Đôi bàn tay mẹ

(Baohatinh.vn) - Đôi bàn tay mẹ chẳng cần phô trương mà lặng thầm chứa đựng cả biển trời yêu thương chất chứa. Để giờ đây, dù đã trưởng thành, nhưng kỷ niệm về đôi bàn tay mẹ vẫn luôn hiện hữu trong tâm trí tôi...

Nếu bắt gặp một ai đó hỏi rằng, nhớ về mẹ, tôi sẽ nhớ điều gì nhất, hẳn tôi sẽ không ngần ngại mà trả lời rằng: Mẹ là cả bến bờ yêu thương của đời tôi. Và hình ảnh đầu tiên xuất hiện trong tâm trí tôi chính là đôi bàn tay của mẹ - đôi tay lưu dấu bao yêu thương xen lẫn những nhọc nhằn, hy sinh.

Đôi bàn tay của mẹ - đôi tay lưu dấu bao yêu thương xen lẫn những nhọc nhằn, hy sinh. (Ảnh minh họa).

Đôi bàn tay của mẹ - đôi tay lưu dấu bao yêu thương xen lẫn những nhọc nhằn, hy sinh. (Ảnh minh họa).

Đôi bàn tay ấy đã chăm sóc chị em tôi từ những ngày đầu tiên mới chào đời, chập chững bước đi cho đến lúc trưởng thành. Mỗi khi đi xa trở về, tôi thường nắm đôi bàn tay mẹ áp vào mặt mình, để nghe những chai sần trên đôi tay gầy guộc ấy cọ xát vào má mà nghe lòng thổn thức những yêu thương.

Thuở mẹ sinh ra anh em tôi, cha đang là quân nhân xa nhà. Một tay mẹ lo toan nội ngoại, lo vun vén gia đình, chăm sóc đàn con thơ dại. Ông bà nội ngoại đã già, hay đau ốm nên mẹ phải thường xuyên chạy tới chạy lui lo từng bát cháo, viên thuốc. Con cái nheo nhóc, công việc đồng áng vất vả nhưng mẹ chẳng bao giờ kêu than mà chỉ lo quán xuyến mọi việc sao cho tốt. Đôi tay mềm yếu của mẹ đã lo toan cả những phần việc trụ cột của người đàn ông trong gia đình, để cha tôi yên lòng lo việc nước.

Đôi bàn tay mẹ luôn hiện diện bên tôi suốt những năm tháng bé thơ... (Ảnh minh họa).

Đôi bàn tay mẹ luôn hiện diện bên tôi suốt những năm tháng bé thơ... (Ảnh minh họa).

Đôi bàn tay mẹ luôn hiện diện bên tôi suốt những năm tháng bé thơ, lo từng miếng ăn, giấc ngủ. Bàn tay mẹ quạt mát, đưa nôi, ru tôi vào giấc ngủ bằng những giai điệu thân thương, êm đềm. Cũng đôi tay ấy đã dịu dàng dìu tôi đi những bước chân chập chững đầu đời, cổ vũ cho tôi tiến bước về phía trước. Mẹ dạy tôi cách cầm bút viết những chữ đầu tiên. Những lần tôi bị ốm sốt, mẹ phải thức suốt đêm thâu chăm sóc. Đôi tay gầy của mẹ hết chườm mát lại sắc thuốc, bón từng thìa cháo cho tôi với nét mặt đầy âu lo thấp thỏm. Mãi cho đến khi tôi khỏe hẳn, mẹ mới buông tiếng thở phào nhẹ nhõm, lại quay qua với guồng quay của những lo toan tất bật đời thường.

Đôi tay mẹ chẳng bao giờ ngơi nghỉ, hết ra đồng cấy dắm, đổ phân, nhổ cỏ cho lúa, gặt hái, phơi phong đến về nhà cuốc đất trồng rau, gieo hạt, rồi chăm sóc cha mẹ, con cái, việc nhà cửa. Một ngày của mẹ bắt đầu từ lúc trời chưa sáng rõ mặt người đến khi đêm đã về khuya, bà cháu đã yên giấc thì mẹ vẫn cặm cụi. Mẹ đã đánh đổi tuổi xuân thì với bàn tay con gái thon gầy, trắng trẻo bằng đôi tay chai sần thô ráp của người phụ nữ hai sương một nắng để nhận về gạo trắng nước trong của ruộng đồng, hoa thơm trái ngọt của vườn tược, an vui của cha mẹ già và những hồn nhiên ấm êm của con trẻ. Người làng tôi hết lòng khen mẹ đảm đang, nhưng tôi hiểu rằng để có được những thành quả đó, mẹ đã hy sinh nhiều đến nhường nào.

Chỉ mong ước mẹ đừng già như “chuối chín cây”, để chúng con mãi mãi có thể nắm lấy đôi bàn tay mẹ đi suốt cuộc đời này... (Ảnh minh họa).

Chỉ mong ước mẹ đừng già như “chuối chín cây”, để chúng con mãi mãi có thể nắm lấy đôi bàn tay mẹ đi suốt cuộc đời này... (Ảnh minh họa).

Đôi bàn tay mẹ chẳng cần phô trương mà lặng thầm chứa đựng cả biển trời yêu thương chất chứa. Để giờ đây, dù đã trưởng thành, nhưng kỷ niệm về đôi bàn tay mẹ vẫn luôn hiện hữu trong tâm trí tôi. Tôi nhớ ai đó đã từng nói rằng: “Tương lai của con là công trình của mẹ” quả thật chẳng hề sai. Hình hài do mẹ ban cho, nhân cách hình thành từ công dưỡng dục của mẹ và thành tựu con cái đạt được hôm nay chính là nhờ ơn vun trồng của mẹ cha.

