Những ngày cuối năm

(Baohatinh.vn) - Chuyến tàu thời gian cuối cùng cũng lăn bánh đến những ngày cuối năm. Một năm với ba trăm sáu mươi lăm ngày, ngỡ là dài nhưng lại trôi nhanh một cách không ngờ.

Những ngày cuối năm luôn khiến cho tâm trạng con người ngổn ngang, cảm xúc khó tả. Có một chút hối tiếc, thẫn thờ, bâng khuâng nhưng cũng đầy háo hức lạ kỳ. Tôi ngồi bên tách trà chiều trong một ngày nghỉ, nhìn nắng, nhìn thời gian chầm chậm lướt trôi trên tán lá và nỗi nhớ cứ thế men theo về.

Những ngày cuối năm

Tách trà chiều cuối năm luôn gọi về nhiều ký ức. Ảnh Internet

Những ngày cuối năm ở quê nhà luôn là những ngày bình yên đến lạ. Khi đó cái lạnh đã “bơn bớt” đi, người người, nhà nhà đều tranh thủ ra đồng làm đất, chăm sóc cây cối cho kịp mùa xuân ghé thăm. Con đường làng đất đỏ in dấu chân tuổi thơ của tôi quanh co hai bên những hàng bạch đàn xao xác đổ lá dày từng thảm.

Dưới vệ đường, những bụi hoa xuyến chi nở trắng có nhụy màu vàng tươi như điểm tô cho con đường thêm nét thơ. Thi thoảng, cơn gió đông vội nhẹ lướt qua, một vài hạt bụi bay lên trong nắng chiều đông lấp lóa. Bầy trẻ con nhảy chân sáo trên đường làng, ríu rít như đám chim non, miệng nhẩm một vài câu hát đồng dao.

Những ngày cuối năm

Dưới vệ đường, những bụi hoa xuyến chi nở trắng có nhụy màu vàng tươi như điểm tô cho con đường thêm nét thơ. Ảnh tư liệu

Tôi cầm chiếc xô nhựa be bé đi theo sau đường cày của cha nhặt lấy những con cua đồng đang ngấp nghé tìm nơi trú ẩn. Những chú cua mùa đông xẹp lép nhưng cũng làm nên một bữa canh riêu ngon lành với dọc mùng hay rau lang non mơn mởn. Bàn chân tôi đạp phải những khối đất, mềm nhũn tan trong nước, lạnh đến tím cả chân. Thuở ấy nhà nghèo đói, bữa ăn hằng ngày của gia đình đều phải trông chờ vào những con cua ngoài đồng, con cá dưới mương. Cha vừa cày, vừa động viên đứa con nhỏ của mình thật chăm chỉ và cố gắng để cho tương lai được tốt đẹp hơn.

Bữa tối, cha làm canh riêu từ những con cua đồng tôi bắt được. Bát canh ngọt vị đậm cua lẫn rau xanh mát lành. Cả gia đình đầm ấm ngồi bên nhau thưởng thức, quên đi cái đói nghèo, cái lạnh trước mắt mà hạnh phúc tận hưởng giây phút ngọt ngào.

Những ngày cuối năm

Bữa tối, cha làm canh riêu từ những con cua đồng tôi bắt được. Ảnh minh họa Internet

Những ngày cuối năm, tôi thường theo mẹ đi chợ tết. Mẹ có sạp hàng xén nho nhỏ ở góc chợ quê. Chợ ở quê những ngày cuối năm nhộn nhịp và huyên náo hơn bao giờ hết. Người bán, người mua, cười nói rôm rả. Trẻ con đến chợ rất đông. Đôi khi đến chợ chỉ để thỏa thuê nhìn ngắm chứ không mua bán gì. Tôi thích tính cách người ở chợ quê tôi. Họ suồng sã, thân thương coi nhau như người thân ruột thịt. Đến chợ quê ngày cuối năm mới thấy được không khí tết đang về thực sự. Chuối, bưởi, lá dong, lạt buộc, hoa quả… được bày bán khắp.

Mỗi khi nhớ quê, tôi lại nhớ về chợ tết, nhớ những quán hàng rực đầy sắc màu của tranh dân gian, nhớ góc ẩm thực có bát bánh đúc nóng hổi, nhớ bóng bay tai thỏ xanh đỏ. Và phảng phất trong cái se lạnh mùi hương trầm ai đó đốt lên mời gọi người đi chợ ghé mua. Rồi tôi bâng quơ nghĩ, khi lớn lên, lo toan cuộc sống đời thường, có mấy ai dành được chút thời gian về sống lại cảm giác hương nồng, mặn mòi của góc chợ quê ngày cuối năm?

Những ngày cuối năm

Chợ Tết trong ký ức luôn nhộn nhịp huyên náo, trẻ con đến chợ rất đông. Ảnh tư liệu

Thời gian cuốn kỷ niệm của tôi đi thật xa, những đường cày của cha lùi vào trong ký ức, con cua đồng cũng trở về dĩ vãng. Và tôi thì rất nhớ những ngày xa xưa của mình trong những ngày cuối năm.

