Truyện ngắn: Đào phai

(Baohatinh.vn) - Lạ nhỉ, đào gì mà bông to như cái cúc áo đại cán, lại còn nhiều cánh nữa chứ. Những cái nụ bụ bẫm căng mọng và phớt hồng. Cả những mầm lộc mỡ màng. Dáng dấp thì đúng con rồng rồi. Tết rồng thì phải chơi đào này mới chuẩn...

Ông Phàn ở làng Lủ còn ế bốn gốc đào phai.

Cái tin ấy loang đi khắp ngõ ngách làng xã, có khi tới cả phố huyện chứ chả đùa. Những nhà đã sớm mua được đào thì tỏ ra dửng dưng. Có người còn buông lời dè bỉu. Nào, chả ngồi đó mà cương. Những người năm nay không chơi đào núi mà chọn quất, mai thay thế thì phân tích mổ xẻ. Mọi năm cho thuê có hai trăm bạc một ngày, năm nay tự dưng tăng lên ba trăm. Chơi đến rằm tháng Giêng thì toi ngót năm triệu, có mà điên. Còn những người vì lý do nào đó chưa mua, chưa thuê được đào chơi tết thì khấp khởi lắm. Giờ mới giữa Mùi thôi, ông Phàn thường chốt đào vào giờ Dậu cơ mà. Lo gì. Đắt thì chỉ thuê bảy ngày tết rồi gọi chủ đem xe kéo về.

Truyện ngắn: Đào phai

Người ta mê đào nhà ông vì những gốc đào rất đẹp, tư thế lạ, đầy sức sống, nụ căng, hoa to và chồi điểm... Ảnh: Internet

Làng Lủ nằm bên cạnh quốc lộ. Mùa xuân, hễ có việc đi qua ngôi làng này, không có ai có thể bước nhanh. Ngôi làng cổ nằm trên những quả đồi tròn trịa xanh mướt, đẹp như một bức tranh. Bức tranh của những sắc màu thanh khiết. Màu trắng của hoa cam, hoa bưởi. Màu hồng, màu đỏ của hoa đào, đỗ quyên. Màu xanh hừng hực của chồi non. Và màu khói lam huyền ảo nương theo những sóng mái nhà vườn đổ vào nền trời thăm thẳm.

Cả làng Lủ ai cũng biết ông Phàn là chủ nhân của vườn đào phai với khoảng ba chục gốc mà ai nhìn thấy cũng phải trầm trồ. Thấy bảo, có gốc đào đã dăm chục năm tuổi. Ông không bán đào, vì với ông, đào là con. Ông đặt tên cho từng đứa. Đến tết, ông cho người ta thuê trưng, xong lại kéo về vườn chăm chút, phục hồi, nâng niu. Với từng cây, ông thỏa thuận thời gian cho thuê tối đa là bao ngày, muốn thuê lâu hơn cũng không được. Ví dụ, chậu này ông có thể cho người ta thuê tới nửa tháng, nhưng chậu kia, ông giao hẹn chỉ mười ngày ông tới chở về. Ông cũng chỉ chơi đào phai. Ai có hỏi ông về những loài đào khác như bạch đào, bích đào, thất thốn, ông chỉ cười.

Một lão nông hiền lành, chất phác chỉ cười khi giao lưu với khách khiến khách ngỡ ngàng. Vì người thành phố lên thuê đào tết của ông nhiều lắm. Tranh nhau là đằng khác. Có người thuê liền chục năm chỉ một gốc ấy, đến hẹn khiêng về, không đổi sang gốc khác vì họ thấy gốc đào tết ấy đem lại sự bình an cho gia đình họ. Cứ đến độ ông Táo lên trời là vườn sạch bách rồi.

Ông cứ rủ rỉ, cứ cười cười, không tranh khôn, không so bì, không tự đề cao tay nghề của mình bao giờ. Người ta mê đào nhà ông vì những gốc đào rất đẹp, tư thế lạ, đầy sức sống, nụ căng, hoa to và chồi điểm. Đã thế, đào chơi hết cả tháng Giêng còn không muốn trả vì còn thấy nụ còn tiếc. Giá thì phải chăng, chủ đào dễ tính.