Chiều nay, tôi trở về bên mẹ. Hai mẹ con cùng ngồi xuống bên bậu cửa, lật giở những tấm hình chụp chung của cả gia đình những năm về trước. Chợt thấy lòng chùng xuống khi nhận ra cô gái trẻ trong hình năm xưa giờ đã già đi rất nhiều. Tôi vòng tay ôm lấy đôi vai gầy của mẹ, hôn lên đôi tay đầy sương gió nhọc nhằn, khẽ thì thầm vào tai mẹ lời yêu thương “Con yêu mẹ rất nhiều”. Chỉ mong ước mẹ đừng già như “chuối chín cây”, để chúng con mãi mãi có thể nắm lấy đôi bàn tay mẹ đi suốt cuộc đời này.

Đọc thêm

Podcast truyện ngắn: Bạn ngồi cuối lớp

Podcast truyện ngắn: Bạn ngồi cuối lớp

Truyện ngắn “Bạn ngồi cuối lớp” gợi dòng cảm xúc tháng Ba hoài niệm, đưa ta trở về tuổi trẻ với ước mơ và bao tâm tư tuổi mới lớn, từ đó thêm trân quý hành trình trưởng thành ý nghĩa...
Kỳ lạ Táo Quân "trái mùa" vừa lên sóng

Kỳ lạ Táo Quân "trái mùa" vừa lên sóng

Táo Quân 2026 khiến nhiều khán giả bất ngờ khi lên sóng tối 29/3, sau nhiều tuần kể từ Tết Nguyên đán. Chương trình có thời lượng ngắn, tái hiện lại tiết mục trong Táo Quân 2017.
Podcast tản văn: Hoa gạo- Ngọn lửa của ký ức

Podcast tản văn: Hoa gạo- Ngọn lửa của ký ức

Có những loài hoa cất giữ bao tháng năm tuổi thơ trong trẻo, đầy thương nhớ. Và cứ mỗi độ tháng Ba về, sắc đỏ hoa gạo lại bừng lên như đánh thức những miền ký ức đã ngủ yên...
Podcast tản văn: Bồi hồi tiếng mẹ ru xưa

Podcast tản văn: Bồi hồi tiếng mẹ ru xưa

Giữa dòng ký ức, điều đọng lại sâu sắc nhất là tình thân và những lời ru của bà, của mẹ. Giản dị mà bền bỉ, lời ru theo ta suốt cuộc đời, để mỗi lần nhớ lại vẫn bồi hồi giữa bao đổi thay.
Cụ bà gần trăm tuổi đam mê đọc sách

Cụ bà gần trăm tuổi đam mê đọc sách

Khi nhiều người trẻ không mấy mặn mà với trang sách thì chuyện một cụ bà 96 tuổi ở xã Lộc Hà (Hà Tĩnh) xem đọc sách như một thú vui mỗi ngày thật đáng để suy ngẫm về văn hóa đọc.
Podcast truyện ngắn: Bố tớ là bộ đội

Podcast truyện ngắn: Bố tớ là bộ đội

Một chuyến thăm doanh trại đã giúp cậu bé Dũng hiểu rằng, người lính thời bình không chỉ cầm súng mà còn lao động, vun trồng. Từ đó, niềm tự hào về bố được bồi đắp bằng một tình yêu trọn vẹn, giản dị mà sâu sắc.
Podcast tản văn: Vườn xưa hoa trái

Podcast tản văn: Vườn xưa hoa trái

Một khu vườn quê giản dị với khế, ổi, bưởi, me… đã ươm mầm ký ức tuổi thơ trong trẻo. “Vườn xưa hoa trái” là hành trình trở về, nơi hương vị cũ đánh thức những thương nhớ dịu dàng.
Táo Quân bất ngờ trở lại

Táo Quân bất ngờ trở lại

Đài truyền hình Việt Nam chính thức xác nhận Táo Quân trở lại. Chương trình được phát sóng vào cuối tháng 3.
Podcast tản văn: Rưng rưng sắc tím hoa xoan

Podcast tản văn: Rưng rưng sắc tím hoa xoan

Hoa xoan không rực rỡ, chỉ lặng lẽ tím lên khi xuân gần tàn. Nhưng chính vẻ mong manh ấy lại trở thành nguồn thi hứng cho văn chương, nơi nỗi nhớ và ký ức dịu dàng tìm về.
Podcats truyện ngắn: Mùa xuân biên giới

Podcats truyện ngắn: Mùa xuân biên giới

Truyện ngắn “Mùa Xuân biên giới” của Trần Anh Đức không chỉ tôn vinh lòng dũng cảm của những chiến sĩ quân hàm xanh mà còn khẳng định tình quân dân bền chặt nơi vùng biên cương.
Gửi tâm vào nhánh, gửi ý vào cây

Gửi tâm vào nhánh, gửi ý vào cây

Bonsai không chỉ là thú chơi mà còn là nơi gửi gắm tâm tư, sự kiên nhẫn vào từng dáng, thế. Với người chơi cây cảnh ở Hà Tĩnh, mỗi tác phẩm là một hành trình sáng tạo nghệ thuật.