“Tại anh... dở nên em phải giỏi"

“Thật tình là vợ tôi giỏi lắm”. Anh cúi xuống, đôi bàn tay bưng mặt vẻ bất lực khiến người đối diện nhói lòng.

Đôi vai rộng gồng lên gù gù đối ngược với dáng người cong xuống. Mấy vệt trầy xước do va quẹt giao thông tối qua trên bàn tay anh như đang rịn máu…

tai anh do nen em phai

Ảnh mang tính minh họa

Câu thứ hai anh nói vẫn là “vợ tôi giỏi lắm”. Mà vợ anh giỏi thật, từ chạy chợ bán khô mắm khi mới lấy anh, rồi bán cửa hàng mỹ phẩm, chăn drap-gối-nệm, khoảng chục năm nay thì làm chủ thảo hụi. Chị tháo vát vậy mới đủ nuôi hai đứa con học đại học, một đứa đã ra trường đi làm.

Còn anh, chỉ yên phận với đồng lương một cán bộ văn hóa chuyên trách việc cổ động, chẳng qua là làm cho có việc. Thấy vợ cực khổ, mấy lần anh bàn, hay để anh nghỉ việc, ra ngoài cùng làm với chị cho đỡ tay đỡ chân. Vợ anh gạt đi: “Cái chân “nhà nước” bao nhiêu người muốn không được, anh đang yên lành sao lại bỏ? Cứ làm nhà nước cho mẹ con em và họ hàng nở mặt, tất cả đã có em lo”.

Đúng là vợ anh lo được tất cả. Từ căn nhà gạch nền đất những năm 1990, đến năm 2000 đã thành nhà tường nền gạch bông, qua 2005 lại có thêm một khu công trình phụ bề thế. Trong nhà thì hết phòng khách thay sa-lông mới, tới đổi cái tủ thờ. Phòng ngủ máy lạnh, cổng rào nới hết lượt này đến lượt khác cho đến khi hết đất mới thôi… Anh cản không nổi, cứ sáng đi chiều về đã thấy xong đâu đó. Vợ dấm dẳng: “Cái nhà này anh không phải lo gì cả, sao cứ cản em?”. Vậy là anh im lặng. Việc duy nhất anh có thể làm cho “cái nhà này” là tháng tháng nộp lương còn cả phong bì cho vợ, vợ cười mỉm chỉ tay về phía tủ, anh tự bỏ tiền vô đó là xong.

Quả thật, từ khi cưới nhau tới khi con gái lớn vào đại học, anh chưa một lần thấy mâm cơm thiếu cá thiếu thịt, cũng không hề biết trong nhà có bao nhiêu tiền. Lương anh “nộp” vợ từ hồi bốn trăm ngàn đồng/tháng, không nghe vợ kêu thiếu hụt gì, giờ là gấp mười lần, có nghĩa là giá cả cũng lên chừng ấy, nhưng cũng chưa nghe vợ than một tiếng; dù cái “vé” vào lớp 10 trường “điểm” của các con nghe đâu tới vài chục “chai”. Tất cả đã nhờ sự vén khéo của vợ, bóng đàn ông của anh ở trong nhà như chỉ để “làm đẹp đội hình”.

Con gái lớn vào đại học, anh bàn… đừng học cao, cứ kiếm cái nghề, lấy thằng chồng biết làm ăn là yên. Chứ như ba đây, không biết làm gì phụ vợ, thấy mẹ con cực chỉ đứng nhìn. Vợ anh gạt ngang, con gái là phải học đến nơi đến chốn, thiên hạ mới nể. Ba mày đồng lương chết đói, tao đổ mồ hôi xót con mắt mới ra tiền, mày phải cố học, ngành gì phải cho sang sang. Con nhỏ cũng xinh, vốn tiếng Anh kha khá, nghe lời mẹ, học ngành du lịch, giờ làm hướng dẫn viên cho một công ty lữ hành có tiếng.

Thằng con trai vừa xong lớp 12 nhưng từ dạo nó học cuối lớp 10, anh đã nghe vợ dính vào mấy vụ lao xao vỡ nợ, bể hụi. Vài lần anh đi làm về, thấy nhà có khách, bàn tán rôm rả nhưng thấy anh là nín bặt, tản đi. Hiếm khi có lúc cha con bên nhau, thằng con nhắc: “Ba coi coi mẹ sao nhe! Lúc này nghe nói mẹ bể hụi mấy trăm triệu, không khéo nhà mình ra đường mà ở”. Anh trấn an, mẹ con đủ tài “kinh bang tế thế”, sao lại vướng mấy vụ đó được, bà ấy không ăn của người ta thì thôi…

Có hôm nửa đêm thức giấc, anh nghe vợ thì thầm điện thoại với ai đó. Để ý kỹ, hóa ra là bà chị đã theo chồng ra nước ngoài. Bà gọi về thăm hỏi, bảo có khó khăn gì thì nói bà giúp. Vợ anh đáp cứng: “Em vẫn còn cầm cự được”. Vậy đúng là vợ gặp chuyện thật rồi. Anh lo lắm, hỏi xa hỏi gần, kể mấy vụ bể hụi, giật nợ báo chí đăng nhan nhản. Vợ không hưởng ứng, chỉ ậm ừ, luôn tỏ ra cứng cỏi. Anh sợ bị mắng là “trù ẻo” nên thôi.

