Không sợ khen nhiều, chỉ sợ khen ảo, khen cào bằng

Hiện tượng “mưa giấy khen”, thưởng hàng loạt thực chất là hiện tượng “loạn khen”, khen ảo, khen cào bằng... nhằm lấy thành tích.

Năm học kết thúc bằng lễ bế giảng rộn ràng, hoành tráng. Chín tháng vất vả của thầy và trò, giờ đã đến ngày “thu hoạch”, còn gì vui và xúc động hơn trong buổi lễ đáng nhớ này. Sân trường rợp cờ hoa và giấy khen, phần thưởng. Gương mặt em nào cũng hớn hở, rạng rỡ nụ cười, ánh lên niềm vui khi cầm trên tay phần thưởng cuối năm học.

Phụ huynh càng vui, hãnh diện hơn sau 9 tháng đồng hành lo toan, vất vả cùng con em, giờ đây gia đình “gặt hái” được một niềm vui lớn, dù chỉ là tấm giấy khen nhỏ, phần thưởng trị giá không lớn mà nhà trường dành cho các em.

Thầy cô giáo, ban giám hiệu, lãnh đạo địa phương, lãnh đạo ngành cũng vui và tự hào khi tỷ lệ học sinh khá, giỏi, xuất sắc của năm nay cao hơn năm trước, chất lượng giáo dục ngày càng đi lên.

Từng dòng học sinh nối nhau lên trên lễ đài nhận phần thưởng, sau mỗi đợt là một tràng pháo tay tán dương, chúc mừng.

Đang miên man trong tiếng nhạc dập dìu, chăm chú nhìn các em, bỗng một thầy giáo lớn tuổi, đập vai tôi, tâm sự:“Cách đây mười năm trở về trước, số lượng học sinh được khen thưởng ít hơn rất nhiều, quý hồ tinh bất quý hồ đa, không chạy theo số lượng và “loạn khen” như bây giờ.

Câu nói của thầy làm tôi cụt hứng vì bất ngờ, dường như nó bật ra không đúng lúc lắm. Nhưng ngẫm lại, đúng là như thế thật, trường tôi năm nay phát thưởng đúng 3 giờ đồng hồ, chưa kể các em đạt danh hiệu Học sinh Tiên tiến có điểm trung bình dưới 7,5, các em này nhận tại lớp vì số lượng quá đông, trường không thể trao thưởng cho tất cả trên lễ đài.

Khen nhiều, thưởng nhiều có nhân lên niềm vui thực sự khi nhà trường lấy tỷ lệ, lấy điểm số làm thước đo duy nhất? Thực tế không ít em được nâng điểm, vớt điểm để được khá, giỏi: số điểm trung bình môn từ 6,3, 6,4 nâng lên thành 6,5; 7,8, 7,9 nâng lên thành 8,0; nhất là nâng điểm trung bình các môn từ 7,9 lên loại giỏi, phải nâng hàng loạt môn.

Không phải là tất cả, nhưng đâu đó, sau kỳ thi là kỳ xin điểm, vớt điểm, thậm chí “cấy điểm”, “sạ điểm”, tất cả vì thành tích, vì làm vừa lòng mọi người từ lãnh đạo, phụ huynh đến học sinh. Có thầy cô vì phụ huynh, vì đồng nghiệp. Có thầy cô thì tự giác “nâng lên quách cho rồi” để người ta phải kêu, phải nhờ phiền phức, điểm vào sổ rồi khỏi phải sửa đi sửa lại lôi thôi.

Lại có thầy cô vớt điểm cho trò khá, giỏi vì trò đi học thêm nơi mình. Có thầy cô nâng điểm cho trò vì nếu không nâng sẽ bị lãnh đạo nhà trường soi xét, phán là “cay cú” trong đánh giá học sinh. Nói chung có 1.001 lý do để người ta nâng điểm, vớt điểm.

Nếu một trường trên một nghìn học sinh thì số lượng khen vớt, thưởng vớt không phải là ít. Đành rằng các em học 13, 14 môn, khống chế một môn, tạo điều kiện để động viên, khuyến khích các em cũng là việc nên làm.

