(Baohatinh.vn) - Mùa hạ cứ thế đủng đỉnh ngang qua. Tạm biệt tháng năm, ta dang tay đón chào tháng sáu. Rợp khắp sân trường là một màu phượng vĩ đỏ thắm bâng khuâng. Màu bằng lăng tim tím như rắc thêm ngàn nỗi nhớ. Lác đác cô cậu học trò cuối cấp đang bận rộn cho những ngày thi quan trọng nhất của cuộc đời.

Ký ức tháng sáu

Mùa hạ cứ thế đủng đỉnh ngang qua. Tạm biệt tháng năm, ta dang tay đón chào tháng sáu. Rợp khắp sân trường là một màu phượng vĩ đỏ thắm bâng khuâng. Màu bằng lăng tim tím như rắc thêm ngàn nỗi nhớ. Lác đác cô cậu học trò cuối cấp đang bận rộn cho những ngày thi quan trọng nhất của cuộc đời.

Ký ức tháng sáu

Tạm biệt tháng năm, ta dang tay đón chào tháng sáu. Ảnh: Bùi Đình Hải

Ta đã đi qua bao nhiêu tháng sáu và những mùa hoa ăm ắp kỷ niệm học trò như thế. “Màu hoa phượng thắm như máu con tim”, kỷ niệm gợi ta về một thời hoa mộng, nơi trang lưu bút mực tím cùng những dòng chữ thân thương của bè bạn. “Cánh phượng hồng ngẩn ngơ” hóa thành những chú bướm nhỏ xinh, rập rờn trong trang giấy trắng.

Bạn còn nhớ không, tà áo trắng thời học trò ngây thơ đến thánh thiện, mỗi sáng chúng mình vẫn tung tăng dưới nắng vàng, ríu rít như những chú chim non, vô ưu, không âu lo, bon chen cuộc sống thường nhật. Chỗ ngồi thân quen, bục giảng và cả những góc “bí mật” mà chỉ có những đứa học trò nghịch ngợm mới biết. Ta như lạc giữa cõi mơ mỗi khi tháng sáu về. Khung cảnh thân quen mà lạ lẫm đến nhường nào. Bước chân ngày nào vẫn còn trong dự định mỗi tháng sáu ghé về thăm chốn cũ nhưng nào đâu thực hiện được.

Những tháng sáu tuổi thơ đầu trần chân đất, tóc vàng hoe lấm lem ở quê nhà là những tháng sáu kỷ niệm, tràn căng lồng ngực bé nhỏ. Tiếng ve góc vườn luôn là thứ âm thanh khiến ta phải tò mò, trốn tránh những buổi trưa không ngủ, hòa cùng lũ bạn đi săn rồi cho vào chiếc hộp diêm be bé. Âm thanh rè rè vang lên bên giường ngủ, trong túi quần rồi theo chân ra triền đê thả trâu.

Nghĩ lại sao buồn cười quá mất! Âm thanh ấy thậm chí có người còn ghét lấy ghét để vì nó quá nhức đầu nhưng lũ trẻ quê lại mê mẩn lạ lùng. Nhớ những buổi chiều thả diều, nền trời trong vắt không một gợn mây, gió vi vút hát khúc tình ca dịu ngọt. Cả những buổi trưa tắm sông hòa vào dòng nước quê mát rượi. Biết bao nhiêu là kỷ niệm mà cho dù thời gian có trôi đi mấy chục năm nữa, con người có tới năm châu bốn bể vẫn không quên.

Đi qua tháng sáu là mùa gặt. Đồng quê đẹp nhất cũng là vào vụ gặt. Cả cánh đồng nhuộm một màu vàng ruộm như một chiếc thảm khổng lồ với hương lúa vương vít lao xao cùng gió quê. Đi giữa mùa gặt, đi giữa mùi của rơm mới, của gốc rạ ngai ngái trong cánh mũi, đánh thức miền tuổi thơ trong ta hiện về vẹn nguyên như mới ngày hôm qua.

Sau vụ gặt, đám trẻ con mang cần câu, lờ, đó ra những vuông ruộng thấp để bắt cá. Cá bắt về đưa mẹ nấu canh chua khế. Bữa cơm mùa gặt với gạo mới, canh chua cá ngon không thể tả nổi. Đó là những bữa ăn ngon nhất của đời ta. Nhẩn nha hạt cơm đầu mùa thấy vị mặn mòi khó nhọc của người nông dân lam lũ, của một nắng hai sương mẹ cha tần tảo và của những yêu thương đong đầy!

Ta đã đi ngang qua bao nhiêu tháng sáu để nỗi nhớ cứ đầy thêm. Rồi đây, vượt qua bao thử thách, bao va vấp trong đời, ta mới thực sự trưởng thành. Những tháng sáu đã qua xin xếp vào một ngăn ký ức. Xin cảm ơn những tháng sáu thân thương cùng những người bạn, kỷ niệm tuổi thơ. Đó chắc chắn sẽ là hành trang quý giá cho ta bước vào đời.

Mai Hoàng


Mai Hoàng

 {name} - {time}

 Trả lời

{body}
 {name}- {time}
{body}

0 bình luận

Ý kiến của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng. Vui lòng gõ tiếng Việt có dấu

Các tin đã đưa

Tin liên quan

Xem nhiều

Thời tiết

Địa phương

Xem thêm TP Hà Tĩnh

Hãy chia sẻ với bạn bè!
Tắt [X]