Bẵng đi vài hôm, trong một bữa cơm anh thấy vợ mặt ủ mày chau, thở dài thở ngắn. Hỏi, vợ bảo chuyện đàn bà chút thôi, anh đừng lo. À mà sếp phó của anh dịp này lên sếp trưởng chưa? Anh ngẩn người, sao hôm nay vợ lại quan tâm đến chuyện cơ quan anh? Là vì… ông phó đó là họ hàng xa nhà mình, ông lên trưởng, biết đâu chức phó lại đến tay anh cho vợ con nhờ! Anh cười bảo vợ khéo đùa, cơ quan còn ba, bốn chuyên viên, đâu tới lượt anh mà mơ. Nỗi lo lắng của vợ được lấp liếm bằng chuyện của anh là vậy.

Vợ lại đi về muộn. Bữa cơm chỉ có hai cha con. Thằng con lại bảo: “Ba coi bữa nào rảnh việc thì về sớm chở mẹ đi công chuyện chứ mẹ bắt con chở hoài, con mắc học mà cũng rất sợ”. Anh hỏi chuyện gì, con nói chỉ làm tài xế thôi, đi gần tới nơi thì mẹ cho mấy chục ngàn uống cà phê, nên con cũng không rõ lắm. Hôm qua anh về sớm, vừa đến cổng đã thấy thằng con mặt “chằm vằm” dắt xe ra. Theo sau là vợ anh, nét mặt đầy lo lắng. Anh giành tay lái. Thằng nhỏ như trút được gánh nặng. Chị ngồi sau lưng chồng bảo “đi tới quán cà phê A. thì anh dừng lại nhé, em đi vào hẻm B. có việc chút”. Anh ậm ừ, chở vợ vút vào hẻm B. luôn.

Thì ra vợ bể hụi thật. Nhà ấy của chủ thảo, hàng chục người đang vây quanh chiếc cổng im ỉm. Lạ là bà nào cũng đầu tóc bung thùa, mặt mày hốc hác nhưng toàn tự làm chủ tay lái. Trong đám phụ nữ hỗn loạn đó, chỉ có mình anh là đàn ông. Không cần hỏi vợ, chỉ nghe các bà chửi bới chủ thảo, anh cũng biết vụ bể hụi này hàng chục tỷ đồng. Vợ anh, “út ít” hơn cả, nhưng cũng đến bốn trăm triệu.

Đường về, vợ cứ đấm thùm thụp vào ngực, nói tại em cả tin nên mới ra nông nỗi. Nhà ta mất số tiền đó là hết thật rồi. Lãi suất mười hai phần trăm nên mấy năm nay em mới kiếm được nhiều như vậy. Giờ hết thật rồi. Vợ hết đấm ngực lại trì níu, cào cấu lưng chồng, lu loa tại anh… dở nên em phải giỏi, giờ mới ra cớ sự. Anh bảo vợ bình tĩnh, về nhà sẽ nói chuyện, nhưng vợ gào lên: “Bình tĩnh! Chỉ có anh là bình tĩnh được chứ em của đau con xót, làm sao bình tĩnh?”. Chị còn giật giật tay chồng phản đối. Một chiếc xe tải chạy vụt qua làm vũng nước mưa to tướng trên đường bắn đầy mặt anh. Mớ đá vá đường bỏ lổn nhổn lại thêm cái giật tay của vợ làm anh lạc tay lái, ngã xe… Vợ gãy chân, anh may mà chỉ trầy trụa đôi chút.

Tôi khuyên anh, dù gì chuyện cũng đã lỡ, “nhân dịp” chị bị tai nạn này mà to nhỏ nhắc chị, đồng tiền quý nhưng không bằng tính mạng con người. Nếu tối qua không chỉ là gãy chân mà “đoàn tụ ông bà” luôn thì có phải phí cả đời không. Xem như làm lại từ đầu, có một bài học, sau này tuy khó khăn nhưng còn sống là còn tất cả. Anh ngồi im, đôi bàn tay bưng lấy mặt. Mấy vết trầy không băng bó lại như rịn máu…

Theo Kim An/phunuonline.com.vn

Đọc thêm

Tôi viết tiếp tuổi trẻ sau biến cố

Tôi viết tiếp tuổi trẻ sau biến cố

Tai nạn bất ngờ khiến cuộc đời anh Đào Sỹ Hải (SN 1998, xã Can Lộc, Hà Tĩnh) bước sang một ngã rẽ khác. Không đầu hàng nghịch cảnh, anh kiên trì phục hồi chức năng, rồi từng bước viết tiếp ước mơ bằng những buổi livestream giới thiệu đặc sản quê hương và lan tỏa câu chuyện vượt lên số phận của chính mình.
Khi người trẻ Hà Tĩnh "viral" lịch sử quê hương

