Ngày ta còn bé

Ngày tôi còn bé, trong mắt tôi bố là một siêu nhân. Việc gì bố cũng làm được, thắc mắc nào của tôi bố cũng giải đáp rất rõ ràng. Không có câu hỏi nào của tôi có thể làm khó bố.

ngay ta con be

Trong nhà, tôi và bố một phe, mẹ một phe. Những lúc tôi bị mẹ mắng mỏ hay đánh đòn, bố luôn đứng ra bênh vực. Mẹ khắt khe với tôi hơn, còn bố thì luôn yêu thương chiều chuộng. Có lần tôi dỗi mẹ không chịu ăn cơm, bố bảo tôi: “Con ăn cơm đi, xong rồi bố con ta đuổi mẹ ra khỏi nhà, lấy mẹ khác nhé”. Tôi sung sướng gật đầu ngay tắp lự. Nhưng rồi khi cơn giận dỗi qua đi bố lại ngồi tỉ tê kể từng chuyện nhỏ, những việc mẹ đã làm cho tôi và nói rằng: “ Mẹ là người sinh ra con. Mẹ đánh con, con đau một thì mẹ đau mười. Nếu con ngoan mẹ sẽ không bao giờ đánh con cả”. Mẹ luôn gọi tôi là “cái đuôi của bố” vì bố đi đâu tôi cùng đòi đi theo. Ở bên bố tôi luôn luôn được vỗ về chiều chuộng.

Lớn lên một chút, bố không còn là siêu nhân biết tuốt. Những bài học của tôi đôi khi bố dạy không giống cô giáo. Tôi bảo bố: “Cô giáo con không nói thế, cô nói khác cơ”, rồi nhất định cho rằng bố đã sai. Nhưng mỗi khi tôi bị ai bắt nạt, bố vẫn bảo vệ tôi như một anh hùng. Và mỗi lần tôi khóc bố luôn ôm tôi vào lòng, nói rằng “con gái khóc nhè xấu lắm”.

Ở tuổi dậy thì, tôi không thoải mái khi mỗi tối học bài có bố ngồi kề bên, thấy khó chịu mỗi khi bố hỏi chuyện ở lớp ở trường, bực mình khi bố vào phòng mà không gõ cửa. Bố lúc nào cũng xem tôi là một đứa trẻ. Nhưng thực sự là tôi đã lớn. Tôi có những bí mật của riêng tôi mà không muốn bi bô chia sẻ. Tôi biết viết nhật kí kể về những rung động với cậu bạn trai cùng lớp. Tôi không còn thích xem hoạt hình, không còn hứng thú ngồi trả lời từng câu hỏi của bố. Ngay cả mỗi khi bố xoa xoa tay lên đầu cũng khiến tôi khó chịu: “Bố đừng xoa đầu con nữa, con lớn rồi”.

Tôi có bạn trai, bố quyết liệt phản đối. Bố cho rằng cậu ta là đứa ham chơi bời và không tử tế. Tôi thừa nhận cậu ấy không hoàn toàn tốt, nhưng tôi yêu cậu ta và khó chịu khi thấy bố chê bai cậu ấy. Vài lần bố tìm cách ngồi cùng tôi trò chuyện. Nói đi nói lại là bố cáu còn tôi giận dỗi. Có lần tôi còn hét lên với bố “Con lớn rồi, tự con biết cái nào đúng, cái nào sai. Bố chẳng hiểu gì về con cả”. Tôi lên phòng ngồi suốt hai tiếng rồi đi xuống vẫn thấy bố vẫn còn ngồi nguyên chỗ cũ. Mối tình ấy không thành, vì đúng là cậu ta không tốt, cậu ấy còn làm tổn thương tôi. Nhưng tôi chưa bao giờ xin lỗi bố vì đã không nghe lời, cũng không nói với bố rằng “bố nói đúng, là con sai”.

Ngày tôi sắp lấy chồng, bố thức đến tận sáng để nắn nót từng tấm thiệp mời. Bố nói bố đã từng viết rất nhiều lần tên tôi, đó là khi điền tên tôi vào giấy khai sinh, là ghi tên tôi vào các loại giấy tờ, là khi viết cho tôi từng tập nhãn vỡ. Và hôm nay bố ngồi đeo kính viết cho tôi cả chồng thiệp mời, viết đi viết lại tên tôi mà không thấy chán. Tôi nhìn bàn tay bố, gầy guộc và nhăn nheo, lòng có chút se lại.

