(Baohatinh.vn) - Không còn những hạt mưa xuân lất phất, bay bay nhẹ đậu trên những lộc non mơn mởn; không còn cái se se lành lạnh khiến mỗi buổi sáng thức dậy ta lại co mình ngồi một lúc trên giường với tấm chăn ấm.

Nghe như trời đã sang mùa!

Không còn những hạt mưa xuân lất phất, bay bay nhẹ đậu trên những lộc non mơn mởn; không còn cái se se lành lạnh khiến mỗi buổi sáng thức dậy ta lại co mình ngồi một lúc trên giường với tấm chăn ấm.

Nghe như trời đã sang mùa!

Bầu trời như được đẩy cao hơn, nắng tinh nghịch hơn và ngày dường như dài hơn thì phải! Ảnh Internet

Phải rồi, trời đã sang mùa. Phải rồi, xuân qua, hạ tới. Ta nghe trong vạn vật, trong từng mao mạch đất trời sự hiện diện của mùa hạ. Hạ hứng khởi ghé vai, từng bước chầm chậm gánh lấy trách phận đỡ đần xuân trong sự nghiệp nuôi dưỡng thiên nhiên đất trời hài hòa với bốn mùa, viên mãn cùng nhật nguyệt.

Hạ về giục những chồi non còn rụt rè chưa bung hết dịp xuân mạnh dạn đội cồi lớn dậy. Khắp nơi cây lá xanh tươi, sum suê xòe tán. Gió cũng vì thế mà nhiều thêm, vi vút thêm. Cây lá cứ thi nhau xào xạc. Đó phải chăng là khúc hoan ca gọi mùa của loài cỏ cây mà ta tưởng như vô tri?

Ta nghe giữa khu vườn nhỏ, lẫn vào tiếng lá lao xao trong gió là âm thanh của lũ chim gù gáy gọi nhau, líu ra líu ríu. Chúng đập cánh chuyền cành, ngó nghiêng chỗ này chỗ kia. Con chọn cành làm tổ, xây nhà. Con vạch lá tìm sâu. Chúng trò chuyện gì mà ríu ran vui đến lạ!

Thi thoảng anh chàng tắc kè phía cây thị già góc vườn lại góp vào đôi tiếng kêu gọi hè gấp gáp: “Tắc kè! Tắc kè”. Bên dưới vườn, bầy gà con chạy lon ton đuổi theo bóng vài chú chuồn chuồn khi đậu khi bay, rồi lại kéo co giành nhau con giun mồi mà mẹ chúng vừa bới được.

Nghe như trời đã sang mùa!

“Ta chợt nhận thấy cuộc sống quá đỗi bình yên khi nhìn lũ gà con quẩn quanh bên chân mẹ”. Ảnh Internet

Tiếng tranh giành cãi nhau inh lên “chiếp chiếp”. Mẹ gà khi đó lại ôn tồn khuyên giải đàn con bằng tiếng kêu: “Tục tục”. Ta chợt nhận thấy cuộc sống quá đỗi bình yên khi nhìn lũ gà con quẩn quanh bên chân mẹ dưới tán cây xanh mát.

Hạ về, mặt trời chăm chỉ hơn nên ngày dài thêm. Mới hơn năm giờ, trời đã sáng bảnh. Ta cũng vì thế mà không cho phép mình biếng lười, dậy sớm, tập bài thể dục buổi sáng. Hạ về, bầu trời như được đẩy lên cao nhất có thể, xanh hơn và nắng vàng rực rỡ hơn.

Những đám mây rủ nhau về hết bên núi nghỉ ngơi, thi thoảng chiều về mới lững lờ theo gió dạo chơi. Ta nhận ra hạ về bởi cái nắng giòn cong lớp lá vàng trong vườn. Không phải cái nắng dìu dịu của mùa thu, càng không phải cái nắng dè dặt trong mùa xuân. Mới sáng ra, khi ông mặt trời vừa treo lên chừng gang tay trên bầu trời cao vời vợi, nắng đã tinh nghịch túa ra khắp nơi, len lỏi từng ngóc ngách đánh thức vạn vật.

