Rét nàng Bân

(Baohatinh.vn) - Tự dưng con gái tôi hỏi: “Bao giờ có rét nàng Bân hở bố?”. Tôi sực nhớ bản tin thời tiết buổi sáng bèn bảo: “Tối nay gió mùa về Bắc miền Trung, về Hà Tĩnh mình… Tối nay có rét nàng Bân con ạ!”.

Con bé mắt sáng lên: “Thật thế hở bố? Thế thì thích quá nhỉ! Dưng mà gió mùa về con lại thương anh Minh quá. Anh vừa nhập ngũ, bộ đội ta có áo ấm cho anh mặc không hở bố?”.

Rét nàng Bân

Rét nàng Bân được bắt nguồn từ truyền thuyết nàng Bân may áo cho chồng. Ảnh Internet

Tôi mỉm cười: “Bộ đội mình bây giờ cũng đầy đủ, chẳng thiếu thốn như ngày xưa nữa đâu con. Anh con có đủ giày dép, áo ấm. Con đừng lo!”. Mắt bé lại sáng lên dũi dũi đầu vào ngực tôi nhoẻn cười. Nhìn bé, tôi chạnh nhớ hồi nhỏ, bố tôi đang đóng quân ở miền biên viễn xa xôi lắm, mẹ tôi ngồi tỉ mẩn đan áo len cho chồng.

Vừa đan, mẹ vừa lẩm nhẩm hát mà như thầm thì: “Em thương anh chiều nay đứng gác, lo canh giữ đất trời áo ấm có lạnh không?”. Không biết bao nhiêu lần mắt mẹ ngóng về phía chân trời, rồi rủ rỉ kể về sự tích cái rét nàng Bân. Kể xong, mẹ cất giọng đượm buồn: “Nàng Bân đan áo cho chồng/ Đan ba tháng ròng chưa được cổ tay/ Lạy trời phây phẩy heo may/ Cho chồng tôi được xỏ tay áo này”.

Mà cũng lạ, mấy hôm nay trời như đã sang mùa hè, ấm áp hẳn. Hoa xoan đã nở tím ngan ngát đường làng. Mẹ thường bảo “Xoan đâu nở hoa, bà già bỏ bếp”, tức là người già không còn sưởi nữa. Thế mà đột nhiên trở rét. Tất nhiên không đến nỗi cắt da, cắt thịt, nhưng cũng rét ra rét. Buổi sáng, em tôi đã hơi xuýt xoa, nhưng vẫn dùng dằng chưa muốn áo đơn, áo kép, tôi phải nhắc em đi xe máy thì phải mặc thêm áo ấm, khỏi cảm lạnh.

Rét nàng Bân

“Xoan đâu nở hoa, bà già bỏ bếp”, thế mà đột nhiên trở rét...Ảnh Internet

Nhớ lại hồi bé, cứ đến dịp rét nàng Bân, tôi vừa sợ lại vừa thích. Tháng ba, ngày tám, quê tôi đói quay, đói quắt. Rét về cộng với cái đói, với manh áo phong phanh, càng rét. Tôi cứ tưởng tượng ở một xứ sở thần tiên nào đó, có một nàng Bân đang say sưa ngắm chiếc áo vừa đan cho chồng. Nàng đẹp như cô tiên nặn bằng bột mẹ thường mua cho tôi ở chợ Giang Đình, đẹp như cô tiên trong những câu chuyện cổ tích hay thương người nghèo. Rồi những hôm trời mưa, mẹ lại ngồi chắp những sợi len thừa người ta nhờ mẹ đan áo ấm, để đan cho tôi chiếc áo đầy những nút là nút.

Bây giờ quê hương tôi đang xây dựng nông thôn mới, nông thôn mới kiểu mẫu, đổi mới rồi. Ngay ở các quầy hàng chợ quê đã có những dãy áo len vừa đẹp, vừa rẻ. Bố tôi đã về hưu. Minh - con trai tôi lại tiếp bước ông cha lên đường làm anh bộ đội. Quê hương tôi đã giàu lên, người nông dân ra đồng hay đi chơi đã áo đơn áo kép đủ màu, đủ sắc. Trong làng, ngoài xã chả còn ai ngồi đan áo len, chẳng còn ai lo không đủ áo ấm nữa.

Rét nàng Bân

Bây giờ, không mấy người còn đan áo nữa, thay vào đó họ đan, móc nhiều vật dụng có tính mỹ nghệ cao... Ảnh Internet

Hôm tôi và con gái lên thăm Minh vừa nhập ngũ tháng trước, ra đón tôi và em gái, Minh mặc chiếc áo bông màu xanh lá cây, dày dặn, ấm áp. Bé cứ nhìn anh trai mãi, đôi mắt sáng lấp lánh, sung sướng mủm mỉm cười…

Cuộc sống ngày càng đổi thay, càng ấm áp lên, nhưng rét nàng Bân thì vẫn còn, để con gái tôi có cớ mà thương nhớ thêm anh trai bộ đội của mình; để bao nam thanh nữ tú lại có cái thú háo hức chờ cơn rét để chưng diện với bạn bè, với người mình yêu; để tôi lại có cái cớ nhắc em mặc thêm áo ấm khi ra đường hun hút gió rét nàng Bân…!