Tôi có con, thỉnh thoảng đưa cháu về thăm ông bà ngoại. Ông thường giành bế cháu, ngồi ngắm rồi nói nó có những nét nào giống tôi ngày bé. Ông bảo tôi: “Có con nhỏ là phải thế này, phải như thế này này…” Tôi nói: “Thời này khác thời của bố rồi, khoa học hiện đại rồi, không ai nuôi con như thời bố mẹ nữa đâu”. Bố nhìn tôi mắng yêu: “Bố cô, cái thời cổ hủ lạc hậu của chúng tôi đã nuôi cô lớn lên đấy”.

Tối qua, khi con gái tôi gắt lên với bố nó: “bố chẳng hiểu gì con cả”, tôi thấy chồng tôi ngồi lặng mất mấy giây rồi quay sang nói với tôi: “Em xem, anh nâng niu nó từ thuở lọt lòng, hiểu cả từng cái nhíu mày hay tiếng thở dài của nó. Nó cao lên một phân anh cũng biết, đến bữa ăn ít đi vài thìa cơm anh cũng biết. Vậy mà giờ nó bảo anh không hiểu gì về nó. Anh không hiểu con thì ai hiểu con?” Và trong giây phút ấy tôi như gặp lại mình của những ngày xưa, hiểu rõ cảm giác của bố mình những khi tôi giận dỗi. Đúng là cảm giác ấy: xót xa và hụt hẫng, không khác gì mình dồn hết tất cả tình yêu thương cho một người rồi trong phút giây bị người ta phản bội quay lưng không hề nuối tiếc.

Tôi không nhớ tôi đã bao lần cãi bố mẹ vì nông nổi và hiếu thắng, vì những quan điểm già trẻ bất đồng. Tôi không nhớ đã bao lần hờn trách bố mẹ không hiểu không tin mình chỉ vì bố mẹ cho rằng giữa cuộc đời này tôi hãy còn khờ dại. Bao lần tôi vấp ngã, luôn có bố mẹ cận kề làm tay vịn cho tôi đứng lên.

Khi không còn gần bố mẹ, khi đã biết hết lòng lo lắng cho con, tôi càng nhận ra mình đã quá xa xôi những ngày thơ ấu. Hình như khi người ta càng già đi thì lại càng hay nhớ về những ngày nhỏ dại. Tôi nhớ những trưa bố tỉ mẩn ngồi cắt giấy dán cho tôi cánh diều rồi hai bố con cùng chạy giữa cánh đồng chiều lộng gió. Nhớ những sáng mai mẹ vắng nhà, bố thường ngồi vụng về chải tóc cho tôi, cột cho tôi những chiếc nơ bé xinh trên đầu. Nhớ khi tôi rạn vỡ mối tình đầu, là bố ngồi bên tôi, nắm lấy tay tôi: “Nỗi đau sẽ khiến con trưởng thành hơn, đừng sợ”.

Khi ta còn bé bố là siêu nhân, bố là anh hùng. Khi ta lớn lên một chút, ta cho rằng bố mẹ không hiểu mình, rồi tự cho mình có quyền được sai lầm, được ích kỉ. Khi ta làm bố làm mẹ, ta cho rằng ta nuôi con tốt hơn và mọi kinh nghiệm của bố mẹ trở nên lỗi thời. Nhưng khi con ta lớn, và ta ngày một già đi ta mới nhận ra rằng bố vẫn luôn là siêu nhân, là anh hùng nhưng theo một cách khác. Chỉ là ta tưởng mình đã đủ lớn để không cần sự quan tâm của mẹ cha. Ra đời thấy người ta tốt với mình một chút, cho mình một vài thứ đã xúc động cảm ơn rối rít. Mới hay rằng cả thế giới này có điều kiện mới yêu ta. Chỉ có mẹ cha yêu thương ta vô điều kiện suốt cả cuộc đời.

Theo Lê Giang/Dân trí

Đọc thêm

Tôi viết tiếp tuổi trẻ sau biến cố

Tôi viết tiếp tuổi trẻ sau biến cố

Tai nạn bất ngờ khiến cuộc đời anh Đào Sỹ Hải (SN 1998, xã Can Lộc, Hà Tĩnh) bước sang một ngã rẽ khác. Không đầu hàng nghịch cảnh, anh kiên trì phục hồi chức năng, rồi từng bước viết tiếp ước mơ bằng những buổi livestream giới thiệu đặc sản quê hương và lan tỏa câu chuyện vượt lên số phận của chính mình.
Khi người trẻ Hà Tĩnh "viral" lịch sử quê hương

Khi người trẻ Hà Tĩnh "viral" lịch sử quê hương

Nhiều bạn trẻ Hà Tĩnh đang lựa chọn nền tảng số để kể lại những câu chuyện về di tích, danh nhân và truyền thống quê hương, mở ra cách tiếp cận mới đối với các giá trị lịch sử - văn hóa.
Tôi chọn sống "3 cuộc đời" ở tuổi 20

