(Baohatinh.vn) - Bắt đầu từ màu vàng cam lấm tấm phấn mịn của bông bí vườn nhà, từ hây hây ngọn gió nồm thổi rơi lất phất những cánh hoa xoan tím mơ màng trước sân, tôi nhận ra tháng ba đã về, đằm thắm và dịu dàng tựa một giấc mơ xuân.

Thương quá, nắng tháng ba!

Bắt đầu từ màu vàng cam lấm tấm phấn mịn của bông bí vườn nhà, từ hây hây ngọn gió nồm thổi rơi lất phất những cánh hoa xoan tím mơ màng trước sân, tôi nhận ra tháng ba đã về, đằm thắm và dịu dàng tựa một giấc mơ xuân.

Tháng ba. Màu trời xanh dịu dàng và thanh thản, như thể được tráng lên một lớp men sứ mỏng tang, với những áng mây nhẹ trôi tựa phấn mịn trên làn má hây hây của thiếu nữ. Nắng không còn hanh khô, đỏng đảnh như những tia nắng hiếm hoi của mùa đông, cũng chưa đến nỗi gay gắt, nóng phừng như trong những ngày hè.

Thương quá, nắng tháng ba!

Ảnh minh họa Internet

Nắng tháng ba óng ả chảy luênh loang trên phiến lá nõn nà, để lại dấu vết loang lổ trên bức tường gạch nung lún phún rêu xanh. Nắng kết thành từng chùm lủng lẳng trên ngọn mướp đắng quả lúc lỉu trên cành. Nắng tan trong tiếng hót lảnh lót, của những chú sẻ có đôi cánh màu nâu bàng bạc như màu ngói cũ. Nắng thơm nền nã mùi chuối chín phơi khô, mật ngọt ứa ra đọng thành lớp trên tấm nia mỏng, thu hút bao nhiêu ong bướm chập chờn.

Những ngày nắng ươm vàng như thế, mẹ thường lấy hết quần áo cũ còn luẩn quẩn hơi ẩm mốc ra phơi, lâu nay chúng vẫn được cất trong cái rương gỗ cũ. Những tấm mành che, mùng mền, những manh chiếu mỏng sạm màu, ngày trước nội đan bằng sợi lát mỏng cũng được giũ sạch đem ra phơi phóng.

Cái hàng rào cha dựng bằng nhánh cây phi lao vỏ bong ra rôm rốp, cây nấm mèo sau mùa mưa mọc trên thân củi cũng trở nên khô khốc, chai sạn. Những tấm áo phong phanh khẽ bay trong gió, hít hà cái nắng giòn tháng ba để mình mẩy sạch khô, ráo hoảnh. Mùa xuân như vẫn còn thấp thoáng dùng dằng trong những lọn gió tung tẩy thổi hun hút, tôi đứng tựa cửa uống từng ngụm mát rượi trong veo…

Trên giàn phơi, bao giờ cũng thấy thấp thoáng những manh áo bạc màu, ấy là áo của mẹ. Chúng được phơi cạnh những tấm áo lành lặn, là áo của chị em tôi, từng chiếc mẹ đã tỉ mẩn khâu chồng lên thêm một đường chỉ cho khỏi sứt. Áo mẹ thì bạc sờn, những chấm mốc li ti cuộn vào sợi vải.

Thương quá, nắng tháng ba!

Ảnh minh họa Internet

Nắng tháng ba ngọt dịu và mềm mại, đủ sức luồn lách sấy khô từng lớp vải, quyện lẫn mùi cơm nguội mẹ phơi trên chiếc mâm nhôm ở giàn bầu sau nhà. Ngày trước, nhà tôi không nuôi gà vịt, có cơm thừa mẹ lại trải thành lớp mỏng trên mâm rồi phơi cho chúng khô giòn, từng hạt rời ra. Qua mấy bận nắng, chúng ngả sang màu trắng hơi vàng, mẹ cho vào chiếc hộp nhựa để dành nấu kẹo cơm rang ngào đường cho chị em tôi.

Trên giàn bầu còn có nia chuối chín muồi, mẹ thái mỏng phơi khô, miếng chuối hớp nắng vàng óng tươm mật ngọt thanh. Cả chiếc rổ nan mẹ sắp mớ cá cơm, cá nục, chúng ưa nắng nằm hong khô ngon lành.

Tháng ba. Tiếng còi tàu hun hút đưa tôi khăn gói trở lại thành phố, rời xa mảnh làng nhỏ nằm dưới ngọn đồi bạt ngàn phi lao. Nắng bỗng ngậm ngùi đổ xuống thành dòng rưng rưng.

Nắng rọi liêu xiêu bóng mẹ dần khuất xa cùng ánh nhìn khắc khoải, đôi tay gầy run run bùi ngùi vẫy tạm biệt đứa con xa xứ. Trong hành trang tôi mang đi, ngoài áo quần vẫn thơm mùi nắng, còn có hộp bánh cơm rang ngào đường và hủ chuối khô mẹ đã tảo tần chuẩn bị từ mấy ngày trước. Như thể tôi mang theo cả tuổi thơ bên mình, thương quá nắng tháng ba…

  • Thương quá, nắng tháng ba!
    Tháng Tám yêu thương

    Lắng nghe sự chuyển động, thay đổi của sắc trời là một trong những niềm yêu thích của tôi. Đặc biệt là những lúc giao mùa thì những sự thay đổi ấy lại càng rõ rệt hơn bao giờ hết.

  • Thương quá, nắng tháng ba!
    Trong ráng chiều tháng 7...

    Trong ráng chiều tháng bảy, bỗng hắt lên nền trời một sắc cầu vồng lung linh kỳ diệu. Ánh cầu vồng giao thoa bao nỗi niềm, đan xen bao tâm trạng.

  • Thương quá, nắng tháng ba!
    Ngược về trưa hè thơ ấu...

    Tôi đứng chênh vênh ở bờ bên này mùa hạ mà mãi nhìn hun hút về phía bờ bên kia, nơi có khoảng trời tuổi thơ trong veo, khúc đồng dao ngọt ngào. Giữa hai bên bờ thời gian là dòng đời trôi mải miết, chìm dưới đáy sâu là vô vàn kỷ niệm. Tôi đã gặp lại những mảnh ký ức rời rạc trôi về.

Trần Văn Thiên


Trần Văn Thiên

 {name} - {time}

 Trả lời

{body}
 {name}- {time}
{body}

0 bình luận

Ý kiến của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng. Vui lòng gõ tiếng Việt có dấu

Các tin đã đưa

Tin liên quan

Xem nhiều

Thời tiết

Địa phương

Xem thêm TP Hà Tĩnh

Hãy chia sẻ với bạn bè!
Tắt [X]