Ngày xưa có mẹ

(Baohatinh.vn) - Viết về mẹ, kể về mẹ không giấy bút và ngôn từ nào chuyên chở hết. Mẹ vĩ đại trong một hình hài giản dị, chân phương.

“Ta đi trọn kiếp con người

Cũng không đi hết mấy lời mẹ ru…”

(Nguyễn Duy)

Ai trong đời đã không một lần được nghe những câu thơ như rút ruột này, để rồi ngẩn ngơ nhớ mẹ, rưng rưng thương mẹ như muốn trào nước mắt.

Ngày xưa có mẹ

Ngọt ngào lời ru của mẹ. Ảnh minh họa Internet.

1. Mẹ ơi, thử hỏi trên đời này còn điều gì thiêng liêng hơn, gần gũi hơn, ấm áp hơn tình mẹ? Thử hỏi còn ai khó nhọc hơn, tảo tần hơn và hy sinh nhiều hơn mẹ? Ai đủ thay mẹ làm hết những bổn phận ấy: cưu mang một sinh linh 9 tháng 10 ngày, sinh nở, chăm bẵm, dạy dỗ đứa con mình trên những năm tháng đằng đẵng muôn nỗi vui buồn?

Viết về mẹ, kể về mẹ không giấy bút và ngôn từ nào chuyên chở hết. Mẹ vĩ đại trong một hình hài giản dị, chân phương. Cánh vạc, cánh cò mắc võng à ơi hai đầu câu hát, chòng chành đi hết mùa hạ lại sang thu, đi qua những đêm đông giá lạnh “chỗ ướt mẹ nằm, chỗ ráo con lăn” đến cái dắt tay tập cho con những bước đi đầu đời, bón từng thìa cơm, muỗng cháo, dỗ dành những vết đau khi con vấp ngã…

Mẹ ơi, tiếng gọi đầu tiên ngày bập bẹ, con gọi mẹ. Để sau này khôn lớn đi xa, quăng quật cùng sóng gió cuộc đời, trên muôn nỗi vui buồn sướng khổ, hạnh phúc hay đớn đau, người đầu tiên con nghĩ đến và bật lên tiếng gọi là mẹ. Mẹ ơi - tiếng gọi ấy con chưa hề hiểu hết được ý nghĩa của nó, giản đơn nhường thế mà mỗi lần cất lên lại thấy nôn nao, òa vỡ. Mỗi dịp về thăm nhà, con đã cất tiếng gọi mẹ thật to từ đầu ngõ; khi muốn thủ thỉ điều gì, con cũng gọi thì thầm bên tai và ngày không còn mẹ nữa, con lại khản giọng thảng thốt, bàng hoàng gọi hoài, gọi mãi… mẹ ơi!

Mẹ ơi, sao chưa một lần mẹ nghĩ cho mình dù chỉ là dành đôi phút thảnh thơi mà ngơi nghỉ? Cứ lũi lầm như thế, hết việc nhà lại việc xóm giềng, họ mạc. Hết buổi chợ lại xắn áo, xắn quần lo ruộng, lo vườn. Khi các con đã say giấc, vẫn bóng mẹ cần mẫn cùng lộc cộc tiếng đêm xay giã, khâu vá…

2. Nắng mưa cứ vô tâm lợp chằm lên đời mẹ, cho con tươi tốt một dáng hình. Tấm áo mới nhường con, mẹ nhận về mình manh áo bạc sờn qua hằng hà năm tháng. Bữa cơm mẹ thường ăn chậm để luôn là người ở lại cuối cùng cũng vì muốn nhường chồng con miếng ngon. Mẹ lặng thầm, kiệm lời mà tỏa ra bóng mát diệu kỳ để chỉ nghĩ về thôi, trong con đã có cả vòm xanh che chở.

Ngày xưa có mẹ

Mẹ lặng thầm, kiệm lời mà tỏa ra bóng mát diệu kỳ...Ảnh minh họa Internet.