Khi người trẻ Hà Tĩnh "viral" lịch sử quê hương

Nhiều bạn trẻ Hà Tĩnh đang lựa chọn nền tảng số để kể lại những câu chuyện về di tích, danh nhân và truyền thống quê hương, mở ra cách tiếp cận mới đối với các giá trị lịch sử - văn hóa.
Tôi chọn sống "3 cuộc đời" ở tuổi 20

Tôi chọn sống "3 cuộc đời" ở tuổi 20

Không chỉ miệt mài trên giảng đường y, em Nguyễn Nhật Trà My (20 tuổi, sinh viên Trường Cao đẳng Y tế Hà Tĩnh) còn năng nổ với công tác đoàn ở địa phương và dành nhiều thời gian truyền dạy dân ca ví, giặm cho thế hệ trẻ.
Tôi "rẽ lối" theo nghề làm bánh

Tôi "rẽ lối" theo nghề làm bánh

Rời bỏ công việc văn phòng để bắt đầu lại với nghề làm bánh, chị Bùi Thị Cẩm Tú (phường Thành Sen, Hà Tĩnh) đã dành nhiều năm miệt mài học hỏi, nhận không ít thất bại để theo đuổi đam mê.
Người trẻ Hà Tĩnh định nghĩa hạnh phúc gia đình

Người trẻ Hà Tĩnh định nghĩa hạnh phúc gia đình

Với nhiều người trẻ Hà Tĩnh, hạnh phúc gia đình không được đo đếm bằng những điều lớn lao hay vật chất đủ đầy mà được vun đắp từ sự hiện diện, sẻ chia và trách nhiệm của mỗi thành viên trong cuộc sống thường ngày.
Gen Z Hà Tĩnh bắt nhịp xu hướng “đa nguồn thu”

Gen Z Hà Tĩnh bắt nhịp xu hướng “đa nguồn thu”

Trước bối cảnh chi phí sinh hoạt ngày càng tăng, thị trường lao động biến đổi nhanh, người trẻ Hà Tĩnh chủ động lựa chọn làm cùng lúc nhiều công việc để vừa tăng thu nhập, vừa tích lũy kỹ năng.
Lớp học MC nhí: Nơi gieo mầm tự tin cho trẻ em

Lớp học MC nhí: Nơi gieo mầm tự tin cho trẻ em

Dịp hè, các lớp MC nhí tại Hà Tĩnh thu hút đông đảo phụ huynh đăng ký cho con theo học. Đây là môi trường giúp trẻ tự tin trước đám đông, rèn luyện kỹ năng giao tiếp và ứng xử.
“Ươm mầm thiện hạnh” cho trẻ từ khóa tu mùa hè

“Ươm mầm thiện hạnh” cho trẻ từ khóa tu mùa hè

Khóa tu mùa hè tại nhiều ngôi chùa ở Hà Tĩnh đang trở thành điểm đến ý nghĩa của thanh thiếu nhi trong dịp nghỉ hè, góp phần bồi đắp kỹ năng sống, rèn luyện đạo đức và nuôi dưỡng những giá trị tốt đẹp.
Mẫu nhí Hà Tĩnh tỏa sáng trên sàn diễn catwalk

Mẫu nhí Hà Tĩnh tỏa sáng trên sàn diễn catwalk

Với gương mặt sáng, phong thái tự tin và niềm đam mê nghệ thuật từ sớm, Khâu Vân Kỳ – cô học trò nhỏ đến từ Hà Tĩnh đang từng bước ghi dấu ấn trên sàn diễn thời trang thiếu nhi.
“Chữa lành” online và những hệ lụy khó lường

“Chữa lành” online và những hệ lụy khó lường

Nhiều người trẻ ở Hà Tĩnh đang giao phó sức khỏe tinh thần cho mạng xã hội. Chỉ với vài cú nhấp chuột, họ dễ dàng tiếp cận hàng loạt nội dung tư vấn tâm lý, “chữa lành” online, nhưng đằng sau những lời an ủi ấy là không ít rủi ro và hệ lụy lâu dài.
Không gian workshop sáng tạo ở Hà Tĩnh

Không gian workshop sáng tạo ở Hà Tĩnh

Không chỉ là hoạt động giải trí, các workshop sáng tạo tại Hà Tĩnh đang thu hút đông đảo người trẻ và thiếu nhi, mang đến không gian để mỗi người tự tay tạo ra những sản phẩm mang dấu ấn riêng.
Khi gen Z chọn dấn thân và phụng sự

Khi gen Z chọn dấn thân và phụng sự

Thế hệ gen Z Hà Tĩnh đang cụ thể hóa trách nhiệm của mình bằng những phần việc thiết thực, thể hiện khát vọng cống hiến và ý thức trách nhiệm trong việc đóng góp vào sự phát triển chung của quê hương, đất nước.
Xin chào,
Tôi là Chatbot của
Báo Hà Tĩnh
Hãy hỏi tôi bất kỳ điều gì bạn cần biết về
Báo Hà Tĩnh nhé. Tôi sẵn sàng hỗ trợ!