Nhớ thương còn mãi!

(Baohatinh.vn) - Có một ngày đặc biệt trong năm mà từ nhỏ đến giờ tôi chưa bao giờ quên, đó là ngày giỗ anh tôi. Anh là con trai cả của bác ruột tôi, đi bộ đội và hy sinh trong chiến trường miền Nam năm 1970, khi vừa tròn 20 tuổi.

Lúc ấy tôi chưa ra đời. Ký ức về anh là những câu chuyện kể của bố mẹ, của bác tôi hay những người hàng xóm. Mẹ tôi bảo rằng, mùa thu năm 1968, anh hoàn thành bậc học phổ thông. Dáng anh gầy gò nhưng gương mặt thanh tú, điển trai, tính tình vui vẻ, hài hước. Đi làm hợp tác, anh nhanh nhẹn, hoạt bát, hay giúp đỡ mọi người nên ai cũng yêu cũng quý. Anh thường đến nhà tôi chơi, kể cho mẹ tôi nghe về rất nhiều điều anh mơ ước. Nào là sửa soạn lại căn nhà cho bố mẹ và các em, nào là đi làm để đủ cơm ăn áo mặc hằng ngày... Tình yêu trong anh cũng bắt đầu chớm nở nhưng anh chưa dám ngỏ lời.

Nhớ thương còn mãi!

Một bà mẹ tiễn con lên đường ra trận ở Vinh, Nghệ An năm 1970. Ảnh tư liệu/minh họa.

Thế rồi năm ấy, chiến trường miền Nam bước vào thời kỳ ác liệt. Anh và rất nhiều thanh niên trong làng xung phong lên đường nhập ngũ. Trước sứ mệnh thiêng liêng, anh gác lại ước vọng thanh xuân, khép trang vở khi dòng lưu bút còn đang viết dở. Ngày tiễn anh đi, trời mưa như trút, anh ôm chặt lấy bố mẹ và mấy đứa em hứa hẹn bao điều.

Có vài lần bác nhận được thư anh, anh bảo nhớ nhà, nhớ quê hương nhiều lắm, chiến trường bom đạn ác liệt nhưng đồng đội luôn nắm chặt tay nhau, yêu thương nhau hết mực và luôn nhường cơm sẻ áo. Lúc nào anh cũng dặn bố mẹ ở nhà cứ yên tâm nuôi nấng, dạy dỗ các em. Hòa bình con sẽ về. Vậy mà, chẳng bao lâu tờ giấy báo tử của anh từ chiến trường gửi về như tiếng sét bên tai làm bác như chết đi sống lại không biết bao lần. Không biết chính xác thời điểm anh hy sinh nhưng bác lấy ngày nhận được tin làm ngày giỗ cho anh đó là ngày 15/6 âm lịch.

Nhớ thương còn mãi!

Mẹ ngồi đợi con về (tranh: Minh Sơn)

Tôi nhớ như in, hình ảnh bác tôi chiều chiều ra trước ngõ, mắt nhìn xa xăm về phía cuối chân trời, ánh mắt trầm ngâm, mờ đục, miệng lẩm bẩm khấn nguyện điều gì rất lâu. Những hôm mưa bão trắng trời, bác thẫn thờ ngồi bên khung cửa ôm chiếc áo của anh sót lại. Càng gần ngày giỗ anh, đêm nào bác cũng ôm lấy di ảnh con, nước mắt chảy dài. Đã đành là anh hy sinh vì Tổ quốc nhưng nỗi đau không tìm thấy mộ anh vẫn còn theo năm tháng. Những cuộc tìm kiếm cứ kéo dài, hễ có manh mối là gia đình, họ hàng đều tìm đến.

Gần 70 tuổi, bác bị tai biến nặng, bác lẩn thẩn chẳng nhớ gì nhiều ngoài tên anh. Trước lúc lâm chung, bác vẫn dặn các con không được từ bỏ ý định tìm anh. Ở làng tôi lúc ấy có rất nhiều gia đình cùng cảnh như thế!

Hơn 50 năm đã trôi qua, anh tôi và rất nhiều đồng đội của anh đã yên nghỉ đâu đó trong lòng đất mẹ. Những bậc sinh thành các anh giờ kẻ mất, người còn nhưng những cuộc kiếm tìm chưa bao giờ ngừng nghỉ. Máu thịt của các anh đã hóa phù sa cho cây đời xanh tốt. Trong mây gió, hẳn các anh mỉm cười hạnh phúc vì quê hương thanh bình, từng ngày thay da đổi thịt.

  • Nhớ thương còn mãi!
    “Những buổi ngày xưa vọng nói về”

    Tháng Bảy, suốt 75 năm qua đã trở thành tháng tri ân của cả dân tộc Việt Nam. Vào những ngày tháng Bảy, trong tâm khảm bao người lại thầm thì: “Nước chúng ta/ Nước những người chưa bao giờ khuất/ Đêm đêm rì rầm trong tiếng đất/ Những buổi ngày xưa vọng nói về” (*), để rồi trong lòng người lại thôi thúc những nghĩa cử ấm áp và chan chứa nghĩa tình, thôi thúc những khát vọng dựng xây đất nước…

  • Nhớ thương còn mãi!
    “Tiếng ngày xưa và cả tiếng mai sau...”