Con sợ lắm mỗi lần mẹ khóc. Là ở phiên chợ tết xưa được chứng kiến những giọt nước mắt tủi hờn của người mẹ nghèo khi không thể sắm sửa cho con mình tấm áo mới. Là khi mẹ phải đi xin sách cũ cho con học mỗi dịp tựu trường rồi ra sức vỗ về, an ủi con. Là những lần con mải chơi hay mắc phải lỡ lầm khiến mẹ xót đau…

Mẹ ân cần và tinh tế, giấu riêng một nỗi mình thiếu trước hụt sau. Cứ mỗi bận con đi học xa nhà lại dấm dúi những đồng tiền cõi còm chắt bóp, cẩn thận đùm gói thức nọ quà kia cho con mang đi chỉ vì lo con thiếu thốn. Mẹ ơi, xiết bao ân tình mẹ gửi trao, làm sao con trả hết trong cõi nhân sinh này?

Dẫu biết rằng, rồi đến một ngày con sẽ không còn mẹ trên đời. Con đã tự chuẩn bị cho mình điều ấy nhưng sao vẫn không tránh được nỗi xa xót, bàng hoàng. Một năm, hai năm, ba năm… rồi nhiều năm sau nữa, mẹ đã hóa mây trắng về trời nhưng trong con chưa một ngày nguôi ngoai thương nhớ. Nợ mẹ, con nợ cả cuộc đời và sẽ chẳng bao giờ trả nổi. Như lời ru của mẹ, chẳng thể nào con đi hết và hiểu hết trong sự bé dại của mình. Ở một nơi rất xa nào đó, không biết bây giờ mẹ có còn nghe lời con vọng gọi: “Mẹ ơi, con đã già rồi/ Con ngồi nhớ mẹ khóc như trẻ con…” (Trần Tiến).

Chủ đề Nghệ thuật dân gian

Đọc thêm

Sôi nổi đua thuyền trên sông Ngàn Phố

Sôi nổi đua thuyền trên sông Ngàn Phố

Lễ hội đua thuyền góp phần thúc đẩy phong trào thể thao, phát huy giá trị văn hóa truyền thống của xã Tứ Mỹ (Hà Tĩnh), qua đó nâng cao đời sống tinh thần của người dân.
Âm vang trống hội, nối nhịp thời gian

Âm vang trống hội, nối nhịp thời gian

Tiếng trống hội không chỉ là thanh âm kết nối nguồn cội mà còn là nét đẹp văn hóa đang được các thế hệ người dân Hà Tĩnh gìn giữ, phát huy trong đời sống và nghệ thuật.
Podcast truyện ngắn: Ông tù và

Podcast truyện ngắn: Ông tù và

Giữa đời sống làng quê vẫn có những con người lặng thầm lo việc chung, hết lòng vì xóm giềng. Truyện ngắn “Ông tù và” của Đinh Hạ là câu chuyện cảm động về một con người như thế.
Podcast tản văn: Tháng Tư dịu dàng hương lúa

Podcast tản văn: Tháng Tư dịu dàng hương lúa

Tháng Tư mang theo sắc nắng như rót mật và hương lúa non dịu nhẹ lan khắp cánh đồng quê. Mùi hương bình dị ấy gợi nhắc mỗi chúng ta về cội nguồn và những ký ức tuổi thơ thân thương.
Podcast truyện ngắn: Bộ quân phục mới

Podcast truyện ngắn: Bộ quân phục mới

Truyện ngắn "Bộ quân phục mới” của tác giả Tống Ngọc Hân ngợi ca hình ảnh người lính và sức mạnh của sự sẻ chia, đã thắp lên niềm tin, giúp con người gượng dậy, bước tiếp.
Đặc sắc đêm khai mạc Lễ hội Đền Hùng và Tuần Văn hóa-du lịch Đất Tổ năm 2026

Đặc sắc đêm khai mạc Lễ hội Đền Hùng và Tuần Văn hóa-du lịch Đất Tổ năm 2026

Tối 17/4, tại Quảng trường Hùng Vương, phường Việt Trì, Tỉnh ủy, Hội đồng nhân dân, Ủy ban nhân dân, Ủy ban Mặt trận Tổ quốc Việt Nam tỉnh Phú Thọ tổ chức khai mạc Lễ hội Đền Hùng và Tuần Văn hóa-du lịch Đất Tổ năm Bính Ngọ 2026 với chủ đề “Linh thiêng nguồn cội-Đất Tổ Hùng Vương”.
Podcast truyện ngắn: Chị gà, em vịt

Podcast truyện ngắn: Chị gà, em vịt

Thế giới loài vật luôn ẩn chứa những tình bạn diệu kỳ. Câu chuyện "Chị gà, em vịt" kể về gà Mơ và vịt Bông – hai người bạn tuy khác loài nhưng yêu thương nhau như ruột thịt.