Ở quê tôi có một từ nay gần như đã mất. Nó chỉ còn đọng lại ở lớp người già, đó là từ “hón”.
Tôi chợt nhớ ra là hôm về quê thấy anh em đứa cháu nó đang chí chóe với nhau củ khoai luộc có nguy cơ oánh nhau. Thằng anh giữ rịt củ khoai, giấu ra sau lưng, không chia cho em nó. Thằng em thì bệt mông xuống nền nhà, lè nhè sụt sịt bất lực. Chú em nhìn tôi, chỉ thằng anh cười, bảo cứ từ từ, rồi nó sẽ tình nguyện cho, có khi còn vui vẻ cho hết í! Nó ưa “hón” lắm. “Hón” cho vài câu là xong chứ dùng vũ lực là không được với nó.
“Hón” là khen đối tượng có những phẩm chất tốt, nào là giỏi giang, ngoan ngoãn, hiền lành, tốt bụng, tử tế, gan dạ,... đại loại là những phẩm chất tốt đáng ca ngợi, dù chẳng biết đối tượng có phẩm chất đó hay không. “Hón” tương đồng với nghĩa “nịnh”. “Ưa hón” có nghĩa là ưa nịnh.
“Bạn già” (1980), tranh khắc gỗ của họa sĩ Đỗ Đức (sưu tập của Bảo tàng Mỹ thuật Việt Nam)
Việc ngay sau đó chú ngồi xuống, dỗ dành thằng bé, khen nó đủ điều tốt. Nó lắng nghe như được ru, và cơn buồn ngủ tới. Rồi nó nó chìa tay đưa cho em củ khoai một cách tự nguyện bao dung. Thôi tao cho mày cả, sướng nhé!
Thì ra “hón” là một phương pháp đàm phán hòa bình tay đôi trong phạm vi hẹp rất lợi hại.
Nhưng “hón” thường chỉ dùng ở trong nhà, giữa người thân với nhau. Bảo nhau “ưa hón”, nghĩa là phê tính cách ưa nịnh, ưa được mơn trớn khen. Mắng nhau là “đồ con hón” cũng nhẹ nhàng như ý chê trách chứ không có ý miệt thị. Dù đều chỉ sự ưa nịnh, nhưng nói “ưa hón” không gây tự ái bằng ưa nịnh. Với lại từ “hón” đứng riêng thì vô nghĩa, nó phải đi với từ ưa, “ưa hón”, chứ chữ “nịnh” thì chỉ cần một từ là người ta cũng hiểu ngay.
Tôi vào google tra thì không thấy từ “hón”. Trong từ điển chắc chưa bao giờ được đưa vào vì có khi nó chỉ là phương ngữ quê tôi. Tuy vậy tôi vẫn quý từ này, coi nó như viên ngọc trong ngôn ngữ mà tiền nhân đã tạo ra, làm cho sự giao tiếp trở nên phong phú.
Bao nhiêu từ mới chồi ra như lộc cây trong thời giao tiếp thị trường. Nhưng cũng có nhiều từ ngữ ở cùng quê âm thầm mất đi như tấm áo cũ không mặc đến, dần bị vứt bỏ. Nhưng tôi nhớ quê, yêu quê cũng chỉ vì quê tôi có từ “hón” là đặc sản của riêng tôi!
Đầu xuân, nhiều người tìm đến các đền, chùa tại Hà Tĩnh để cầu an, cầu phúc. Thế nhưng, khi niềm tin bị khai thác như một loại dịch vụ, tín ngưỡng dần bị đẩy lệch khỏi giá trị ban đầu.
Thướt tha trong tà áo dài bên di tích, danh thắng, quảng bá di sản quê hương hay duyên dáng ở công sở, tuyên truyền bầu cử..., phụ nữ Hà Tĩnh giúp Tuần lễ Áo dài thêm ý nghĩa.
Lễ tưởng niệm 235 năm ngày mất Hải Thượng Lãn Ông Lê Hữu Trác là dịp để Đảng bộ, chính quyền và Nhân dân các xã Hương Sơn, Sơn Giang (Hà Tĩnh) bày tỏ lòng thành kính, tri ân những cống hiến to lớn của Đại danh y.
Với em Nguyễn Công Minh (xã Kỳ Anh, tỉnh Hà Tĩnh) - sinh viên Học viện Âm nhạc Huế, cây sáo trúc không chỉ là nhạc cụ, mà còn là nhịp cầu kết nối những giá trị xưa với hôm nay.
Lễ giỗ Vua Mai Hắc Đế diễn ra tại thôn Mai Lâm, xã Mai Phụ đã thu hút đông đảo cán bộ, đảng viên và Nhân dân Hà Tĩnh về dâng hương tưởng nhớ công lao của bậc tiền nhân đối với dân tộc.
Lễ cầu quốc thái dân an tại chùa Trường Ninh (xã Tiên Điền, Hà Tĩnh) với mong muốn cho đất nước phát triển thịnh vượng, mưa thuận gió hoà, Nhân dân an cư lạc nghiệp.