Truyện ngắn: Đào phai

Độ giữa tháng Chạp, đi qua nhà ông Phàn, liếc vào vườn thấy đào đẹp thì họ bảo năm nay thời tiết ủng hộ nhà nông, Nhà nước làm lịch chuẩn chỉ. Ảnh: Internet

Năm nay, cứ cho là kinh tế khó khăn đi, thì cũng làm gì đến nỗi không đủ tiền mà thuê một gốc đào. Hay là ông Phàn để dành hoa cho ai đó mà nay họ “bom”? Cái chuyện lật kèo, đánh tháo, “bỏ bom” giờ đâu có hiếm. À thì dư luận cứ quan tâm thế, chứ đã có thông tin gì chính chủ đâu. Người làng Lủ ăn tết muộn nhất vùng này nhưng lại là tết dài nhất vùng này. Có năm, qua lễ hội tịch điền cả tuần mới hết tết. Năm nay, chủ đề hoa chơi tết được nói nhiều là bởi thời tiết khắc nghiệt, trồng trọt, chăn nuôi đều không thuận.

Như đã thành thói quen. Độ giữa tháng Chạp, đi qua nhà ông Phàn, liếc vào vườn thấy đào đẹp thì họ bảo năm nay thời tiết ủng hộ nhà nông, Nhà nước làm lịch chuẩn chỉ. Còn nếu thấy đào thưa bông, nụ gầy thì họ bảo thời tiết ẩm ương, lịch giờ tính thế nào ý. Trên lịch đã lập xuân mà dưới vườn vẫn đông giá. Nói chung là ít người có thể thờ ơ khi đi qua nhà ông Phàn vì từ độ đầu tháng Chạp ông đã đưa đào từ trong vườn ra sân, giống như triển lãm, để cho những ai không có tiền thuê cũng thoải mái ngắm.

Những thằng đào ế là thằng nào?

Họ hỏi nhau thế đấy. Vì họ còn thuộc tên từng đứa con cưng của ông Phàn. Một chị đem bánh chưng biếu nhà mẹ về qua sân đào, nhỏ to với chồng: “Lão Phàn lỗ to rồi. Ế nguyên bốn thằng Long, Ly, Quy, Phụng”. Chồng chị cười khẩy. Lỗ gì mà lỗ, lão có buôn bán gì đâu mà lỗ. Chả có người thuê thì để đấy chơi tất, đã sao nào.

Ba mươi chưa phải là tết, nhá. Chị vợ ngúng ngoảy. Ba mươi chưa phải tết thì mùng hai đã phải chưa hả? Không phải lỗ tiền bạc, mà là lỗ công sức bỏ ra chăm chút ấy. Anh chồng tỏ ra sành sỏi: Tôi tận mắt chứng kiến hôm nọ có một cái công ty to dưới thành phố đem cả ô tô tải lên chở luôn bốn thằng Như, Ý, Cát, Tường. Vợ đuối lý phụng phịu: “Tôi không thích thằng Tường, nom cứ ngơ ngơ ra, được mỗi cái bông to. Tôi thích thằng Quy hơn vì bông sai chi chít và vừa tầm ngắm, không cao quá. Giá như nhà mình cũng có chậu đào ế mà chơi, nhể?”.

Năm nay dân làng Lủ vinh dự đón quyết định công nhận làng đạt chuẩn nông thôn mới. Đường sá, nhà văn hóa, các công trình công cộng được làm mới, tu bổ gọn gàng, sạch đẹp. Thế nên trưa ba mươi tết, dù rất bận rộn thì bà con quanh khu nhà văn hóa vẫn bỏ ra độ một giờ để dọn dẹp, quét tước nhà văn hóa, sân bãi, chuẩn bị cho chương trình đón xuân đầu năm. Mà các bà đã tụ tập ở đâu thì ở đó râm ran inh ỏi như chợ. Hết chuyện lợn, gà, gạo, nếp lên giá đến chuyện tiền nong khó kiếm. Hết chuyện đứa nọ bỏ đứa kia đến chuyện thằng con nhà ông A năm nay ăn tết nhà vợ, đứa con gái ông B năm nay ăn tết ở nước ngoài không về đến chuyện nhà ông Phàn vừa làm vừa chơi, tết nào cũng có cục tiền to thu nhập từ đào.

