Những thứ không bị đánh cắp

Đón mẹ vào Sài Gòn sống cùng. Nghe thế tưởng quý hóa lắm, đã đến hồi mẹ khỏi làm lụng chu cấp tiền ăn học, giờ là lúc được con trả hiếu.

nhung thu khong bi danh cap

Minh họa: Nguyễn Ngọc Thuần

Thật ra chuyến này mẹ vào để chăm cháu cho con trai và con dâu đi làm việc. Mẹ xem đây cũng là một thứ trách nhiệm, một thứ tình thương.

Phòng trọ nhỏ nằm trong con hẻm loằng ngoằng. Mẹ bảo kiểu này chắc mẹ chẳng dám đi ra tận ngoài đường lớn kia đâu, sợ không tìm ra lối để về. Con trai dặn thêm, ở đây không phải như ngoài quê thích đi đâu là đi được.

Mẹ chỉ cần ở nhà, giữ cháu giúp chúng con, đến bữa lo chuyện cơm canh. Thức ăn con dâu mua để sẵn trong tủ lạnh. Mẹ khỏi phải đi chợ. Và nếu có mấy người đi bán dạo ngoài đường hẻm thì mẹ cũng không được mua đâu đấy. Thực phẩm chỗ tứ xứ này không tin được đâu.

Có bà vào chăm cháu, hai vợ chồng đi làm tiện hơn. Buổi sáng, hai vợ chồng thức dậy đi miết đến trưa về đã có cơm canh mẹ nấu. Buổi chiều cũng thế. Buổi tối hơi khó bố trí một chút, vì chỗ trọ chỉ có một phòng nhỏ, phía trên có gác lửng bằng ván gỗ leo lên cũng bằng cây thang gỗ.

Mẹ bảo cứ để mẹ leo lên nằm trên gác, hai vợ chồng với đứa con nằm ở dưới. Trẻ nít quấy quá suốt đêm, làm vệ sinh cho nó, rồi pha sữa uống giặm... nằm dưới là tiện nhất.

Con trai không chịu. Mẹ phải nằm dưới này, chứ leo lên leo xuống cây thang gỗ đó bất tiện lắm. Mẹ bị bệnh khớp chân, bước lên mấy bậc nhà đã khó, huống chi là cầu thang. Thêm chuyện đêm hôm muốn đi vệ sinh chẳng hạn... Tốt nhất là mẹ ở dưới này với vợ con và cháu. Để con lên ngủ trên gác một mình. Quyết định như vậy.

Tối đầu tiên lạ chỗ, mẹ khó ngủ. Thường ở quê khi khó ngủ mẹ hay trằn trọc, nhưng vào đây chật chội, một chút uốn éo vươn vai thở hắt ra cũng có thể khiến con cháu mất giấc. Mẹ cố gắng nằm yên, thở thật nhẹ, và nghe rõ mọi thứ trong đêm thanh vắng. Nghe tiếng cựa mình trở giấc của con trai từ trên gác lửng. Chắc anh cũng khó ngủ vì lạ chỗ. Và vì thiếu một thứ gì đấy khó nói.

Mẹ không hình dung được khi vào đây chuyện ngủ ngáy lại rắc rối đến thế. Mẹ bảo hay con tìm chỗ trọ khác đi, ít nhất là có được hai phòng ngủ riêng biệt ở tầng trệt, dễ sinh hoạt hơn. Như mẹ nói thì đấy là cái nhà rồi chứ đâu phải phòng trọ. Ở đất này, thuê cái nhà như thế tốn nhiều tiền, mà lương còm cõi của hai vợ chồng trẻ đâu có nhiều nhặn gì. Ngay cả chuyển phòng trọ thôi đã khó, đến xóm nào người ta cũng kêu trời vì có con nhỏ quấy rối. Chỗ này người ta thương lắm mới cho ở.

Cuối tuần, cả hai vợ chồng đều được nghỉ. Bữa cơm ngày cuối tuần có vẻ thiếu vui. Suốt bữa thấy con dâu chả nói gì, con trai cũng lặng lẽ ăn. Thôi thì vợ chồng giận nhau là chuyện bình thường, nhất là ở cái nơi eo hẹp chỗ sống, eo hẹp cả thời gian dành cho nhau. Ông bà ta hay nói “bí hạ phá thượng”, có khi đúng trong trường hợp này.

Mẹ muốn bồng cháu đi quanh chơi một lát, cứ khư khư giữ nó ở trong phòng ngột ngạt lắm. Mẹ cũng chỉ sang hàng xóm chơi, nói chuyện cho vui, không đi đâu xa mà lo.

