
Vì mẹ sợ bậc tam cấp lên bệnh viện làm chân con không vững
Vì mẹ sợ con loay hoay hấp tấp nên dúi dùi té ngã
Vì nhỡ đâu mẹ không đỡ kịp khi con rơi.
Mẹ nắm tay con được không?
Chàng trai hai tuổi không muốn để tay vào tay mẹ
Chàng trai hai tuổi muốn tự mình đi và tự tin không té
Nhưng mẹ làm sao biết được con sẽ ngã khi nào?
Mẹ nắm tay con được không?
Mẹ đã lịch sự xin phép rồi đấy nhé!
Mẹ sẽ giữ chặt bàn tay anh trong tay mẹ
Khi nào lớn hẳn rồi, hãy buông tay mẹ, nha anh!

Gửi cô gái lên mười

Con gái mẹ nay đã lên mười
Đã biết nấu cơm, quét nhà, rửa chén.
Hôm qua con nói: ước gì mình có nhà - căn nhà có
hồ bơi cổng trắng
Mẹ cười mà lòng ít nhiều cay đắng.
Làm sao để nói cho con biết
Bình an là dáng con ngồi đàn, là khung tranh con vẽ
ánh nắng lấp lánh
Dù đó là khi con ngồi vẽ ngay ngắn
Hay con bò ra nền nhà mẹ mới lau xong
Làm sao để nói cho con hiểu
Bình an là buổi chiều đuổi theo con lòng vòng
Mẹ chạy theo con, kiểu chạy của ba mươi năm trước.
Hay lúc mẹ gào lên ước gì tôi được rót cho ly nước
Thì có một cô gái nhỏ lặng lẽ bưng vô.
Bình an là lúc mẹ ngồi giữa xô bồ
Một đám người vỗ tay, một đám người vỗ ngực.
Mẹ lại nhớ về tiếng con cười khanh khách
Nhớ cách con dạy em nghe lời răm rắp
Nhớ dáng con múa - nhớ gương mặt con bừng sáng
khi hát ca khúc con viết tặng mẹ con.
Mấy lời mẹ dặn, với con, trước trăng tròn
Miệng đừng quá bén để cắt đau người khác
Tay đừng quá nhanh để rớt đi nốt nhạc
Chân đừng quá chậm để lạc hậu, thụt lùi
Và cũng đừng cố công chứng tỏ trước mọi người
Rằng con đúng - hay sai như họ nghĩ
Đừng bao giờ tốn công hoài phí
Cố gắng hết mình để được ai đó tin - yêu
Hạy cứ sống như con muốn - làm mọi điều
Mà con cho là đúng.
Hãy để sự bao dung như làn nước thơm chảy vào vùng trũng
Rồi lan tỏa hương đi.
Mai mốt, khi mẹ tóc bạc, da đồi mồi
Mẹ sẽ viết cho con một bài viết khác
về mất mát.
Đã khiến cho con người mạnh mẽ và khôn lớn biết bao nhiêu...
Và hãy ước mơ giùm mẹ duy nhất một điều:
Mỗi ngày con sống là một ngày đáng giá.
Và mẹ hứa dù mảnh đất hôm nay có cằn khô sỏi đá

Ngày mai chắc chắn sẽ nở hoa!

Theo NGÔ PHƯƠNG THẢO/tuoitre.vn


congthanh
Theo NGÔ PHƯƠNG THẢO/tuoitre.vn

 {name} - {time}

 Trả lời

{body}
 {name}- {time}
{body}

0 bình luận

Ý kiến của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng. Vui lòng gõ tiếng Việt có dấu

Các tin đã đưa

Tin liên quan

Xem nhiều

Thời tiết

Địa phương

Xem thêm Thành phố Hà Tĩnh

Hãy chia sẻ với bạn bè!
Tắt [X]