Ông Phàn năm nay mới bảy mươi mà tóc bạc trắng như cước. Họ Lã ở làng Lủ hình như có mỗi ông ấy. Ông Phàn sống trên đất của bố mẹ nuôi là người họ Lã. Nhưng ông bà cụ dắt tay nhau về với tổ tiên từ lâu rồi. Giờ đất ấy, chỉ còn ông Phàn. Ông Phàn góa vợ, nuôi hai đứa con trai, hiện cả hai con đều công tác, lập nghiệp ở thủ đô, không anh nào về làng sống cùng ông. Mỗi thân mỗi mình mà làm gì lắm cho cực thân.

Người ta đang bàn tán sau lưng ông Phàn thì ông Phàn lừ lừ bước vào, ông đứng ở thềm nhà văn hóa nhìn vào trong nhà qua cửa sổ, rồi ông lại nhìn ra sân, bao quát một lượt như địa chủ đi thăm đất. Rồi chẳng nói chẳng rằng, ông quay đi.

Một bà gọi với theo. “Ông vào giúp chị em tôi một tay nào, khiêng hộ cái bục ra sân để cọ với, nặng quá”. Ông Phàn quay lại, vật nghiêng cái bục gỗ ra, nhấc lên vai nhẹ bẫng như vác bao trấu, đi thoăn thoắt ra sân rồi hỏi: Bà bảo để ở đâu? Bà kia chỉ chỗ vòi nước và bảo để ở đó chị em tôi cọ, tự dưng lại đi sống gần với nhà văn hóa nên năm nào cũng ngửa ngực ra quét quáy.

Ông Phàn đặt cái bục gỗ xuống, phủi tay rồi đi về. Tầm hai chục phút sau, khi ai chuẩn bị về nhà nấy thì thấy ông Phàn kéo ra sân nhà văn hóa chiếc xe cải tiến, trên xe nghễu nghện một chậu đào tết đẹp điếng cả người. Mấy bà mắt tròn mắt dẹt nhìn nhau. Giời ơi là đất, ăn gì mà khéo thế, tôi nhìn ra đúng con rồng các bà ạ. Ông Phàn hạ xe. “Các bà lại đây, giúp tôi một tay, khiêng vào nhà, mai sớm ta khiêng ra thềm để trưng”.

Lần đầu tiên được chạm tay vào đào quý, các bà đâm ra luống cuống. Nhưng rồi đâu cũng vào đó. Ông Phàn bảo, các bà dọn dẹp xong thì khóa cửa cẩn thận nhá, sáng mai trưởng thôn là người mở cửa. Một bà dòm vào tận mặt ông Phàn thì thào: “Làng ta năm nay trích quỹ ra thuê đào thế để chơi tết hả ông? Mà thuê đào chiều ba mươi chắc là rẻ”. Ông Phàn tủm tỉm: “Người thì cho không chả ai rước nhưng đào tôi thì rất đắt nhé”.

Một bà thì công khai luôn ra cái sự tọc mạch mà các bà bàn bạc nát cả buổi trưa nay: “Thấy bảo ông ế bốn chậu cơ mà, ế mà còn đắt à?”. Ông Phàn sục bàn tay còn dính đất lên mái đầu bạc trắng, cười độ lượng: “Ừ, ế bốn chậu. Tôi mới kéo thằng Quy lên chùa, còn thằng Ly lên ủy ban xã, thằng Phụng tôi để trưng ở nhà. Năm tới là năm con rồng, tôi ưu tiên thằng Long cho nhà văn hóa. Các bà đã thấy hợp lý chưa?”. Một bà góa reo lên: “Quá hợp ông ạ”.