Các tài xế tham gia chuyến hành trình xuyên sa mạc Sahara đã bất ngờ khi gặp những đàn châu chấu khổng lồ bay dày đặc, liên tục va vào xe và phủ kín mặt đường.
Giải cờ tướng và kéo co tại Lễ hội Hải Thượng Lãn Ông do xã Hương Sơn (Hà Tĩnh) tổ chức không chỉ tạo không khí vui tươi, phấn khởi dịp đầu xuân mà còn góp phần gìn giữ, phát huy giá trị văn hóa truyền thống.
Đến hẹn lại lên, mỗi dịp lễ hội đầu năm, tình trạng ăn xin, chèo kéo, đeo bám du khách lại tái diễn tại nhiều điểm tâm linh trên địa bàn, gây không ít bức xúc cho du khách và ảnh hưởng đến hình ảnh du lịch địa phương.
Ba khẩu súng thần công cổ với kích thước đồ sộ, hoa văn tinh xảo được trưng bày tại Bảo tàng Hà Tĩnh là những hiện vật quý giá, thu hút bởi giá trị lịch sử và nghệ thuật đặc sắc.
Sau những ngày Tết rộn ràng, tháng Giêng khẽ khàng đi qua trong cái se lạnh cuối đông hòa trong nắng xuân dịu nhẹ, đủ để lòng người chậm lại, lắng nghe những rung động thân quen...
Lượng người đi lễ đầu xuân tăng cao tại nhiều di tích trên địa bàn Hà Tĩnh đặt ra yêu cầu siết chặt công tác quản lý, tổ chức lễ hội theo hướng văn minh, an toàn, đúng giá trị văn hóa truyền thống.
Sau hai năm chờ đợi, từng lỡ hẹn vì thời tiết, anh Phúc Lê ghi lại khoảnh khắc Mặt Trời lặn "trên" cầu Sài Gòn, khi dòng xe đi xuyên qua quầng dương đỏ rực.
Sông La - dòng chảy trong xanh, hiền hòa, đã trở thành điểm nhấn thân thương của Hà Tĩnh mỗi độ xuân sang. Nơi chở nặng miền thương nhớ, để ai đi xa cũng bâng khuâng nhớ về quê nhà.
Sau 7 ngày ra rạp, “Thỏ ơi!!” cũng tạo “cơn sốt” tại Hà Tĩnh với khoảng 30.000 vé bán ra, liên tục giữ vị trí top 1 phòng vé dịp Tết. Không chỉ gây chú ý bởi doanh thu ấn tượng, bộ phim còn "dấy lên" những tranh luận sôi nổi.
Hội thơ Nguyên tiêu là dịp để những người yêu thơ gặp gỡ, giao lưu cùng nhau lan tỏa vẻ đẹp của thi ca, gìn giữ và phát huy giá trị văn hóa truyền thống của quê hương Bắc Hồng Lĩnh (Hà Tĩnh).
Lượng người đi lễ tăng cao dịp Tết đặt ra yêu cầu quản lý để ngăn ngừa mê tín dị đoan; tại Hà Tĩnh, nhiều đền chùa đã được chấn chỉnh, hướng tới không gian tâm linh trang nghiêm.
Chỉ tính từ mùng 1 đến sáng mùng 7 Tết Bính Ngọ 2026, di tích đền Chế Thắng phu nhân Nguyễn Thị Bích Châu (đền Bà Hải) tại phường Hải Ninh (tỉnh Hà Tĩnh) đã đón gần 4 vạn lượt du khách tới thắp hương cầu an, vãn cảnh.
Trong ký ức của mỗi người con làng quê, có một âm thanh không thể nào quên, đó là tiếng trống. Âm thanh ấy khi rộn ràng, khi trầm lắng nhưng luôn gắn bó sâu nặng với đời sống tinh thần của người Việt.
Lễ khai hội chùa Hương Tích là sự kiện có ý nghĩa quan trọng, được kỳ vọng tạo hiệu ứng lan tỏa, góp phần làm sôi động các hoạt động du lịch của Hà Tĩnh ngay từ những ngày đầu xuân.
Một năm khởi đầu từ mùa xuân, mùa của đoàn viên, của yêu thương và cả những niềm vui đôi lứa, khi họ tìm được bến đỗ bình yên cho hạnh phúc của riêng mình.
Lễ khai hội chùa Hương Tích là sự kiện khởi động các hoạt động văn hóa - du lịch, mở đầu năm du lịch Hà Tĩnh 2026, góp phần quảng bá hình ảnh quê hương đến bạn bè trong và ngoài nước.
Sắc Tết qua từng nét cọ, mảng màu, qua góc nhìn của người họa sĩ trở thành miền ký ức ấm áp, nơi truyền thống và cảm xúc được “thổi hồn” sống động trong từng bức tranh.
Mỗi độ xuân về, chúng ta lại nhớ đến lời dạy giản dị mà sâu sắc của Bác Hồ kính yêu: “Mùa xuân là Tết trồng cây, làm cho đất nước càng ngày càng xuân”. Phong trào này trở thành nét đẹp đầu xuân gắn bó với bao thế hệ người Việt...