Phú Quang: Trần gian xin trả lại

Fanpage nhạc sĩ Phú Quang sáng 8/12 đăng câu hát trong bài Lời rêu của ông để báo tin buồn: “Ngày mai ta bỏ đi/ Trần gian xin trả lại...”.

Nhạc sĩ sinh ra ở Phú Thọ nhưng quê gốc Hà Nội. Ông từng có những năm tháng xa quê, lang thang trên những đường phố khác nhưng tâm thức luôn hướng về nơi này, để trong gia tài hơn 600 bài hát của ông, đa số viết về Hà Nội.

Một sáng đầu đông năm 2015, Phú Quang đội chiếc mũ fedora, mắt lim dim, chậm rãi nhả khói xì gà ở vỉa hè quán cà phê đối diện Nhà hát Lớn. Để chuẩn bị cho show diễn trong nhà hát, ông ngồi đây ăn sáng, uống cà phê cùng êkíp, thưởng lãm Hà Nội - cả không gian, thời gian - chầm chậm ngưng trên đầu ngọn khói.

Phú Quang khi ấy ngoài 60, đã trở về quê được vài năm. Trước đó, ông vào Sài Gòn sinh sống 20 năm, khi 37 tuổi. Chàng thanh niên gốc Hà Nội muốn đi tìm điều mới lạ và có những chuyện buồn bã muốn giã từ, nhưng chỉ sau ba tháng, ông đã khao khát trở về. “Mà cuộc đời có số phận, 25 năm sau tôi mới quay lại”, Phú Quang từng kể. Nhưng một nửa đời người - tháng ngày ấu thơ đẹp đẽ tới tình yêu đầu tiên, những vui buồn đầu tiên - đều ở nơi này khiến Phú Quang dù có lưu lạc bao nhiêu năm, vẫn luôn mang Hà Nội trong lòng. Và đường phố đó, xe cộ đó, mùa đông đó, góc quán cà phê đó... sinh ra như vẫn để dành cho những bản nhạc của ông.

Phú Quang: Trần gian xin trả lại

Nhạc sĩ Phú Quang trên phố Hà Nội mùa đông năm 2015. Ảnh: Quý Đoàn

Nhạc sĩ từng nói: “Tôi yêu Hà Nội, tình yêu cực đoan đến nỗi khi nhìn chiếc lá, trong phút ngông cuồng tôi đã nghĩ lá ở Hà Nội xanh hơn nơi khác”. Một khi đã yêu, lại ở xa nhau, những gì đẹp nhất, thăng hoa đều dành nửa còn lại. Những ca khúc hay, lãng mạn nhất của ông ra đời trong thời gian này. Nếu ghi danh những người tạc lại dáng hình và linh hồn Hà Nội, họa có Bùi Xuân Phái, nhạc chắc chắn có Phú Quang.

Trong hơn 600 ca khúc, một số bài nổi tiếng ông gọi đích danh “người yêu” - Em ơi, Hà Nội phố, Im lặng đêm Hà Nội, Hà Nội ngày trở về, Lãng đãng chiều đông Hà Nội , sau này có thêm Hà Nội và em khi thu chớm đông sang , còn lại đa phần không nhắc tới địa danh nhưng ai nghe cũng biết. Bởi tác giả đưa người nghe vào trường hình ảnh, cảm xúc, giai điệu mang tên Hà Nội.

Phú Quang thu nạp phố cổ, hoa sữa, cây bàng, gió mùa đông bắc, tiếng dương cầm, nóc nhà thờ, heo may... làm nên trường hình ảnh về một Hà Nội trầm mặc, lãng mạn, nên thơ. Ông phần lớn không tự viết lời, chỉ phổ nhạc từ thơ. Nhưng tệp hình ảnh ông thu nhặt được từ thơ ca để đưa vào nhạc khiến người nghe đôi khi tưởng nó chính là những con chữ phát ra từ ông.

Hà Nội của Phú Quang không lấm bụi khói xe hay phố phường bán buôn chật chội mà là một Hà Nội tĩnh lặng, sang cả, không hiện thực mà lãng đãng, mơ hồ. Đó cũng không phải thủ đô hào hùng, hoa lệ mà là một Hà Nội riêng tư, của chàng thanh niên lớn lên biết rung cảm, yêu cái đẹp và các cô gái.