Những ngày cuối năm nghĩ về hiện tại. Một năm với thật nhiều biến động và nhiều cảm xúc khi dịch bệnh vẫn diễn biến phức tạp khiến mọi người lo lắng, bất an. Sang năm mới, hơn bao giờ hết, tôi cũng như bạn đều mong dịch bệnh chóng qua đi, để những cuộc đoàn tụ, mọi người xích lại gần nhau, trao nhau nhiều yêu thương, trên môi nụ cười tươi thắm. Một năm nhìn lại, soi lại mình, tôi thấy mình cần phải sống chậm lại, gạn bỏ ý nghĩ tiêu cực ra khỏi đầu, vui vẻ tiếp bước cùng mùa xuân để làm hành trang cho năm sau thật rực rỡ hơn…

Chủ đề Sáng tác Văn học Nghệ thuật

Đọc thêm

Kỳ lạ Táo Quân "trái mùa" vừa lên sóng

Kỳ lạ Táo Quân "trái mùa" vừa lên sóng

Táo Quân 2026 khiến nhiều khán giả bất ngờ khi lên sóng tối 29/3, sau nhiều tuần kể từ Tết Nguyên đán. Chương trình có thời lượng ngắn, tái hiện lại tiết mục trong Táo Quân 2017.
Podcast tản văn: Hoa gạo- Ngọn lửa của ký ức

Podcast tản văn: Hoa gạo- Ngọn lửa của ký ức

Có những loài hoa cất giữ bao tháng năm tuổi thơ trong trẻo, đầy thương nhớ. Và cứ mỗi độ tháng Ba về, sắc đỏ hoa gạo lại bừng lên như đánh thức những miền ký ức đã ngủ yên...
Podcast tản văn: Bồi hồi tiếng mẹ ru xưa

Podcast tản văn: Bồi hồi tiếng mẹ ru xưa

Giữa dòng ký ức, điều đọng lại sâu sắc nhất là tình thân và những lời ru của bà, của mẹ. Giản dị mà bền bỉ, lời ru theo ta suốt cuộc đời, để mỗi lần nhớ lại vẫn bồi hồi giữa bao đổi thay.
Cụ bà gần trăm tuổi đam mê đọc sách

Cụ bà gần trăm tuổi đam mê đọc sách

Khi nhiều người trẻ không mấy mặn mà với trang sách thì chuyện một cụ bà 96 tuổi ở xã Lộc Hà (Hà Tĩnh) xem đọc sách như một thú vui mỗi ngày thật đáng để suy ngẫm về văn hóa đọc.
Podcast truyện ngắn: Bố tớ là bộ đội

Podcast truyện ngắn: Bố tớ là bộ đội

Một chuyến thăm doanh trại đã giúp cậu bé Dũng hiểu rằng, người lính thời bình không chỉ cầm súng mà còn lao động, vun trồng. Từ đó, niềm tự hào về bố được bồi đắp bằng một tình yêu trọn vẹn, giản dị mà sâu sắc.
Podcast tản văn: Vườn xưa hoa trái

Podcast tản văn: Vườn xưa hoa trái

Một khu vườn quê giản dị với khế, ổi, bưởi, me… đã ươm mầm ký ức tuổi thơ trong trẻo. “Vườn xưa hoa trái” là hành trình trở về, nơi hương vị cũ đánh thức những thương nhớ dịu dàng.
Táo Quân bất ngờ trở lại

Táo Quân bất ngờ trở lại

Đài truyền hình Việt Nam chính thức xác nhận Táo Quân trở lại. Chương trình được phát sóng vào cuối tháng 3.
Podcast tản văn: Rưng rưng sắc tím hoa xoan

Podcast tản văn: Rưng rưng sắc tím hoa xoan

Hoa xoan không rực rỡ, chỉ lặng lẽ tím lên khi xuân gần tàn. Nhưng chính vẻ mong manh ấy lại trở thành nguồn thi hứng cho văn chương, nơi nỗi nhớ và ký ức dịu dàng tìm về.
Podcats truyện ngắn: Mùa xuân biên giới

Podcats truyện ngắn: Mùa xuân biên giới

Truyện ngắn “Mùa Xuân biên giới” của Trần Anh Đức không chỉ tôn vinh lòng dũng cảm của những chiến sĩ quân hàm xanh mà còn khẳng định tình quân dân bền chặt nơi vùng biên cương.
Gửi tâm vào nhánh, gửi ý vào cây

Gửi tâm vào nhánh, gửi ý vào cây

Bonsai không chỉ là thú chơi mà còn là nơi gửi gắm tâm tư, sự kiên nhẫn vào từng dáng, thế. Với người chơi cây cảnh ở Hà Tĩnh, mỗi tác phẩm là một hành trình sáng tạo nghệ thuật.