Ra khỏi phòng, mẹ tinh ý khép chặt cánh cửa. Con trai dặn mẹ đi nhanh rồi về nhé. Mẹ cười bảo cứ yên tâm, mẹ mới quen bà hàng xóm, nhiều chuyện nói hợp ý lắm, hôm nay bà ấy hẹn sang ăn bánh uống nước chè đấy. Mẹ uy tín, hẹn thì phải giữ lời.

Vợ nhìn chồng âu yếm, mặt hơi ửng hồng. Chồng lần khần chốt khóa trong cửa. Vợ lại đưa tay tháo chốt. Làm thế khó coi lắm anh, nhỡ mẹ về bây giờ. Chồng bảo nhưng không khóa thì mất tự nhiên, mà mẹ chưa về ngay đâu, mẹ uy tín mà.

Ba mươi phút sau con trai mở cửa đi tìm mẹ. Mẹ bồng cháu ngồi ở quán nước đầu hẻm chứ chẳng phải bà hàng xóm nào mời ăn bánh uống nước gì cả.

Tám giờ tối, cơm nước xong mẹ bảo muốn đi bộ một chút, uốn éo tay chân cho giãn gân cốt, suốt ngày ngồi bó buộc trông cháu rồi. Con trai ái ngại, thành phố này cướp giật ghê lắm, đi đêm hôm không an toàn. Mẹ cười, có của nả gì đâu mà sợ cướp, cứ để mẹ đi một lát. Rồi chợt nhớ ra cái chữ một lát nghe nó nhanh vội quá, mẹ quay lại dặn đóng cửa cẩn thận đi, chắc phải nửa tiếng sau mẹ mới về.

Mẹ rải bộ thật chậm, nhưng chỉ một lát đã tới đầu đường. Mẹ lại vòng ngược trở về. Thấy phòng trọ chỉ khép hờ cửa, đèn bên trong vẫn sáng. Suýt nữa thì mẹ xô cửa bước vào lấy miếng cau nhai cho đỡ buồn mồm. Chợt nhớ ra từ nãy đến giờ vẫn chưa được nửa tiếng. Mẹ uy tín mà.

Một tuần sau, mẹ đỡ buồn hơn khi đi thể dục buổi tối. Một bà năm chục tuổi ở cuối hẻm cũng từ quê miền Trung vào đây chăm cháu. Hoàn cảnh giống nhau, điều kiện sống giống nhau, chỉ đôi ba câu chuyện tình cờ mà quen biết. Bây giờ thành bạn đi thể dục buổi tối.

Cái chỗ quán nước chỉ bán ban ngày, buổi tối người ta dẹp đi còn một bậc thềm bêtông. Bạn mẹ xách theo ấm nước chè, mẹ mang cái quạt mo ra đặt trước. Hai bà đi dạo một vòng thì ghé tới đây ngồi trò chuyện. Ấm nước chè và cái quạt mo người ta không ăn cắp làm gì.

Những câu chuyện lúa má nhà nông, chuyện đàn gà bầy heo, cả chuyện tiếu lâm dân dã đều được kể. Thỉnh thoảng, hỏi nhau nãy giờ đã được ba chục phút chưa nhỉ. Chưa, tivi vẫn đang chiếu phim ngắn sau thời sự. Lại đập vai nhau cười xòa.

Trong con hẻm nhỏ giữa thành phố đông đúc, ấm nước chè và chiếc quạt mo không bị mất cắp, lại là niềm vui cho nhiều người.

Truyện 1.157 chữ của HOÀNG CÔNG DANH

Theo tuoitre.vn

Đọc thêm

Đạo hiếu trong đời sống hôm nay

Đạo hiếu trong đời sống hôm nay

Dẫu cuộc sống không ngừng đổi thay, đạo hiếu vẫn giữ nguyên giá trị thiêng liêng, là mạch nguồn bền bỉ, nhắc mỗi người dân Hà Tĩnh biết trân trọng công ơn của đấng sinh thành.
Podcast tản văn: Kí ức và chị tôi!

Podcast tản văn: Kí ức và chị tôi!

“Kí ức và chị tôi!” gợi lại những kỷ niệm tuổi thơ trong trẻo, xúc động về tình chị em, sự nhường nhịn, chở che và yêu thương ấm áp.
Chiêm ngưỡng mưa sao băng "đẹp nhất năm"

Chiêm ngưỡng mưa sao băng "đẹp nhất năm"

Hàng trăm người đã tìm về ngoại thành Hà Nội, trải bạt giữa bãi cỏ và thức xuyên đêm để chiêm ngưỡng những vệt sao băng Perseids rực sáng trên bầu trời.
Phát động Giải Báo chí toàn quốc "Vì sự nghiệp phát triển Văn hóa Việt Nam" năm 2026

