(Baohatinh.vn) - Tháng ba còn được gọi là “Tháng Thanh niên”. Và sắc xanh của màu áo như một “quân phục” riêng của Đoàn thanh niên ngời lên sắc xuân. Một sắc xuân giản dị mà bền bỉ, sức sống của lứa tuổi thanh xuân với bao khát vọng.

Sắc xuân màu áo...

Tháng ba còn được gọi là “Tháng Thanh niên”. Và sắc xanh của màu áo như một “quân phục” riêng của Đoàn thanh niên ngời lên sắc xuân. Một sắc xuân giản dị mà bền bỉ, sức sống của lứa tuổi thanh xuân với bao khát vọng.

SV Đại học Hà Tĩnh ra quân tình nguyện

Lứa tuổi thanh niên có bao nhiêu ngành nghề thì có bấy nhiêu màu áo đặc trưng cho công việc: màu áo trắng blouse của ngành y hay các nhà khoa học trẻ trong phòng thí nghiệm; áo xanh Tô Châu, sắc phục của quân đội; áo xanh màu lá của người lính biên phòng; màu áo vàng của người chiến sỹ công an; màu áo hải quân như cánh hải âu bay trên những nhà giàn biển khơi; màu áo dài duyên dáng, mềm mại trong nắng xuân của các nữ sinh… Tất cả hài hòa, nhuộm thắm thêm sắc xuân, sắc xanh, sắc thắm của màu áo thanh niên…

Có lẽ, khi người thanh niên cộng sản Lý Tự Trọng trong xà lim án chém vẫn say sưa đọc những trang Kiều cuối cùng, vẫn nhóm lên niềm hy vọng, khao khát tự do với: “Cỏ non xanh rợn chân trời/ Cành lê trắng điểm một vài bông hoa” thì màu xanh của thiên nhiên, của tình yêu cuộc sống đã ùa qua song sắt nhà tù, bởi trong anh có một vẻ đẹp lý tưởng về ngày mai tươi sáng.

Không phải ngẫu nhiên mà người con gái đất đỏ Võ Thị Sáu khi ra pháp trường vẫn kịp cài lên mái tóc bông hoa lêkima như một vẻ đẹp thanh thản với tình yêu đất mẹ. Và bác sỹ Đặng Thùy Trâm trong những ngày chiến tranh ác liệt ở một bệnh viện dã chiến Đức Phổ (Quảng Ngãi), đêm đêm dưới ngọn đèn dầu hạt đỗ vẫn ghi chép lại những trang nhật ký về tình người, tình đồng đội, tình yêu cuộc sống mà sau này, kẻ thù không dám đốt vì trong đó đã “có lửa”. Dưới cánh rừng, bom đạn kẻ thù không thể hủy diệt được màu xanh khát vọng như nhà thơ Thanh Thảo đã viết: “Họ đi như gió, họ đứng như rừng/ Khi ngã xuống, họ hóa thành mặt đất”.

Tôi đã nhiều lần ngẩn ngơ, lặng lẽ và thầm phục khi đứng trước những làng thanh niên lập nghiệp. Họ, những đôi lứa còn rất trẻ với sắc áo xanh thanh niên bền bỉ đã khai phá những vùng đất hoang vu, cằn khô đá sỏi để thắp lên chồi xanh cho tương lai, cho vườn cây đời sum suê trái ngọt. Câu hát “Đâu cần thanh niên có, đâu khó có thanh niên” như tiếng gọi từ con tim và bầu máu nóng.

Tôi đã từng gặp những làng thanh niên ngoài đảo Cồn Cỏ sóng gió. Họ tình nguyện ra đây mang theo cả nước ngọt của hồn quê đất liền. Bên sắc áo bộ đội biên phòng là sắc xanh thanh niên lập nghiệp. Và thật kỳ lạ, giữa khơi xa ở đảo Song Tử Tây lại có những lớp học trẻ thơ. Mái trường được dựng bên cột mốc chủ quyền. Bố mẹ của các em là những người còn rất trẻ, đã gieo sự sống trên đầu ngọn sóng và màu áo xanh thanh niên chính là màu xanh đầu tiên không bạc vì nước biển, vì nắng, gió để gieo và ươm những mầm xanh. Đó là cột mốc chủ quyền vững chãi nhất…

Một năm mở đầu bằng mùa xuân. Đời người bắt đầu bằng tuổi trẻ. Sắc xuân là sắc trẻ. Và sắc xanh màu áo chính là biểu tượng truyền thống mang bản sắc riêng của thế hệ thanh niên, thanh xuân Việt Nam. Tháng ba là tháng có nhiều dự cảm. Sắc xanh màu áo thanh niên là màu của dự cảm tương lai, màu của hy vọng…

Nguyễn Ngọc Phú


Nguyễn Ngọc Phú


Ý kiến của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng. Vui lòng gõ tiếng Việt có dấu

Các tin đã đưa

Tin liên quan

Xem nhiều

Địa phương

Xem thêm TP Hà Tĩnh


Hãy chia sẻ thông tin này với bạn bè!
Tắt [X]