Các bà chỉ đon đả với ông Phàn tí thế thôi, sau đó lại xúm xít quanh gốc đào phai. Lạ nhỉ, đào gì mà bông to như cái cúc áo đại cán, lại còn nhiều cánh nữa chứ. Những cái nụ bụ bẫm căng mọng và phớt hồng. Cả những mầm lộc mỡ màng. Dáng dấp thì đúng con rồng rồi. Tết rồng thì phải chơi đào này mới chuẩn. Chậu đào này mà thuê bảy ngày tết bỏ rẻ cũng hai triệu. Nếu mà chơi đến rằm xuân thì phải bốn triệu.

Nông thôn mới có khác, quỹ làng đang sung, tội gì chả chơi. Khách xa gần, con cái đi về, nom thấy cũng phấn khởi. Mà tôi nghĩ, đào sai bông rồi không cần đính hoa giả hay giăng bóng nháy lên đâu các bà ạ. Cái ông Phàn, ai cũng bảo lù khù, hóa ra lõi gạo. Đào ế thì dí lên ủy ban xã, lên chùa, nhà văn hóa thôn, tiền vẫn thu về chả kém đồng nào. Ế thế ai chả muốn ế. Mà chậu này, tôi nghĩ đến bốn chục tuổi chứ chả có ít. Có khi bốn triệu còn rẻ. Năm nay làng Lủ chơi lớn quá đi. Giờ phải khóa cửa rồi về các bà ạ. Một bà quay sang ông Phàn đứng một mình ngoài hiên mà hỏi: “Có phải cho chúng nó uống nước không ông Phàn?”. “Không. Việc đó tôi lo. Nhà kề ngay đây, tôi chịu trách nhiệm hết”.

Truyện ngắn: Đào phai

Minh họa của Huy Tùng.

Bà này thấy ông Phàn thuần tính, được đà hỏi thêm: “Mà này, làng thuê đào ông thật à? Để về tôi còn nói cho vợ chồng thằng con giai tôi biết, nó cứ phao tin ông ế đào suốt mấy hôm đến giờ”. Ông Phàn lại mỉm cười: “Người cũng ế sưng đây. Bà nào thuê tôi về trưng tết thì thuê nốt đi”.

Một bà góa liếc mắt nhìn ông Phàn, như hiểu cái sự ngụ ý ấy nên hai gò má ửng lên rồi lảng chuyện khác. Đang rôm rả với nhau thì ông trưởng thôn cắp cặp đi xuống nhà văn hóa, mắt nhìn xói vào trong nhà, thấy chậu đào quý đã yên vị trên bục, ông quay sang ông Phàn trách nhẹ: “Mình bác kéo xuống đấy à? Chả bảo em để em cử mấy cậu thanh niên, đã mất công cho mượn đào lại còn nhọc quá. Chậu đào thì to thế này”.

Ông Phàn cười thành tiếng: “Tôi cứ xuống đến đây, nghe các bà ấy nói chuyện là thấy khỏe người rồi”. Mấy bà già nghe nói đến từ mượn đào thì ngạc nhiên vô cùng. Ra là thế. Vậy mà làng cứ đồn ngược đồn xuôi, rằng ông ấy kênh kiệu hét giá trên trời nên đào bị “bỏ bom”. Ông trưởng thôn bật cười: “Đúng là các bà... tôi bạc hết tóc rồi chưa thấy ông Phàn ế đào bao giờ. Năm nay, cả vùng này, bao nhiêu làng đón nhận bằng nông thôn mới, đào đẹp còn cháy nhưng ông Phàn giữ lại bốn chậu, cho chùa, xã và nhà văn hóa trưng tết, không lấy xu nào luôn. Ông còn tự kéo đi. Một chậu để ở nhà chơi là vì năm nay các con cháu ông ấy về quê ăn tết đủ đầy. Thôi, xong việc ở đây rồi thì chúng ta cùng về”.

