Điểm tựa... blouse trắng

(Baohatinh.vn) - Màu áo trắng blouse chính là màu nắng ấm áp tình người. Cũng như dấu chữ thập đỏ chính là dấu cộng: cộng thêm tình thương, cộng thêm tình nhân ái, tính cộng đồng…

Danh y Hải Thượng Lãn Ông rất chú trọng xây dựng y đức của người thầy thuốc. Ông dạy: “Đạo làm thuốc là một nhân thuật bảo vệ sinh mạng con người, phải lo cho cái lo của người, vui cái vui của người, chỉ lấy việc cứu sống mạng người làm nhiệm vụ của mình, không nên cầu lợi, kể công…”.

Điểm tựa... blouse trắng

Đại danh y Lê Hữu Trác - tấm gương sáng ngời về y đức. Ảnh Internet

Bác Hồ kính yêu từng dặn dò: “Lương y phải như từ mẫu”. Suốt cuộc đời Bác cũng đã dành nhiều tình cảm cho những người thầy thuốc. Bác là người bạn thân thiết của các bác sĩ tài năng như: Phạm Ngọc Thạch, Tôn Thất Tùng, Đặng Văn Ngữ...

Từ xưa tới nay, người thầy thuốc luôn được mọi người kính trọng. Từ khi cất tiếng khóc đầu tiên đã được bàn tay người hộ sinh nâng đỡ. Nhát cắt rốn đầu tiên có dấu ấn của đội ngũ y, bác sỹ để “mẹ tròn, con vuông”. Màu áo trắng blouse chính là màu nắng ấm áp tình người. Cũng như dấu chữ thập đỏ chính là dấu cộng: cộng thêm tình thương, cộng thêm tình nhân ái, tính cộng đồng…

Trong những ngày này, cả nước và cả thế giới đang gồng mình để chống dịch Covid-19 và hình ảnh người lương y là hạt nhân trung tâm, điểm tựa tình người. Mặc dù bên cạnh những thiên thần áo trắng còn có những sắc xanh quân phục bộ đội, công an và bao màu áo tình nguyện khác nhưng nổi trội và quyết định quan trọng nhất vẫn là trí tuệ và lòng nhiệt huyết của các thầy thuốc. Họ là người tiếp cận trực tiếp với bệnh nhân sau những tấm áo phòng hộ, những khẩu trang và mũ bảo hiểm che chắn như là bộ áo giáp trong những ngày nóng nực, mồ hôi vã ra như tắm.

Điểm tựa... blouse trắng

Bác Hồ trò chuyện với các bác sỹ Bệnh viện Quân y năm 1954. Ảnh Internet

Tôi hình dung họ như những phi công vũ trụ từ ngoài hành tinh bước vào để mang đến ngọn gió lành xua đi ám ảnh những cơn lốc dịch bệnh vô hình cướp đi bao sinh mạng. Giãn cách xã hội là một hành động thiết thực để ngăn chặn dịch bệnh nhưng chính trong hoàn cảnh đó, lòng nhân ái của lương y dành cho người bệnh càng thêm ấm áp.

Quên sao được những giấc ngủ ngắn ngủi, chập chờn giữa hai ca trực sau những đêm chống dịch. Quên sao được người thầy thuốc ăn vội chiếc bánh mì, uống vội một ngụm nước lọc tinh khiết để kịp thời thay phiên nhau lắng nghe hơi thở, nhịp tim của người bệnh.

Và, chính những thiên thần áo trắng này lại chăm sóc từng bữa ăn, giấc ngủ tinh thần cho hàng vạn người đang trong thời gian cách ly. Quên sao được hình ảnh người mẹ điều dưỡng gọi điện về cho con dặn dò những điều thiết yếu vì hàng tuần chưa kịp về nhà để lo “chống dịch như chống giặc”.