Chủ đề Đời sống văn hóa

Đọc thêm

Podcast truyện ngắn: Bạn ngồi cuối lớp

Podcast truyện ngắn: Bạn ngồi cuối lớp

Truyện ngắn “Bạn ngồi cuối lớp” gợi dòng cảm xúc tháng Ba hoài niệm, đưa ta trở về tuổi trẻ với ước mơ và bao tâm tư tuổi mới lớn, từ đó thêm trân quý hành trình trưởng thành ý nghĩa...
Kỳ lạ Táo Quân "trái mùa" vừa lên sóng

Kỳ lạ Táo Quân "trái mùa" vừa lên sóng

Táo Quân 2026 khiến nhiều khán giả bất ngờ khi lên sóng tối 29/3, sau nhiều tuần kể từ Tết Nguyên đán. Chương trình có thời lượng ngắn, tái hiện lại tiết mục trong Táo Quân 2017.
Podcast tản văn: Hoa gạo- Ngọn lửa của ký ức

Podcast tản văn: Hoa gạo- Ngọn lửa của ký ức

Có những loài hoa cất giữ bao tháng năm tuổi thơ trong trẻo, đầy thương nhớ. Và cứ mỗi độ tháng Ba về, sắc đỏ hoa gạo lại bừng lên như đánh thức những miền ký ức đã ngủ yên...
Podcast tản văn: Bồi hồi tiếng mẹ ru xưa

Podcast tản văn: Bồi hồi tiếng mẹ ru xưa

Giữa dòng ký ức, điều đọng lại sâu sắc nhất là tình thân và những lời ru của bà, của mẹ. Giản dị mà bền bỉ, lời ru theo ta suốt cuộc đời, để mỗi lần nhớ lại vẫn bồi hồi giữa bao đổi thay.
Cụ bà gần trăm tuổi đam mê đọc sách

Cụ bà gần trăm tuổi đam mê đọc sách

Khi nhiều người trẻ không mấy mặn mà với trang sách thì chuyện một cụ bà 96 tuổi ở xã Lộc Hà (Hà Tĩnh) xem đọc sách như một thú vui mỗi ngày thật đáng để suy ngẫm về văn hóa đọc.
Podcast truyện ngắn: Bố tớ là bộ đội

Podcast truyện ngắn: Bố tớ là bộ đội

Một chuyến thăm doanh trại đã giúp cậu bé Dũng hiểu rằng, người lính thời bình không chỉ cầm súng mà còn lao động, vun trồng. Từ đó, niềm tự hào về bố được bồi đắp bằng một tình yêu trọn vẹn, giản dị mà sâu sắc.
Podcast tản văn: Vườn xưa hoa trái

Podcast tản văn: Vườn xưa hoa trái

Một khu vườn quê giản dị với khế, ổi, bưởi, me… đã ươm mầm ký ức tuổi thơ trong trẻo. “Vườn xưa hoa trái” là hành trình trở về, nơi hương vị cũ đánh thức những thương nhớ dịu dàng.
Táo Quân bất ngờ trở lại

Táo Quân bất ngờ trở lại

Đài truyền hình Việt Nam chính thức xác nhận Táo Quân trở lại. Chương trình được phát sóng vào cuối tháng 3.
Podcast tản văn: Rưng rưng sắc tím hoa xoan

Podcast tản văn: Rưng rưng sắc tím hoa xoan

Hoa xoan không rực rỡ, chỉ lặng lẽ tím lên khi xuân gần tàn. Nhưng chính vẻ mong manh ấy lại trở thành nguồn thi hứng cho văn chương, nơi nỗi nhớ và ký ức dịu dàng tìm về.
Podcats truyện ngắn: Mùa xuân biên giới

Podcats truyện ngắn: Mùa xuân biên giới

Truyện ngắn “Mùa Xuân biên giới” của Trần Anh Đức không chỉ tôn vinh lòng dũng cảm của những chiến sĩ quân hàm xanh mà còn khẳng định tình quân dân bền chặt nơi vùng biên cương.
Gửi tâm vào nhánh, gửi ý vào cây

Gửi tâm vào nhánh, gửi ý vào cây

Bonsai không chỉ là thú chơi mà còn là nơi gửi gắm tâm tư, sự kiên nhẫn vào từng dáng, thế. Với người chơi cây cảnh ở Hà Tĩnh, mỗi tác phẩm là một hành trình sáng tạo nghệ thuật.