(Baohatinh.vn) - Câu chuyện rất buồn này xảy ra trong một quán ăn.

Niềm tin

Câu chuyện rất buồn này xảy ra trong một quán ăn.

Ba mẹ con tôi ngồi ăn phở. Chính xác hơn, chỉ hai con ăn, còn mẹ ngồi lơ đãng ngắm người xe nườm nượp qua lại ngoài đường. Phở không phải món mà mẹ thích, nhưng các con trai lại rất mê.

Đọc báo, nghe đài, xem ti vi, thấy đâu cũng ra rả nói về chuyện bánh phở có ướp phoóc-môn, ăn vào nguy hiểm lắm, nhưng trước sự tha thiết của con, cũng đành nhắm mắt làm ngơ, lại còn cố gắng bấu víu vào một niềm tin rất mong manh rằng: có thể quán phở này không thế. Nhìn kìa, bánh phở không trắng lắm, cũng chẳng thấy có dấu hiệu gì “khả nghi” cả…

Minh họa: Huy Tùng

Bỗng dưng xuất hiện một thằng bé, áo quần xộc xệch. Xộc xệch thôi chứ không rách rưới. Đầu bù tóc rối. Ánh mắt hơi lấm lét. Chắc sợ chủ quán đuổi ra ngoài.

- Cô ơi, cho cháu xin đồng tiền – Đôi tay nhỏ chìa ra.

Hai thằng con buông đũa, ngừng ăn, trố mắt nhìn thằng bé, rồi lại nhìn sang mẹ.

- Cháu bao nhiêu tuổi rồi?

- Chín tuổi!

Câu trả lời rất nhanh và không cần thưa gửi. Ánh mắt thằng bé tối lại một chút. Chắc nó hơi khó chịu và đang nghĩ: có cho thì cho, không cho thì thôi, sao phải hỏi han lôi thôi thế! Con trai nhỏ ngồi thẳng lên, miệng định bật ra câu gì đó, lại thôi. Chỉ đôi mắt long lanh là nhìn mẹ tha thiết, không chớp. Chín tuổi! Đúng bằng tuổi con trai rồi!

- Bố mẹ cháu đâu?

- Bố cháu chết. Mẹ cháu đi làm thuê!

- Thế cháu có nhà không? Nhà cháu ở đâu?

- Không có nhà! Chỉ có nhà thuê thôi… Cho cháu xin đồng…

Không muốn gián đoạn việc ăn uống của con thêm nữa; cũng không muốn thằng bé thêm tủi phận hoặc cáu kỉnh bởi những lời hỏi han có vẻ như là lẩm cẩm, tôi mở ví, rút cho nó mấy đồng tiền lẻ, đủ mua chừng 2 ổ bánh mì. Nó cầm tiền, đi ngay, cũng không thấy xin thêm của bất cứ ai trong quán. Điều này làm tôi hơi ngạc nhiên. Thông thường, những đứa trẻ ăn xin vào quán thường xin tất cả mọi thực khách đang có mặt. Riêng đứa bé này thì không. Xin được mấy đồng của tôi là tất tả đi ngay.

Con trai lớn mười bốn tuổi thở dài nhè nhẹ, cầm đũa lên mà chưa ăn tiếp.

Con trai bé chín tuổi níu tay mẹ toan hỏi điều gì. Chắc nó nhớ đến những lần mẹ dọa: trẻ con không chịu học hành gì là mai sau chỉ có nước đi ăn mày!

Bà chủ quán ngay lập tức bô bô:

- Giời ơi, cô cho nó tiền làm gì cơ chứ! Cái thằng oe con này tối ngày cắm đầu vào điện tử. Nó hết ăn cắp tiền của bố mẹ, lại giở trò đi xin. Ngần ấy tiền cô cho là đủ cho nó ngồi máy mấy tiếng đồng hồ rồi đấy!

Tôi ngỡ ngàng:

- Thật hả chị? Em cứ tưởng nó là ăn xin thật?

- Ăn mày, ăn xin gì đâu, nhà nó ngay kia thôi. Bố mẹ đánh đến chết mà vẫn đâm đầu vào quán điện tử. Ban ngày, bố mẹ nó đi làm, cũng chẳng mắt nào mà canh con suốt được. Trẻ con bây giờ hư thế không biết!

- Sao chị biết mà không bảo em trước?

- Cô thông cảm, nói nó thù đấy. Lần trước tôi nói, đêm dọn hàng vào, nó đập tan cái biển hàng nhà tôi. Không nó thì còn ai nữa…

Miệng tôi đắng nghét. Chỉ là một đứa trẻ 9 tuổi thôi…

- Con ăn đi chứ! Nhanh rồi còn về, mẹ phải đi làm nữa… Tôi giục con trai chín tuổi khi nó cứ ngồi cầm đũa mãi, mặt bần thần.

- Mẹ ơi! – thằng bé thì thầm – Con nghĩ bạn ấy là ăn xin thật đấy!

- Không phải đâu con! Tôi đáp quấy quá.

- Thật đấy mẹ! Trông da bạn ấy đen thế cơ mà…

- Thôi ăn đi – thằng anh mắng em.

- Với lại trông quần áo nữa… Ăn xin thật đấy, không phải giả vờ đâu. Thật đấy mẹ ạ… - mắt con trai nhỏ đã ầng ậng nước.

Tự nhiên, tôi rùng mình, hiểu nhanh vấn đề. Con trai không tin nổi vào sự thật lòng tốt đã bị lừa gạt. Nó cứ tìm mãi, tìm mãi lý do để cho rằng thằng bé ăn xin kia không lừa gạt. Nó không tin, hay chính xác hơn là không muốn tin rằng người ta có thể lừa nhau như thế. Khổ thân, đôi mắt long lanh của nó đã sáng lên vui mừng biết bao khi mẹ mở ví, lấy tiền đưa cho thằng bé ăn xin…

- Ừ, có thể bác bán hàng nhầm bạn ấy với ai khác - tôi thì thầm.

- Mẹ có chắc như thế không? Con trai vẫn cẩn thận hỏi lại.

- Mẹ chắc mà!

Tôi phải kín đáo đá vào chân con trai lớn, để nó đừng nói gì phản bác lại em. Con trai nhỏ có vẻ yên tâm trở lại, cầm đũa tiếp tục ăn.

- Sao mẹ phải nói dối em như thế? Về thằng bé xin tiền trong quán ăn ấy? Con trai lớn khẽ hỏi khi đã về đến nhà.

- Mẹ không nói dối! Mẹ chỉ giữ cho em niềm tin vào cuộc sống…

- Nhưng có niềm tin mà cứ bị lừa thì sống thế nào hả mẹ?

Miệng tôi lại đắng ngắt. Không thể nào trả lời được câu hỏi này của con.

Nguyễn Thị Việt Nga

(Hội VHNT Hải Dương)


Nguyễn Thị Việt Nga
(Hội VHNT Hải Dương)

 {name} - {time}

 Trả lời

{body}
 {name}- {time}
{body}

0 bình luận

Ý kiến của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng. Vui lòng gõ tiếng Việt có dấu

Các tin đã đưa

Tin liên quan

Xem nhiều

Thời tiết

Địa phương

Xem thêm Thành phố Hà Tĩnh

Hãy chia sẻ với bạn bè!
Tắt [X]