(Baohatinh.vn) - Những mùa đông đã xa trong cuộc đời dường như vẫn dạt dào dư âm.

Những mùa đông đã xa…

Những mùa đông đã xa trong cuộc đời dường như vẫn dạt dào dư âm.

Sớm mai này dùng dằng giữa bao sợi thương sợi nhớ, khẽ chạm vào làn mưa mỏng ngoài khung cửa sổ, thời gian nhỏ qua kẽ tay từng giọt lặng thầm. Trong tâm tưởng bỗng vang lên khúc đồng dao chất phác: Trời mưa lâm râm. Cây trâm có trái. Con gái có duyên. Đồng tiền có lỗ… nghe xôn xao cả một miền tuổi thơ bên mình, nôn nao gọi tôi trở về cùng những nguyên sơ ngày cũ.

Những mùa đông đã xa…

Trời mưa lâm râm. Cây trâm có trái. Con gái có duyên. Đồng tiền có lỗ…(Ảnh minh họa Internet)

Tôi được sinh ra cũng vào một đêm mùa đông mưa gió miên man. Mẹ vẫn thường kể lại cùng tiếng thở dài nghe chừng xa vắng, người chạnh lòng sợ tôi sinh ra vào ngày nhiều giông gió như thế, sau này dễ gặp trắc trở trên đường đời. Cất tiếng khóc non nớt chào thế giới, tôi cảm nhận mùa đông bằng hơi ấm lòng mẹ trong mùi sữa thơm ngọt ngào.

Khi nghĩ về mẹ, bao giờ tâm hồn tôi cũng được an nhiên, dường như mọi bộn bề bỗng chốc được xoa dịu, chỉ còn lại yêu thương lắng thành dòng chảy ký ức êm đềm len lỏi trong tim. Tôi thầm nói lời cảm ơn mùa đông đã mở cánh cửa chào đón tôi, cùng ánh mắt âu yếm rưng rưng của mẹ và niềm vỡ òa hạnh phúc của cha.

Những ngày mùa đông, đêm thường đến rất nhanh cùng bóng tối mênh mang và tiếng muỗi vo ve, tiếng côn trùng rỉ rả bất tận. Có những đêm mất điện, bên ngọn đèn dầu tù mù tỏa quầng sáng lặng thầm, chị em tôi quây quần bên mẹ để nghe bao câu chuyện xưa nhuốm màu năm tháng.

Những mùa đông đã xa…

Khi nghĩ về mẹ, bao giờ tâm hồn tôi cũng được an nhiên (Ảnh minh họa Internet)

Thích nhất vẫn là lúc vừa được nghe giọng kể thủ thỉ, ân cần của mẹ, vừa mân mê, hít hà củ khoai lang còn tỏa khói trên tay. Gian nhà nhỏ có cánh võng đong đưa kẽo kẹt, nhịp nhàng bỗng ấm áp xiết bao mặc ngoài trời ủ dột mưa gió. Áp mặt vào tấm lưng một nắng hai sương của mẹ, manh áo cũ còn ngây ngấy mùi mồ hôi lam lũ, mái tóc dài đã thưa đi nhiều theo dòng đời đa đoan, tôi từ từ chìm vào giấc mơ dịu ngọt.

Có lẽ mùa đông lạnh nhất với tôi là những mùa đông xa mẹ. Hơi lạnh bồng bềnh, se sắt buổi sớm mai níu lòng tôi chùng xuống bởi những thiếu vắng, trống trải nơi đất khách. Không dưng lại nhớ da diết cảm giác được thức dậy ở quê nhà, được biếng lười nấn ná cuộn mình trong chăn, không vội vàng, khẽ khàng lắng nghe những thanh âm thân thuộc. Tiếng bước chân một đời lặng lẽ, tảo tần của mẹ, tiếng đàn gà lục cục tranh nhau mổ thóc, tiếng củi khô lách tách trong bếp lửa rực hồng…

Những mùa đông đã xa…

Có đi xa mới thấm thía chẳng có nơi nào ấm áp và chở che hơn góc bếp của mẹ (Ảnh Internet)

Bao thanh âm bình dị ấy cứ vọng vang trong tâm thức, có xa rồi mới nghẹn lòng nhớ một khoảng trời chân phương mà lòng tôi thuộc về. Có đi xa mới thấm thía chẳng có nơi nào ấm áp và chở che hơn góc bếp của mẹ.

Mùa đông đầu tiên xa nhà, ngày trở về, khi vừa bước qua cánh cổng, tôi đã vỡ òa rối rít cất tiếng gọi mẹ. Nụ cười hiền bao dung, ánh mắt nghẹn ngào rưng rức của mẹ đón tôi về như sưởi ấm cả chiều đông. Từ lúc còn bé dại trong vòng tay mẹ rồi lớn lên xa mẹ, xa quê, mỗi mùa đông đi qua lại mang một xúc cảm riêng biệt, lại in đậm bao yêu dấu không thể nào quên. Để rồi lưu lại trong tôi là những trang nhật ký thời gian, có vui buồn, có khắc khoải, hoài niệm, nhung nhớ… tất cả đều thật đẹp, thật quý giá bởi còn có những người đồng hành cùng tôi, cùng sẻ san hơi ấm và những mến thương chân thành.

Trong cơn mưa bất chợt, dường như vang lên từ tâm thức giọng hời ru chứa chan nỗi niềm mưa nắng của mẹ. Tôi biết mẹ vẫn lặng lẽ dõi theo từng bước tôi đi trên đường đời.

Mỗi mùa đông về, tôi lại nhớ mẹ nhiều hơn…

  • Những mùa đông đã xa…
    Đông ấm...

    Đã thành một thói quen, sau tiết sương giáng, lòng người lại chờ đợi những se lạnh, những rét buốt để cùng nắm tay nhau run run đi qua mùa đông. Ấy vậy mà năm nay, những rét buốt chỉ về thưa thớt. Đông đang ấm dần lên trong khí trời và trong những gửi trao đầy nhân ái của con người…

  • Những mùa đông đã xa…
    Tháng mười hai về, em chờ đợi điều gì?

    Góc phố chiều nay buồn tênh, dòng xe vẫn nườm nượp, người với người bước qua nhau vội vã. Thời gian đang nhích dần từng chút một, tháng mười hai về rồi đấy! Em chờ đợi điều gì không?

  • Những mùa đông đã xa…
    Thương mùi hoa sữa

    Em nhận ra tháng Mười khi sáng mai tìm về trong làn gió lạnh hanh hao. Em nhận ra tuổi thanh xuân của mình vương vương trong mùi hoa sữa. Tuổi thanh xuân của em là hoa sữa và anh. Hoa sữa thì rất gần đây mà anh thì xa xôi quá đỗi.

  • Những mùa đông đã xa…
    Mùa gió biếc

    Mùa hạ là thời khắc mà trong những cơn gió cũng đượm màu ký ức. Bởi thế, tôi thường gọi hạ là mùa gió biếc, mùa của những nhớ thương quay về.

TRẦN VĂN THIÊN


TRẦN VĂN THIÊN

 {name} - {time}

 Trả lời

{body}
 {name}- {time}
{body}

0 bình luận

Ý kiến của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng. Vui lòng gõ tiếng Việt có dấu

Các tin đã đưa

Tin liên quan

Xem nhiều

Thời tiết

Địa phương

Xem thêm TP Hà Tĩnh

Hãy chia sẻ với bạn bè!
Tắt [X]