Mù quáng thì có vẻ quan trọng hóa. Ngốc nghếch thì lại không hợp lí... Đó chính là những ai khi biết mình đang đi sai hướng yêu sai người nhưng vẫn cố chấp mà đi..

Biết yêu sai người mà vẫn cố chấp thì thật đáng trách!

Mù quáng thì có vẻ quan trọng hóa. Ngốc nghếch thì lại không hợp lí... Đó chính là những ai khi biết mình đang đi sai hướng yêu sai người nhưng vẫn cố chấp mà đi..

Với những người đi sai đường, họ cứ đi mà không biết mình sẽ làm những gì, đang đi tới đâu và không biết nên đi với ai. Họ cứ đi thế thôi, cái sai của họ là không có mục tiêu cho bản thân nhưng họ biết quay đầu lại và chọn con đường khác để đi.

biet yeu sai nguoi ma van co chap thi that dang trach

Nhưng, với những ai biết sai đường mà vẫn cố chấp thì thật đáng trách. Yêu người không yêu mình mà vẫn cố chấp dõi theo, yêu người đã có gia đình mà vẫn cố chấp giành lấy, yêu người quá đa nghi mà vấn cố chấp ép mình bị bó buộc, yêu người quá gia trưởng mà vẫn chấp nhận hạ thấp mình nghe theo... Là sai! sai đường, sai người, sai cả với bản thân!

Ai cũng đều biết rằng bản thân có cuộc sống của riêng mình, ai cũng có quyền mưu cầu hạnh phúc, có quyền yêu thương và được trân trọng. Vậy tại sao lại để bản thân chịu sự thiệt thòi khi mình có quyền chọn con đường khác tốt đẹp hơn? Việc chọn sai đường không đáng trách nhưng biết là sai đường mà còn cố chấp thì thực sự là đáng trách. Chúng ta sống để hạnh phúc chứ không phải sống để chật vật với những lo toan xã hội hay với những vằn vặt với hạnh phúc của bản thân. Con đường ấy có thể không trải đầy hoa hồng nhưng nhất định phải là con đường chúng ta thực sự muốn đi, đừng ép mình đi trên con đường mà bản thân biết nó sẽ đi đến ngõ cụt mà không hề có đường quay lại.

Cố chấp là cứng nhắc, cố chấp là ngang ngạnh và cố chấp là việc đem niềm hạnh phúc của bản thân trao vào tay người khác. Thử nghĩ xem có ai đi đem cảm xúc của mình phụ thuộc cho người kia chỉ vì mình quá yêu họ, nếu hôm nay họ còn bên ta thì ta thấy đánh đổi như vậy là xứng đáng còn ngược lại thì sao? Chẳng phải họ cũng quay lưng đi vọn vẹn một câu xin lỗi và bỏ mặc ta với vô vàn vết thương hay sao?

Tình yêu không toan tính là tình yêu xuất phát từ con tim, từ những gì chúng ta thực sự muốn người kia được hạnh phúc, có một nguyên tắc cho những đôi yêu nhau đó là đừng hi sinh quá nhiều. Hi sinh nhiều sẽ đi kèm với hi vọng cũng nhiều, mà hi vọng nhiều thì càng dễ thất vọng, quá thất vọng sẽ gây tan vỡ...

Thật ra, ai cũng phải yêu để con tim được sưởi ấm qua những ngày mưa, được che chở cho nhau qua những ngày giông bão và tựa vào nhau vào những ngày nắng đẹp đến bình yên. Nhưng đừng yêu sao đến con tim chai sạn và tâm hồn trở nên cố chấp, nếu như thế thì dù con đường ấy có trải bao nhiêu hoa hồng cũng là không dành cho chúng ta, những con người bất chấp khi yêu.

Theo PhunuNews


Theo PhunuNews

 {name} - {time}

 Trả lời

{body}
 {name}- {time}
{body}

0 bình luận

Ý kiến của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng. Vui lòng gõ tiếng Việt có dấu

Các tin đã đưa

Tin liên quan

Xem nhiều

Thời tiết

Địa phương

Xem thêm TP Hà Tĩnh

Hãy chia sẻ với bạn bè!
Tắt [X]