Tôi chọn sống "3 cuộc đời" ở tuổi 20

Không chỉ miệt mài trên giảng đường y, em Nguyễn Nhật Trà My (20 tuổi, sinh viên Trường Cao đẳng Y tế Hà Tĩnh) còn năng nổ với công tác đoàn ở địa phương và dành nhiều thời gian truyền dạy dân ca ví, giặm cho thế hệ trẻ.
Tôi "rẽ lối" theo nghề làm bánh

Tôi "rẽ lối" theo nghề làm bánh

Rời bỏ công việc văn phòng để bắt đầu lại với nghề làm bánh, chị Bùi Thị Cẩm Tú (phường Thành Sen, Hà Tĩnh) đã dành nhiều năm miệt mài học hỏi, nhận không ít thất bại để theo đuổi đam mê.
Người trẻ Hà Tĩnh định nghĩa hạnh phúc gia đình

Người trẻ Hà Tĩnh định nghĩa hạnh phúc gia đình

Với nhiều người trẻ Hà Tĩnh, hạnh phúc gia đình không được đo đếm bằng những điều lớn lao hay vật chất đủ đầy mà được vun đắp từ sự hiện diện, sẻ chia và trách nhiệm của mỗi thành viên trong cuộc sống thường ngày.
Gen Z Hà Tĩnh bắt nhịp xu hướng “đa nguồn thu”

Gen Z Hà Tĩnh bắt nhịp xu hướng “đa nguồn thu”

Trước bối cảnh chi phí sinh hoạt ngày càng tăng, thị trường lao động biến đổi nhanh, người trẻ Hà Tĩnh chủ động lựa chọn làm cùng lúc nhiều công việc để vừa tăng thu nhập, vừa tích lũy kỹ năng.
Lớp học MC nhí: Nơi gieo mầm tự tin cho trẻ em

Lớp học MC nhí: Nơi gieo mầm tự tin cho trẻ em

Dịp hè, các lớp MC nhí tại Hà Tĩnh thu hút đông đảo phụ huynh đăng ký cho con theo học. Đây là môi trường giúp trẻ tự tin trước đám đông, rèn luyện kỹ năng giao tiếp và ứng xử.
“Ươm mầm thiện hạnh” cho trẻ từ khóa tu mùa hè

“Ươm mầm thiện hạnh” cho trẻ từ khóa tu mùa hè

Khóa tu mùa hè tại nhiều ngôi chùa ở Hà Tĩnh đang trở thành điểm đến ý nghĩa của thanh thiếu nhi trong dịp nghỉ hè, góp phần bồi đắp kỹ năng sống, rèn luyện đạo đức và nuôi dưỡng những giá trị tốt đẹp.
Mẫu nhí Hà Tĩnh tỏa sáng trên sàn diễn catwalk

Mẫu nhí Hà Tĩnh tỏa sáng trên sàn diễn catwalk

Với gương mặt sáng, phong thái tự tin và niềm đam mê nghệ thuật từ sớm, Khâu Vân Kỳ – cô học trò nhỏ đến từ Hà Tĩnh đang từng bước ghi dấu ấn trên sàn diễn thời trang thiếu nhi.
“Chữa lành” online và những hệ lụy khó lường

“Chữa lành” online và những hệ lụy khó lường

Nhiều người trẻ ở Hà Tĩnh đang giao phó sức khỏe tinh thần cho mạng xã hội. Chỉ với vài cú nhấp chuột, họ dễ dàng tiếp cận hàng loạt nội dung tư vấn tâm lý, “chữa lành” online, nhưng đằng sau những lời an ủi ấy là không ít rủi ro và hệ lụy lâu dài.
Không gian workshop sáng tạo ở Hà Tĩnh

Không gian workshop sáng tạo ở Hà Tĩnh

Không chỉ là hoạt động giải trí, các workshop sáng tạo tại Hà Tĩnh đang thu hút đông đảo người trẻ và thiếu nhi, mang đến không gian để mỗi người tự tay tạo ra những sản phẩm mang dấu ấn riêng.
Khi gen Z chọn dấn thân và phụng sự

Khi gen Z chọn dấn thân và phụng sự

Thế hệ gen Z Hà Tĩnh đang cụ thể hóa trách nhiệm của mình bằng những phần việc thiết thực, thể hiện khát vọng cống hiến và ý thức trách nhiệm trong việc đóng góp vào sự phát triển chung của quê hương, đất nước.
Xin chào,
Tôi là Chatbot của
Báo Hà Tĩnh
Hãy hỏi tôi bất kỳ điều gì bạn cần biết về
Báo Hà Tĩnh nhé. Tôi sẵn sàng hỗ trợ!