Bằng ký ức, nhạc sĩ dẫn dắt người nghe qua từng con phố, để cảm nhận vẻ đẹp trữ tình. Bước chân chủ thể lững thững từ khi “sương giăng phố vắng, hàng cây lặng im, phố cổ mặc trầm” (Lãng đãng chiều đông Hà Nội) tới khi đêm về, “chỉ còn mùi hoa sữa nồng nàn trong căn phòng nhỏ/ Đêm cuối thu trăng lạnh mờ sương/ Chỉ còn nỗi im lặng phố khuya không gian dạ hương sâu thẳm/ Từng tiếng chim đêm khắc khoải vọng về” (Im lặng đêm Hà Nội). Suốt chuyến lang thang đó, chủ thể trò chuyện trong im lặng với từng góc phố, mái ngói, nhành cây, chiếc lá...

Trong khi mùa thu Hà Nội thành cảm hứng cho nhiều nhạc sĩ, Phú Quang ấn tượng hơn hết thời khắc cuối thu đầu đông - đặc sản Hà Nội. Nhạc sĩ từng nói đó là quãng thời gian đẹp nhất, ai đã cảm nhận được vẻ đẹp của khoảnh khắc đó không thể nào quên. Tinh thần “Thu rất thật thu là khi chớm đông sang” - tên bài hát cách đây vài năm của ông - xuất hiện trong nhiều ca khúc. Hà Nội của Phú Quang mang hơi se lạnh, chút hiu hắt của mùa: “Dường như ai đi ngang cửa gió mùa đông bắc se lòng/ Chiếc lá thu vàng đã rụng/ Chiều nay cũng bỏ ta đi” (Nỗi nhớ mùa đông), “Một Hà Nội ngây ngất nắng, một Hà Nội run run heo may” (Mơ về nơi xa lắm), “Góc phố mồ côi mùa đông, mảnh trăng mồ côi mùa đông” (Em ơi Hà Nội phố)...

Trường cảm xúc về Hà Nội trong nhạc Phú Quang là nỗi nhớ nhung, hoài niệm về miền ký ức đẹp đẽ, êm đềm. Bài hát Hà Nội ngày trở về được ông viết trong “ngày nỗi nhớ đã trở thành se sắt”. Trong căn nhà ở Sài Gòn, ông bắt gặp những vần thơ của Doãn Thanh Tùng: “Vội vã trở về”, “Vội vã ra đi” và “Chạm vai gầy áo mẹ” - cảm thấy nhớ những điều thiết thân, giống mình quá nên lập tức viết nên giai điệu. Kẻ xa quê thèm Hà Nội như thèm hơi ấm người thân, nỗi nhớ như sóng sông Hồng cuộn trong lòng mà bên ngoài bình thản.

Ông cũng từng nói viết là để trả món nợ ra đi, dù chỉ giải thoát một phần, nên trong nhớ nhung có đôi phần tiếc nuối: “Mất rồi/ con đường bụi đỏ/ Mất rồi những chuyến xe qua/.../ Xa xa trong miền ký ức/ Có lẽ một dòng sông/ Xa xa đôi bờ dốc nắng/ Mênh mang một chiều đông” (Trong miền ký ức). Hay “Ta mơ thấy em, ở nơi kia xa lắm/ Một Hà Nội ngây ngất nắng/ Một Hà Nội run run heo may/ Dạ khúc đêm nay/ Một mình ta/ Một mình em” (Mơ về nơi xa lắm).

Hà Nội trong nhạc Phú Quang trước hết là đẹp nhưng vì xuất phát từ nỗi nhớ nên thường buồn. Đó là ký ức về những mối tình đã qua không bao giờ trở lại nhưng khó phai mờ. Các ca khúc hiển nhiên thường có bóng dáng của một em nào đó. Nhưng những em đó là ai, lại không cụ thể. Hỏi Phú Quang sinh thời, ông thủng thẳng đáp: “Tôi có mấy trăm ca khúc, nếu mỗi ca khúc đều viết về một em thì tôi thành xác ve à”. Kỳ thực, em đã tan vào Hà Nội, trở thành vùng ký ức tuổi trẻ: “Ta còn em/ Mùi hoàng lan/ Ta còn em/ Mùi hoa sữa” (Em ơi Hà Nội phố).