Nắng xua những hạt sương đêm còn say ngủ trên cành lẩn nhanh đi trốn, nắng giục hoa khoe sắc tỏa hương, giục lá thức dậy đón lấy những tinh túy của đất trời để nuôi cây. Nắng nhắc những loài ăn đêm trở về địa giới của mình, đừng ham chơi mà phạm vào ngày mới đã lên.

Nghe như trời đã sang mùa!

Mùa hè về ngủ trên những phiến lá non tơ, trên những cánh hoa căng hết mình trong nắng... Ảnh Thái Oanh

Hạ về thật rồi. Ta chẳng còn nghi ngờ gì nữa khi nhận thấy đâu đó, mấy tấm chăn ấm được giặt giũ kỹ càng, chờ phơi thật khô để gấp gọn cất đi. Chiếc quạt mo cau mẹ gối phía đầu giường từ chớm đông nay lại nằm trên tay mẹ phe phẩy mỗi khi người ngồi bên hiên cửa. Mẹ ngồi nghe gió hát. Mẹ ngồi đếm nhịp thời gian trôi.

Tháng tư, hè về. Ánh mắt mẹ vui buồn nhìn vào ký ức xa xôi của bao năm về trước. Những năm tháng đất nước mình hừng hừng khí thế đánh đuổi giặc thù. Ngày đó, mẹ cũng là một người lính. Mẹ là nhà báo chiến trường góp sức mình cho công cuộc đánh đuổi giặc xâm lăng bằng ngòi bút, bằng chiếc máy ảnh. Mẹ đã cùng bao người lính lăn lộn trong khói lửa đạn bom.

Hạ về, ta bất chợt bắt gặp những vội vã, hối hả của lũ trò nhỏ, bình thường vẫn nô đùa tưởng như vô tư lự, nay bỗng dưng có lúc các em cũng lặng đi, có khi cũng mơ hồ buồn và thở dài tiếc nuối. Có lẽ các em đang lo lắng cho kỳ thi cuối năm, cuối cấp đang đến gần; có lẽ các em sợ hè về là lúc phải tạm chia xa.

Đành rằng đó là quy luật tất yếu của thời gian, của đời người mà sao cứ thấy thương đến lạ. Nhìn các em ta như thấy lại mình của những ngày thanh tân, vụng dại.

Tin liên quan:
  • Nghe như trời đã sang mùa!
    Những mùa hoa vẫn đợi

    Cuối tháng này em sẽ vào Nam - Hân ngập ngừng mãi mới nói được với Thiệu câu đó khi hai người qua lối rẽ vào làng Cấm. Thiệu bước hụt một bước đến nỗi cả người chao đi, chiếc xe đẩy đổ nghiêng khiến mấy bó củi tuột dây rơi xuống tung tóe mỗi nơi một khúc.

  • Nghe như trời đã sang mùa!
    Thu vàng trong mùa thị

    Tháng Tám! Thu về trong sắc nắng vàng như mật ong sóng sánh, trong những cơn mưa chuyển mùa chợt đến, chợt đi...

  • Nghe như trời đã sang mùa!
    Hương sen mùa hạ

    Mỗi mùa hoa đi qua đều gợi về trong tâm khảm một niềm riêng man mác, như là duyên cớ để lòng tôi được giãi bày.

Trương Thị Thúy


Trương Thị Thúy

 {name} - {time}

 Trả lời

{body}
 {name}- {time}
{body}

0 bình luận

Ý kiến của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng. Vui lòng gõ tiếng Việt có dấu

Các tin đã đưa

Thời tiết

Địa phương

Xem thêm Thành phố Hà Tĩnh

Hãy chia sẻ với bạn bè!
Tắt [X]