Mọi người kéo nhau về, ông Phàn nấn ná đứng lại, vì vẫn còn một bà đứng đó vờ như quét nốt vài cái lá dâu da xoan vàng óng vừa rơi xuống. Ông Phàn bâng quơ: “Tôi đã chuẩn bị cho bà một chậu nho nhỏ, nó năm tuổi thôi nhưng đẹp lắm. Chốc tôi bưng sang nhá”. Nói rồi, ông Phàn vội rảo bước, cho kịp ông trưởng thôn đang chùng chình có ý đợi. Bà góa đứng sững người, đưa hai bàn tay lạnh buốt áp lên má, để làm dịu bớt cái sự bừng bừng đang lan tỏa. Bất ngờ quá. Tết này, chậu đào phai của một bậc nghệ nhân sẽ hiện diện trong căn nhà của bà. Giờ bà phải về ngay, để còn thu xếp cho cho nó một chỗ xứng đáng. Kẻo lát sang, thấy nhà cửa bề bộn, ông ấy cười.

Chủ đề MỪNG XUÂN GIÁP THÌN

Đọc thêm

Podcast truyện ngắn: Ngày ông vào Đội

Podcast truyện ngắn: Ngày ông vào Đội

Tháng Năm đi qua gợi nhớ lời dạy của Bác Hồ, ký ức tuổi thơ gắn với chiếc khăn quàng đỏ và những bài học đầu đời về tinh thần đoàn kết, ý thức trách nhiệm và tình yêu quê hương.
Podcast truyện ngắn: Hẹn nhau sau mùa nắng

Podcast truyện ngắn: Hẹn nhau sau mùa nắng

Mỗi mùa trong năm đều mang một vẻ đẹp riêng của nó. Và trong khu vườn nhỏ, các loài cây cũng có những câu chuyện thật đáng yêu để kể về sự đổi thay của cuộc sống.
Bản sắc riêng của chuyến tàu "Kết nối di sản miền Trung"

Bản sắc riêng của chuyến tàu "Kết nối di sản miền Trung"

Đưa hành khách đi qua cung đường sắt ven biển đẹp bậc nhất Việt Nam, chuyến tàu "Kết nối di sản miền Trung" Huế-Đà Nẵng cũng mang đến hành trình giàu cảm xúc với cảnh sắc, âm nhạc, ẩm thực hòa quyện thành bản sắc riêng của đường sắt Việt Nam hôm nay.
Podcast truyện ngắn: Sóng biển

Podcast truyện ngắn: Sóng biển

Trong cuộc sống có những biến cố, mất mát nhưng bằng niềm tin, sự chờ đợi và nghị lực vượt qua nghịch cảnh, con người rồi sẽ chạm tới những giây phút hạnh phúc vỡ òa đầy xúc động.
Podcast tản văn: Nắng tháng Năm

Podcast tản văn: Nắng tháng Năm

Nắng tháng Năm không chỉ là tín hiệu của mùa hè rộn rã, mà với nhiều người đó còn là mùa của sự chiêm nghiệm, lời chia tay và khát vọng về một “vùng nắng” riêng đầy yêu thương.
Công bố Top 10 chung khảo Giải thưởng Thiếu nhi Dế Mèn lần 7-2026

Công bố Top 10 chung khảo Giải thưởng Thiếu nhi Dế Mèn lần 7-2026

Theo thông tin từ Ban tổ chức, Giải thưởng Thiếu nhi Dế Mèn lần 7/2026 đã chính thức công bố Top 10 chung khảo của mùa giải năm nay với 3 tập truyện, 2 bộ tranh, 2 tập truyện tranh, 1 tập thơ, 1 vở nhạc kịch cùng 1 series hoạt hình và hệ sinh thái sáng tạo.
Podcast tản văn: Mùa lúa thơm

Podcast tản văn: Mùa lúa thơm

Mùa lúa thơm là bức tranh dung dị mà giàu cảm xúc về mùa no đủ, nghĩa tình. Ở đó có giọt mồ hôi của người nông dân, có niềm vui lao động và ký ức tuổi thơ lắng sâu theo năm tháng.
Tìm lại dấu xưa Trường học Phúc Giang