Điểm tựa... blouse trắng

Các y, bác sỹ lấy mẫu xét nghiệm Covid-19 cho du khách người Trung Quốc tại Hà Tĩnh gửi Viện Vệ sinh dịch tễ Trung ương (ngày 8/2/2020). Ảnh: Đình Nhất

Đất nước Việt Nam ta có thiên nhiên tươi đẹp với những cánh rừng bạt ngàn mang trong đó bao vị cỏ cây quý hiếm. Những cây thuốc cắm rễ sâu trong lòng đất hút hết mọi tinh túy của đất đai, để chiết ra những vị thuốc mang bao cái tên đọc lên đã thấy cả tình người thơm thảo: sâm quy, quế hồi, hoài sơn, đỗ trọng...

Ngoài các bệnh viện lớn thì hình như làng xã nào cũng có những thầy thuốc bắt mạch và kê đơn với những thang thuốc truyền lại bao đời. Đó cũng là một trong những điểm tựa tình người dân dã.

Để đào tạo được một bác sĩ cần phải thời gian 5-6 năm và cũng phải sau 3-4 năm mới tương đối thành thạo nghề nghiệp. Khi họ bước vào ngưỡng cửa đại học y thì tinh thần y đức được bồi đắp thêm, nảy nở thêm để trở thành một điểm tựa niềm tin sẻ chia với người bệnh.

Và, tôi vẫn còn nghe vang vọng lời thề Hippocrates: “Tôi sẽ chỉ dẫn mọi chế độ có lợi cho người bệnh, tùy theo khả năng và sự phán đoán của tôi, tôi sẽ tránh mọi điều xấu và bất công”. Vâng, chính sự bình đẳng, bác ái là một trong những điểm tựa tình người của những lương y.

Chủ đề Sức khỏe cộng đồng

Đọc thêm

Podcast tản văn: Bồi hồi tiếng mẹ ru xưa

Podcast tản văn: Bồi hồi tiếng mẹ ru xưa

Giữa dòng ký ức, điều đọng lại sâu sắc nhất là tình thân và những lời ru của bà, của mẹ. Giản dị mà bền bỉ, lời ru theo ta suốt cuộc đời, để mỗi lần nhớ lại vẫn bồi hồi giữa bao đổi thay.
Cụ bà gần trăm tuổi đam mê đọc sách

Cụ bà gần trăm tuổi đam mê đọc sách

Khi nhiều người trẻ không mấy mặn mà với trang sách thì chuyện một cụ bà 96 tuổi ở xã Lộc Hà (Hà Tĩnh) xem đọc sách như một thú vui mỗi ngày thật đáng để suy ngẫm về văn hóa đọc.
Podcast truyện ngắn: Bố tớ là bộ đội

Podcast truyện ngắn: Bố tớ là bộ đội

Một chuyến thăm doanh trại đã giúp cậu bé Dũng hiểu rằng, người lính thời bình không chỉ cầm súng mà còn lao động, vun trồng. Từ đó, niềm tự hào về bố được bồi đắp bằng một tình yêu trọn vẹn, giản dị mà sâu sắc.
Podcast tản văn: Vườn xưa hoa trái

Podcast tản văn: Vườn xưa hoa trái

Một khu vườn quê giản dị với khế, ổi, bưởi, me… đã ươm mầm ký ức tuổi thơ trong trẻo. “Vườn xưa hoa trái” là hành trình trở về, nơi hương vị cũ đánh thức những thương nhớ dịu dàng.
Táo Quân bất ngờ trở lại

Táo Quân bất ngờ trở lại

Đài truyền hình Việt Nam chính thức xác nhận Táo Quân trở lại. Chương trình được phát sóng vào cuối tháng 3.
Podcast tản văn: Rưng rưng sắc tím hoa xoan

Podcast tản văn: Rưng rưng sắc tím hoa xoan

Hoa xoan không rực rỡ, chỉ lặng lẽ tím lên khi xuân gần tàn. Nhưng chính vẻ mong manh ấy lại trở thành nguồn thi hứng cho văn chương, nơi nỗi nhớ và ký ức dịu dàng tìm về.