Mẹ đó, mãi vĩ đại trong mắt chúng con...

(Baohatinh.vn) - Tôi cảm nhận được sự hy sinh trên gương mặt nhiều nếp nhăn, mái tóc có phần thô ráp không được chải chuốt... Mẹ đó, mãi vĩ đại trong mắt chúng con. Mẹ đó, là nơi bình yên khi mỗi lần về với mái nhà thân yêu ấy...

Mẹ đó, mãi vĩ đại trong mắt chúng con...

Đường về nhà... Ảnh: Đậu Bình.

Mẹ tôi, không dịu dàng như trong lời ca, không ấm áp như bếp củi đêm đông lạnh giá. Mẹ tôi không xinh đẹp như trong bài văn cô hướng dẫn tả, cũng chẳng giỏi giang như các câu thơ về người mẹ anh hùng.

Mẹ tôi, đơn giản là một người phụ nữ bình thường! Mẹ tôi lam lũ. Tuổi thơ mẹ gắn liền với việc mót khoai, mót lúa. Một buổi đi học bình dân học vụ, còn một buổi kiếm thêm miếng ăn cho nhà bần nông đông con. Con chữ lúc ấy không quan trọng bằng no cái bụng. Sau này, mỗi lần chúng tôi lười học, mẹ tôi bảo: bay chừ được ăn no phải lo mà học. Bởi vất vả nên ngón tay mẹ không thuôn mà thô ráp, sần sùi; những móng chân nhuốm màu của nước phèn đất cát, làn da cũng ngấm sương gió mà xỉn màu, nám...

Mẹ đó, mãi vĩ đại trong mắt chúng con...

Con thơ bên mẹ hiền (Ảnh: Internet).

Mẹ tôi khó tính chứ không hiền lành. Chúng tôi ham chơi quên việc nhà, ăn roi là chuyện thường. Đi học bị cô nhắc do không làm bài, bà ném sách vở ra sân. Con gái ngủ dậy không dọn chăn màn, không chải tóc gọn gàng, bà phạt không cho xem chương trình “Bông hoa nhỏ” thần thánh thời ấy. Bốn anh em chúng tôi sợ mẹ hơn cha.

Sau này lớn lên tôi mới hiểu, cha tôi đi làm xa, một mình bà tất tả với 4 đứa con tuổi ăn tuổi học, tuổi khóc nhè. Vừa phải trông con, vừa phải đi cấy, đi dắm, đi nhổ lạc, bới khoai... rồi con đói, con ốm… Tất cả những thứ ấy buộc mẹ phải rắn rỏi hơn, lấy đâu ra sự dịu dàng. Có lần, anh tôi đánh nhau với bạn, về u đầu, còn bị mẹ đánh thêm, bảo chơi mà để bị đánh thì ráng chịu. Nhưng sau, lại thấy mẹ lấy lọ dầu sao vàng xoa xoa lên cục u với ánh mắt xót xa. Khổ cực đã giấu hết sự ân cần của mẹ.

Mẹ đó, mãi vĩ đại trong mắt chúng con...

Khi nghĩ về mẹ, bao giờ tâm hồn tôi cũng được an nhiên (Ảnh minh họa Internet)

Mẹ tôi cũng rất tiết kiệm, có khi quá mức thành hà tiện. Mẹ nấu cơm không mấy khi thừa, các con thường lóc lẻm thèm. Ngày tết thời ấy, cha đi làm về mang được khoanh giò với cân thịt là cũng oách lắm. Ấy vậy mà dù bọn tôi thèm nhỏ dãi, mẹ vẫn cất kỹ trong bếp, cấm có đứa nào dám ho he. Có khi, lúc được ăn thì đã ôi thiu mất rồi. Chúng tôi ấm ức lắm.

Cha tôi cũng mắng mẹ không cho con ăn khi còn ngon. Chả thấy mẹ nói gì, chỉ lặng lặng mang đi. Thì ra, mẹ cất dành nếu có khách ghé chơi ngày tết còn có cái mà dọn. Khi chúng tôi đã trưởng thành, hiểu chuyện, đôi khi lấy sự tiết kiệm của bà ra nói giễu, cha tôi bảo, cũng nhờ mẹ bay rứa mà nhà ta mới được như bây giờ. Sinh ra trong đói khổ nên cái tính ăn nay lo mai đã ngấm vào máu thịt rồi. Cảm giác cay xè nơi sống mũi!