Tìm lại dấu xưa Trường học Phúc Giang

Từng là trung tâm học thuật vang danh cả nước trên đất Trường Lưu (Hà Tĩnh), Trường học Phúc Giang nay vẫn còn hiện hữu qua tư liệu quý và ký ức của người dân về một di sản văn hiến.
Sách điện tử chính thống – Cung không đáp ứng cầu

Sách điện tử chính thống – Cung không đáp ứng cầu

Hiện nay, ngày càng nhiều độc giả ưa chuộng đọc ebook (sách điện tử) trên các thiết bị đọc sách nhờ sự tiện lợi khi mang theo. Tuy nhiên, xuất phát từ nhiều nguyên nhân, không ít bạn trẻ buộc phải tìm đến những nguồn sách không chính thống để đáp ứng nhu cầu.
Podcast truyện ngắn: Câu chuyện của Mùa Hè

Podcast truyện ngắn: Câu chuyện của Mùa Hè

Hành trình của cậu bé Mùa Hè là mang nắng ấm, tiếng ve và niềm vui đến cho cánh đồng, khu rừng và trẻ nhỏ, để rồi nhận ra ý nghĩa đẹp đẽ của sự sẻ chia và yêu thương trong cuộc sống.
Podcast tản văn: Hào khí Điện Biên

Podcast tản văn: Hào khí Điện Biên

Điện Biên hôm nay đã khoác lên mình diện mạo mới, nhưng hào khí của một thời "lừng lẫy năm châu" vẫn luôn hiện hữu trong từng dấu tích, mãi là ký ức hào hùng trong tâm khảm mỗi người Việt Nam.
Podcast tản văn: Xanh mát những vòm thơ

Podcast tản văn: Xanh mát những vòm thơ

"Xanh mát những vòm thơ" là hành trình đi tìm lại màu xanh rợp mát của rặng cúc tần, hàng tre và những khúc đồng dao, nơi lưu giữ ký ức tuổi thơ và tình làng nghĩa xóm nồng hậu.
Podcast tản văn: Nhớ chiếc gáo dừa của ngoại

Podcast tản văn: Nhớ chiếc gáo dừa của ngoại

Có những ký ức tuổi thơ gắn với điều bình dị như góc vườn, bờ ao, vật dụng quen thuộc. “Nhớ chiếc gáo dừa của ngoại” đưa ta về miền quê yên bình, nơi lưu giữ tình thân và kỷ niệm không phai.
Về Hà Tĩnh nghe trẻ kể chuyện đồng quê

Về Hà Tĩnh nghe trẻ kể chuyện đồng quê

Kỳ nghỉ lễ không chỉ là thời gian nghỉ ngơi mà còn trở thành "học kỳ thực tế" đầy thú vị khi nhiều phụ huynh lựa chọn đưa con trẻ về với những miền quê Hà Tĩnh trải nghiệm bắt cào cào, câu cá, thả diều...
Podcast tản văn: Giai điệu hòa bình

Podcast tản văn: Giai điệu hòa bình

Nếu đất nước là một bản nhạc thật đẹp thì giai điệu hay nhất chính là hòa bình, khi mỗi ngày trôi qua đều đầy ắp tiếng cười, niềm vui và những điều bình dị thân thương.
Podcast truyện ngắn: Bản nhạc mùa hè

Podcast truyện ngắn: Bản nhạc mùa hè

Mùa hè đến mang theo nắng vàng, tiếng ve rộn ràng và cả những bản nhạc thật vui của thiên nhiên. Và giữa những âm thanh ấy, một chú ve con vẫn mải mê tìm kiếm “giai điệu” của riêng mình.
Xin chào,
Tôi là Chatbot của
Báo Hà Tĩnh
Hãy hỏi tôi bất kỳ điều gì bạn cần biết về
Báo Hà Tĩnh nhé. Tôi sẵn sàng hỗ trợ!