Hà Nội trong Phú Quang cũng gắn với ký ức của những đổ vỡ, đau thương. Bài Em ơi Hà Nội phố, Phú Quang phổ nhạc năm 1986, đến từ sự đồng cảm với nhà thơ Phan Vũ về một Hà Nội hoang tàn trong chiến tranh. Đặc biệt, con phố Khâm Thiên - nơi nhạc sĩ sống thời thơ ấu, chịu ảnh hưởng nặng nề của trận bom Mỹ mùa đông năm 1972 - ám ảnh ông: “Mùa đông năm ấy/ Tiếng dương cầm trong căn nhà đổ/ Tan lễ chiều sao còn vọng tiếng chuông ngân”. Trường ca Em ơi, Hà Nội phố của Phan Vũ dài 443 câu thơ, chia làm 24 khổ. Phú Quang chọn 21 câu thơ, kết hợp cảm xúc của mình làm nên một trường khúc đầy day dứt về Hà Nội, về những điều đã mất.

Hình ảnh, cảm xúc cộng hưởng trường giai điệu miên man, da diết, nhẹ nhàng khiến người nghe đắm chìm. Biết bao nữ sinh 8x trong những ngày tháng sinh viên, mùa đông Hà Nội những năm 2000 đã thả lòng mình miên man vô định trong tình khúc Phú Quang mà mơ tưởng, khát khao, ngóng trông, khắc khoải. Giai điệu khiến nỗi buồn như kéo dài vô tận, hạnh phúc cũng rung ngân vô tận. Như khi Hồng Nhung thời hai bím tóc kéo dài một nốt ngân tưởng không có điểm dừng trong Tình khúc 24 , hay như Thanh Lam - thuở còn chưa “quá điên” như lời Phú Quang - buông giọng hoang hoải Trong miền ký ức : “Xa lắm rồi/ Xin đừng gặp lại/ Em về bụi đỏ tìm ai”.

Theo Anh Sa/VNE

Đọc thêm

 Du lịch làng biển “kể chuyện” quê hương

Du lịch làng biển “kể chuyện” quê hương

Từ những homestay mộc mạc bên bờ biển, đến các trải nghiệm làng nghề đậm bản sắc, người dân Hà Tĩnh đang từng bước liên kết, hình thành mô hình du lịch cộng đồng giàu sức hút.
Nối dài chuỗi concert quốc gia

Nối dài chuỗi concert quốc gia

Chương trình nghệ thuật chính luận đặc biệt “Âm vang Tổ quốc” mở đầu chuỗi “Tự hào là người Việt Nam” 2026, tiếp nối chuỗi “concert quốc gia” năm 2025.
 Mùa hoa anh đào tại Nhật Bản

Mùa hoa anh đào tại Nhật Bản

Hoa anh đào phủ hồng nhiều điểm đến ở Nhật Bản, song xuất hiện nhiều cây đổ liên tiếp tại Tokyo khiến du khách e ngại về mùa ngắm hoa năm nay.
Truyện ngắn: Mắt khói

Truyện ngắn: Mắt khói

Trong cuộc sống có những cuộc gặp gỡ đến rồi đi nhẹ như khói, mang theo những ký ức. Giữa yêu thương và lạc lối, vạn vật rồi sẽ tan đi, chỉ còn dư âm đọng lại trong lòng.
Podcast tản văn: Miền nhớ tháng Tư

Podcast tản văn: Miền nhớ tháng Tư

Tháng Tư cứ thế gõ cửa tâm hồn bằng sắc nắng hanh vàng và những hoài niệm xa xăm, để thấy thời gian không chỉ là sự chuyển mùa, mà còn là những dấu gạch nối đầy hoài niệm.
Lễ khánh đản chùa Hương Tích năm 2026

Lễ khánh đản chùa Hương Tích năm 2026

Lễ khánh đản chùa Hương Tích, xã Can Lộc (Hà Tĩnh) là nghi lễ quan trọng trong chuỗi hoạt động lễ hội, nhằm quảng bá hình ảnh và thu hút du khách đến với “Hoan châu đệ nhất danh lam”.
"Cây mắt biếc" từng gây sốt, giờ ra sao?

"Cây mắt biếc" từng gây sốt, giờ ra sao?