Nhưng với cách đánh giá, cho điểm quá “thoáng” như hiện nay, ý nghĩa động viên dường như không còn nữa. Không phải là trường chuyên nhưng chuyện một lớp 90-100% khá, giỏi hiện nay không còn là chuyện hiếm.

Hiển nhiên, không việc gì phải sợ khen nhiều, nhưng chỉ sợ khen ảo, khen cào bằng. Và sợ nhất là phụ huynh ảo tưởng về năng lực của con em, các em tự ảo tưởng về mình, sinh ra thái độ chủ quan, tự mãn. Phấn đấu đạt thành tích cao nhất nhưng thành tích phải thực. Thành tích không nên là quả bóng bơm lên quá căng để đến khi nào đó nó nổ tung thì không cứu vãn được nữa.

Nghịch lý thay, thành tích ảo mà cao thường làm cho người ta dễ chịu, bằng lòng, tán dương hơn là thành tích thấp mà thật.

Hội chứng “lạm phát” học sinh khá, giỏi, khen thưởng tràn lan là biểu hiện “ảo giác” của bệnh thành tích. Ai đang mắc chứng “ảo giác” ấy? Xin thưa, không riêng gì nhà trường!

Theo Lê Xuân Chiến/dantri

Đọc thêm

Nỗi lo sạt lở bên sông Ngàn Mọ

Nỗi lo sạt lở bên sông Ngàn Mọ

Nhiều năm nay, người dân sống dọc bờ sông Ngàn Mọ (xã Cẩm Bình, Hà Tĩnh) luôn bất an khi tình trạng sạt lở ngày càng nghiêm trọng, ảnh hưởng trực tiếp đến đời sống, sinh hoạt.
Tuyến đường vào các thôn vùng đồi núi của xã Cẩm Hưng

Nguy cơ mất an toàn trên tuyến đường dân sinh ở Cẩm Hưng

Sau khi được nâng cấp, tuyến đường dân sinh nối quốc lộ 1 với các thôn, xóm trên địa bàn xã Cẩm Hưng (Hà Tĩnh) đã tạo thuận lợi cho người dân đi lại, giao thương. Tuy nhiên, do chưa có lề đường nên vẫn tiềm ẩn nguy cơ mất an toàn giao thông.
Nỗi bất an khi qua cầu Tân Dừa

Nỗi bất an khi qua cầu Tân Dừa

Dù có lượng phương tiện lưu thông lớn, tuy nhiên cầu Tân Dừa (xã Phúc Trạch, Hà Tĩnh) không có lan can, thiếu đèn đường vào ban đêm nên tiềm ẩn nguy cơ tai nạn...
Nguy cơ cháy rừng tăng cao sau mưa bão

Nguy cơ cháy rừng tăng cao sau mưa bão

Sau các đợt mưa bão lớn năm 2025, hàng nghìn héc-ta rừng ở Hà Tĩnh bị gãy đổ. Hiện, lượng cây khô mục tích tụ dày dưới tán rừng đang làm gia tăng nguy cơ cháy rừng trong mùa nắng.
Nỗi lo biển lấn sát nhà dân ở thôn Trung Tân

Nỗi lo biển lấn sát nhà dân ở thôn Trung Tân

Tuyến bờ biển ở thôn Trung Tân, xã Kỳ Khang (Hà Tĩnh) đang bị xâm thực nghiêm trọng. Đất đai, nhà cửa bị cuốn trôi, sinh kế bị đe dọa, bà con mong mỏi sớm có hệ thống kè chắn sóng đủ vững để bảo vệ làng biển.
“Ngộp thở” vì bãi rác ùn ứ, cháy âm ỉ

“Ngộp thở” vì bãi rác ùn ứ, cháy âm ỉ

Bãi tập kết rác thải sinh hoạt tại thôn Sơn Bằng, xã Lộc Hà (Hà Tĩnh) đã ùn ứ hơn 1 tháng nay, gây ô nhiễm nghiêm trọng, trở thành nỗi ám ảnh đối với người dân địa phương.
Xin chào,
Tôi là Chatbot của
Báo Hà Tĩnh
Hãy hỏi tôi bất kỳ điều gì bạn cần biết về
Báo Hà Tĩnh nhé. Tôi sẵn sàng hỗ trợ!