Khi làm mẹ, tôi lại nhớ hơn những câu chuyện ngày xưa. Tôi thấy mẹ tôi là người phụ nữ anh hùng rồi, dù thiếu thốn vẫn nuôi dạy lũ con ăn học đàng hoàng, khôn lớn nên người có ích. Tôi cảm nhận được tình yêu thương trong những lần mẹ phạt ngày đó. Tôi cảm nhận được sự hy sinh trên gương mặt nhiều nếp nhăn, mái tóc có phần thô ráp không được chải chuốt... Mẹ đó, mãi vĩ đại trong mắt chúng con. Mẹ đó, là nơi bình yên khi mỗi lần về với mái nhà thân yêu ấy...

Đọc thêm

Kỳ lạ Táo Quân "trái mùa" vừa lên sóng

Kỳ lạ Táo Quân "trái mùa" vừa lên sóng

Táo Quân 2026 khiến nhiều khán giả bất ngờ khi lên sóng tối 29/3, sau nhiều tuần kể từ Tết Nguyên đán. Chương trình có thời lượng ngắn, tái hiện lại tiết mục trong Táo Quân 2017.
Podcast tản văn: Hoa gạo- Ngọn lửa của ký ức

Podcast tản văn: Hoa gạo- Ngọn lửa của ký ức

Có những loài hoa cất giữ bao tháng năm tuổi thơ trong trẻo, đầy thương nhớ. Và cứ mỗi độ tháng Ba về, sắc đỏ hoa gạo lại bừng lên như đánh thức những miền ký ức đã ngủ yên...
Podcast tản văn: Bồi hồi tiếng mẹ ru xưa

Podcast tản văn: Bồi hồi tiếng mẹ ru xưa

Giữa dòng ký ức, điều đọng lại sâu sắc nhất là tình thân và những lời ru của bà, của mẹ. Giản dị mà bền bỉ, lời ru theo ta suốt cuộc đời, để mỗi lần nhớ lại vẫn bồi hồi giữa bao đổi thay.
Cụ bà gần trăm tuổi đam mê đọc sách

Cụ bà gần trăm tuổi đam mê đọc sách

Khi nhiều người trẻ không mấy mặn mà với trang sách thì chuyện một cụ bà 96 tuổi ở xã Lộc Hà (Hà Tĩnh) xem đọc sách như một thú vui mỗi ngày thật đáng để suy ngẫm về văn hóa đọc.
Podcast truyện ngắn: Bố tớ là bộ đội

Podcast truyện ngắn: Bố tớ là bộ đội

Một chuyến thăm doanh trại đã giúp cậu bé Dũng hiểu rằng, người lính thời bình không chỉ cầm súng mà còn lao động, vun trồng. Từ đó, niềm tự hào về bố được bồi đắp bằng một tình yêu trọn vẹn, giản dị mà sâu sắc.
Podcast tản văn: Vườn xưa hoa trái

Podcast tản văn: Vườn xưa hoa trái

Một khu vườn quê giản dị với khế, ổi, bưởi, me… đã ươm mầm ký ức tuổi thơ trong trẻo. “Vườn xưa hoa trái” là hành trình trở về, nơi hương vị cũ đánh thức những thương nhớ dịu dàng.
Táo Quân bất ngờ trở lại

Táo Quân bất ngờ trở lại

Đài truyền hình Việt Nam chính thức xác nhận Táo Quân trở lại. Chương trình được phát sóng vào cuối tháng 3.
Podcast tản văn: Rưng rưng sắc tím hoa xoan

Podcast tản văn: Rưng rưng sắc tím hoa xoan

Hoa xoan không rực rỡ, chỉ lặng lẽ tím lên khi xuân gần tàn. Nhưng chính vẻ mong manh ấy lại trở thành nguồn thi hứng cho văn chương, nơi nỗi nhớ và ký ức dịu dàng tìm về.
Podcats truyện ngắn: Mùa xuân biên giới

Podcats truyện ngắn: Mùa xuân biên giới

Truyện ngắn “Mùa Xuân biên giới” của Trần Anh Đức không chỉ tôn vinh lòng dũng cảm của những chiến sĩ quân hàm xanh mà còn khẳng định tình quân dân bền chặt nơi vùng biên cương.
Gửi tâm vào nhánh, gửi ý vào cây

Gửi tâm vào nhánh, gửi ý vào cây

Bonsai không chỉ là thú chơi mà còn là nơi gửi gắm tâm tư, sự kiên nhẫn vào từng dáng, thế. Với người chơi cây cảnh ở Hà Tĩnh, mỗi tác phẩm là một hành trình sáng tạo nghệ thuật.