Từng là nơi thu hút đông đảo người dân, du khách tham quan, chụp ảnh check-in khi xuất hiện trong bối cảnh phim, nhưng hiện nay “cây mắt biếc” ở thành phố Huế đã bị lãng quên.
Podcast truyện ngắn: Thư viện di động diệu kỳ

Podcast truyện ngắn: Thư viện di động diệu kỳ

Truyện ngắn “Thư viện di động diệu kì” của Phan Linh Châu là câu chuyện đẹp về ông Lâm lặng lẽ gieo niềm say mê đọc sách, để những ước mơ được tiếp nối giản dị qua các thế hệ.
Podcast tản văn: Mùa loa kèn tháng Tư

Podcast tản văn: Mùa loa kèn tháng Tư

Tháng Tư mang theo sắc nắng dịu dàng cũng là lúc hoa loa kèn nở trắng tinh khôi, mang vẻ đẹp giản dị mà thanh khiết, gợi về những ký ức rất riêng của mùa hạ chớm sang.
Podcast truyện ngắn: Tôi là Chuột Nhắt

Podcast truyện ngắn: Tôi là Chuột Nhắt

Truyện ngắn “Tôi là Chuột Nhắt” của tác giả Đoàn Lữ Thụy Phương với ngôn từ ngộ nghĩnh, đáng yêu kể về câu chuyện của chú Chuột Nhắt với những tâm sự và kỉ niệm tuổi thơ thú vị...
Kỷ lục tiền thưởng của Ai là triệu phú

Kỷ lục tiền thưởng của Ai là triệu phú

Game show Ai là triệu phú quyết định tăng mức thưởng lên 500 triệu đồng cho người chiến thắng ở câu hỏi cuối. Đây là số tiền thưởng kỷ lục của chương trình, gấp đôi mức cũ.
[Infographics] Du lịch Hà Tĩnh và những chỉ tiêu năm 2026

Du lịch Hà Tĩnh và những chỉ tiêu năm 2026

UBND tỉnh Hà Tĩnh vừa ban hành kế hoạch phát triển du lịch năm 2026 với hệ thống chỉ tiêu cụ thể cho từng lĩnh vực, hướng tới mục tiêu tổng doanh thu đạt gần 7.000 tỷ đồng.
Everest có thật sự cao nhất thế giới?

Everest có thật sự cao nhất thế giới?

Everest từ lâu được xem là ngọn núi cao nhất thế giới theo độ cao so với mực nước biển. Nhưng khi thay đổi cách đo, câu trả lời về đỉnh núi cao nhất hành tinh cũng thay đổi.
Podcast truyện ngắn: Bạn ngồi cuối lớp

Podcast truyện ngắn: Bạn ngồi cuối lớp

Truyện ngắn “Bạn ngồi cuối lớp” gợi dòng cảm xúc tháng Ba hoài niệm, đưa ta trở về tuổi trẻ với ước mơ và bao tâm tư tuổi mới lớn, từ đó thêm trân quý hành trình trưởng thành ý nghĩa...
Kỳ lạ Táo Quân "trái mùa" vừa lên sóng

Kỳ lạ Táo Quân "trái mùa" vừa lên sóng

Táo Quân 2026 khiến nhiều khán giả bất ngờ khi lên sóng tối 29/3, sau nhiều tuần kể từ Tết Nguyên đán. Chương trình có thời lượng ngắn, tái hiện lại tiết mục trong Táo Quân 2017.
Podcast tản văn: Hoa gạo- Ngọn lửa của ký ức

Podcast tản văn: Hoa gạo- Ngọn lửa của ký ức

Có những loài hoa cất giữ bao tháng năm tuổi thơ trong trẻo, đầy thương nhớ. Và cứ mỗi độ tháng Ba về, sắc đỏ hoa gạo lại bừng lên như đánh thức những miền ký ức đã ngủ yên...
Podcast tản văn: Bồi hồi tiếng mẹ ru xưa

Podcast tản văn: Bồi hồi tiếng mẹ ru xưa

Giữa dòng ký ức, điều đọng lại sâu sắc nhất là tình thân và những lời ru của bà, của mẹ. Giản dị mà bền bỉ, lời ru theo ta suốt cuộc đời, để mỗi lần nhớ lại vẫn bồi hồi giữa bao đổi thay.
Cụ bà gần trăm tuổi đam mê đọc sách

Cụ bà gần trăm tuổi đam mê đọc sách

Khi nhiều người trẻ không mấy mặn mà với trang sách thì chuyện một cụ bà 96 tuổi ở xã Lộc Hà (Hà Tĩnh) xem đọc sách như một thú vui mỗi ngày thật đáng để suy ngẫm về văn hóa đọc.
Podcast truyện ngắn: Bố tớ là bộ đội

Podcast truyện ngắn: Bố tớ là bộ đội

Một chuyến thăm doanh trại đã giúp cậu bé Dũng hiểu rằng, người lính thời bình không chỉ cầm súng mà còn lao động, vun trồng. Từ đó, niềm tự hào về bố được bồi đắp bằng một tình yêu trọn vẹn, giản dị mà sâu sắc.