Phát động Giải Báo chí toàn quốc "Vì sự nghiệp phát triển Văn hóa Việt Nam" năm 2026

Giải Báo chí toàn quốc “Vì sự nghiệp phát triển văn hóa Việt Nam” lần thứ tư, năm 2026 được điều chỉnh theo hướng giảm số lượng, nâng cao chất lượng và giá trị tôn vinh. Ban tổ chức bổ sung giải Đặc biệt, trao cho tác phẩm xuất sắc nhất được lựa chọn từ 5 loại hình báo chí, với giá trị 100 triệu đồng và một chuyến du lịch.
Sắp có mưa sao băng đẹp nhất năm

Sắp có mưa sao băng đẹp nhất năm

Đêm 12, rạng sáng ngày 13/8, người yêu thiên văn Việt Nam sẽ có cơ hội chiêm ngưỡng mưa sao băng Perseids - một trong những trận mưa sao băng đẹp và được mong chờ nhất trong năm.
Podcast truyện ngắn: Khoảng trống

Podcast truyện ngắn: Khoảng trống

Truyện ngắn “Khoảng trống" là câu chuyện về một chuyến tàu đêm, nơi mỗi sân ga đi qua lại gợi mở những miền ký ức, những cuộc chia ly và cả những cuộc gặp gỡ đầy bất ngờ. ..
Podcast tản văn: Chạm vào mùa thu

Podcast tản văn: Chạm vào mùa thu

Tháng Tám về, đất trời tinh tế chuyển mình bằng những đổi thay thật khẽ lúc giao mùa. Mùa thu đến không ồn ào mà nhẹ nhàng gõ cửa bằng những thanh âm, hương sắc rất riêng
Podcast tản văn: Những mùa trăng tròn đầy

Podcast tản văn: Những mùa trăng tròn đầy

Mùa thu trở về trong hương cốm mới, ánh trăng rằm và những ký ức tuổi thơ dịu ngọt. Mỗi khoảnh khắc đều như một lời nhắc về những điều bình yên, thân thương.
Podcast truyện ngắn: Cún con nghịch ngợm

Podcast truyện ngắn: Cún con nghịch ngợm

Tinh nghịch nhưng giàu tình cảm, cún Bông đã có một chuyến phiêu lưu khiến cả gia đình lo lắng, đồng thời giúp chính mình hiểu thêm giá trị của yêu thương và sẻ chia.
Podcast truyện ngắn: Sóng vỗ

Podcast truyện ngắn: Sóng vỗ

Trong cuộc sống, hạnh phúc là cách ta sống trọn vẹn, trân quý và vun đắp cho hiện tại. Đó là động lực để mỗi người vượt qua những thử thách của cuộc sống.
Nhịp cầu kết nối tình yêu ví, giặm

Nhịp cầu kết nối tình yêu ví, giặm

Trong hành trình bảo tồn và lan tỏa dân ca ví, giặm, sự ra đời và hoạt động của CLB Dân ca Ví, Giặm Thành Sen (Hà Tĩnh) đã góp phần đưa câu hát ngân vang trong đời sống đương đại.
Podcast tản văn: Những ngày hạ cuối

Podcast tản văn: Những ngày hạ cuối

Trong khoảnh khắc giao mùa để lại khoảng lặng trong tâm hồn, giúp ta biết trân trọng từng khoảnh khắc của hiện tại và gìn giữ những ký ức đẹp khi mùa đi qua.
Vùng đất "tận cùng của thế giới"

Vùng đất "tận cùng của thế giới"

Patagonia, vùng đất trải dài giữa Argentina và Chile, sở hữu những cánh đồng băng hàng nghìn năm tuổi và thiên nhiên gần như nguyên sơ, được mệnh danh "nơi tận cùng thế giới".
Podcast tản văn: Xôn xao tháng Bảy

Podcast tản văn: Xôn xao tháng Bảy

Mùa hè không chỉ có niềm vui mà còn lưu giữ những kỷ niệm đẹp bên gia đình. Tản văn tái hiện hành trình một đứa trẻ dần thấu hiểu tình thân và trân trọng những ký ức thân thương.
Podcast truyện ngắn: Người gác giấc ngàn thu

Podcast truyện ngắn: Người gác giấc ngàn thu

Tình đồng đội không chỉ qua ký ức chiến trường, mà còn hiện hữu qua những cống hiến thầm lặng. Truyện ngắn "Người gác giấc ngàn thu" sẽ giúp bạn cảm nhận trọn vẹn nghĩa tình ấy.
Xin chào,
Tôi là Chatbot của
Báo Hà Tĩnh
Hãy hỏi tôi bất kỳ điều gì bạn cần biết về
Báo Hà Tĩnh nhé. Tôi sẵn sàng hỗ trợ!