Sir Jim Ratcliffe và bài toán quản trị tại MU: Đừng đi vào vết xe đổ của nhà Glazer
Sự hồi sinh dưới thời Michael Carrick mang lại hy vọng cho Man Utd, nhưng Sir Jim Ratcliffe cần lùi lại phía sau để trao quyền cho các chuyên gia bóng đá thực thụ.
Chiến thắng kịch tính 3-2 trước Liverpool không chỉ mang về tấm vé tham dự Champions League danh giá mà còn thắp lên ngọn lửa lạc quan mạnh mẽ tại Old Trafford. Michael Carrick, từ một phương án tạm quyền đầy hoài nghi, đã vượt qua mọi kỳ vọng để chứng minh năng lực cầm quân thực thụ. Tuy nhiên, đằng sau những nụ cười rạng rỡ, một vấn đề hệ trọng khác đang âm thầm đe dọa sự phát triển bền vững của Manchester United: Vai trò và sự can thiệp của giới chủ, cụ thể là Sir Jim Ratcliffe.
Thành công của Michael Carrick và áp lực từ thượng tầng
Thời gian qua, truyền thông liên tục đưa tin về việc liệu vị tỷ phú người Anh đã bị thuyết phục bởi phong thái điềm tĩnh của nhà cầm quân 44 tuổi hay chưa. Trước đó, nhiều nguồn tin nội bộ cho rằng Sir Jim Ratcliffe vốn chỉ ưa chuộng mẫu chiến lược gia sở hữu tính cách mạnh mẽ, quyết đoán và có thương hiệu lớn trên thị trường quốc tế. Điều này đặt ra một câu hỏi nhức nhối về mô hình vận hành của câu lạc bộ: Tại sao cảm quan cá nhân của một chủ sở hữu, người mạnh về tài chính nhưng không có chuyên môn bóng đá chuyên sâu, lại trở thành thước đo định đoạt tương lai của một huấn luyện viên?
Bản chất của một mô hình quản lý bóng đá hiện đại và thành công nằm ở sự phân quyền rõ ràng. Trong cấu trúc này, vai trò của chủ sở hữu nên dừng lại ở việc hỗ trợ tài chính và lựa chọn những nhân sự quản lý cấp cao nhất như Giám đốc điều hành (CEO) hoặc Giám đốc thể thao. Khi các vị trí này đã được lấp đầy bởi những chuyên gia hàng đầu, giới chủ phải tuyệt đối tin tưởng và trao cho họ quyền tự quyết về mặt chuyên môn thuần túy.
Nguy cơ lặp lại sai lầm mang tên Glazer
Nếu Sir Jim Ratcliffe vẫn giữ quyền phủ quyết hoặc trực tiếp can thiệp sâu vào các quyết định bổ nhiệm nhân sự, thì về mặt bản chất, triều đại của INEOS sẽ không có nhiều khác biệt so với sự lãnh đạo đầy cảm tính của nhà Glazer. Suốt một thập kỷ qua, nhà Glazer đã bị chỉ trích kịch liệt vì cách quản lý thiếu định hướng, thường xuyên đưa ra các quyết định dựa trên giá trị thương mại hoặc sở thích cá nhân thay vì nền tảng bóng đá.
Việc thuê những khối óc ưu tú nhất về Old Trafford rồi lại để cái tôi cá nhân lấn át lý trí là một sự lãng phí tài nguyên nghiêm trọng. Thực tế đã chứng minh, chính sự thiếu ổn định và chồng chéo trong cấu trúc thượng tầng là lý do khiến những huấn luyện viên tầm cỡ thế giới như Thomas Tuchel hay Luis Enrique chọn cách đứng ngoài cuộc đua vào chiếc ghế nóng tại Man Utd. Những nhà cầm quân tài ba luôn khao khát làm việc trong một môi trường có định hướng chuyên môn thuần túy, nơi họ được hỗ trợ thay vì bị kìm kẹp bởi những ý thích nhất thời của giới thượng tầng.
Xây dựng nền móng vững chắc cho tương lai
Nếu Michael Carrick được bổ nhiệm chính thức, thành công của ông phải được xây dựng dựa trên một cấu trúc hỗ trợ chuyên nghiệp và xuyên suốt. Một huấn luyện viên không thể thành công nếu mỗi quyết định nhân sự của họ đều phải chờ đợi sự gật đầu từ một người không trực tiếp làm việc trên sân tập hàng ngày. Manchester United đang đứng trước ngưỡng cửa của sự hồi sinh, nhưng con đường trở lại vị thế đỉnh cao sẽ còn rất gian nan nếu những bài học quản trị cũ không được thay đổi.
Để Quỷ đỏ thoát khỏi vòng xoáy của những sai lầm trong quá khứ, Sir Jim Ratcliffe cần học cách lùi lại phía sau. Để các chuyên gia thực thụ như Omar Berrada hay Dan Ashworth đưa ra quyết định là cách duy nhất để đội bóng vận hành đúng quỹ đạo. Vinh quang của một câu lạc bộ giàu truyền thống không nên và không bao giờ được phép trở thành con tin cho cái tôi của bất kỳ cá nhân nào, dù đó là người đang nắm giữ túi tiền của đội bóng. Chỉ khi sự chuyên nghiệp được đặt lên hàng đầu, Manchester United mới có thể thực sự trở lại vị thế vốn có của mình.