    Những ngày tháng 6, người Hà Tĩnh có chung một niềm thương nhớ. Niềm thương nhớ mang tên Hồ Chí Minh. Niềm thương nhớ ấy bắt nguồn từ một ngày mùa hè ngan ngát hương sen khi Bác Hồ về thăm Hà Tĩnh. Niềm thương nhớ như một chiếc đàn trong ký ức của nhiều thế hệ, bất kỳ lúc nào chạm vào cũng ngân lên những giai điệu xúc động và tự hào...

Đọc thêm

Vấn đề hôm nay: Người trẻ bước ra khỏi “vùng an toàn” – tại sao không?

Vấn đề hôm nay: Người trẻ bước ra khỏi “vùng an toàn” – tại sao không?

Hiện nay, có không ít người trẻ khi lập nghiệp thường lựa chọn sự ổn định, vận hành cuộc sống theo lối mòn truyền thống, để đổi lấy sự an toàn. Vậy phải làm gì để người trẻ bước ra khỏi “vùng an toàn” để bứt phá? Và nếu phá bỏ giới hạn của chính mình thì cần những điều kiện gì? Nội dung này sẽ được phân tích trong chương trình "Vấn đề hôm nay" của Báo và phát thanh, truyền hình Hà Tĩnh.
Nữ cán bộ giữ "3 vai" nơi làng biển

Nữ cán bộ giữ "3 vai" nơi làng biển

Thôn Phú Nghĩa (xã Lộc Hà, Hà Tĩnh) hôm nay đổi thay rõ nét với sự khang trang, khởi sắc. Kết quả đó có hành trình tâm huyết khơi dậy sức dân của chị Hoàng Thị Tương - Bí thư Chi bộ kiêm Trưởng ban Công tác mặt trận, Chi hội trưởng Chi hội phụ nữ thôn.
Tấm vé xe đặc biệt mang hơi ấm của lòng nhân ái

Tấm vé xe đặc biệt mang hơi ấm của lòng nhân ái

Hơn 15 năm qua, những tấm vé xe buýt miễn phí của Công ty CP Vận tải ô tô Hà Tĩnh đã trở thành người bạn đồng hành thân thiết, tiếp thêm nghị lực cho những hoàn cảnh khó khăn vững vàng hơn trong cuộc sống.
Trình Chính phủ phương án tăng lương trong tháng 5

Trình Chính phủ phương án tăng lương trong tháng 5

Chính phủ hạn định trong tháng 5, Bộ Nội vụ cần hoàn thành Nghị định về điều chỉnh lương cơ sở cho cán bộ, công chức, viên chức, lực lượng vũ trang và đối tượng liên quan để áp dụng từ 1/7/2026.
Hiện đại hóa dự báo để ứng phó thiên tai ngày càng cực đoan

Hiện đại hóa dự báo để ứng phó thiên tai ngày càng cực đoan

Thiên tai tại Hà Tĩnh ngày càng cực đoan, khó lường dưới tác động của biến đổi khí hậu. Trước thực tế đó, việc nâng cao năng lực dự báo, cảnh báo bằng công nghệ hiện đại được xem là giải pháp then chốt giúp giảm thiểu thiệt hại, bảo vệ an toàn cho người dân.
Tôi là giáo viên của trẻ đặc biệt

Tôi là giáo viên của trẻ đặc biệt

Gần 5 năm đồng hành cùng trẻ đặc biệt, chị Bùi Thị Yến (xã Đông Kinh, Hà Tĩnh) trở thành điểm tựa của nhiều gia đình. Bằng sự kiên trì và yêu thương, chị lặng lẽ mở cánh cửa hòa nhập cho các em.
Trường THPT Lý Tự Trọng: 60 năm thắp lửa tri thức trên vùng quê hiếu học

Trường THPT Lý Tự Trọng: 60 năm thắp lửa tri thức trên vùng quê hiếu học

Giữa miền quê Thạch Hà (Hà Tĩnh) giàu truyền thống hiếu học, có một mái trường đã bền bỉ thắp sáng ngọn lửa tri thức suốt sáu thập kỷ. Đó là hành trình của biết bao thế hệ thầy cô tâm huyết, tận tụy cống hiến, của những lớp học trò khát khao vươn lên và niềm tự hào về ngôi trường mang tên người anh hùng Lý Tự Trọng.
Tôi là "cầu nối" an sinh cơ sở

Tôi là "cầu nối" an sinh cơ sở

Với hơn 15 năm kinh nghiệm làm nhân viên thu thuộc tổ chức người tham gia phát triển bảo hiểm xã hội, bà Võ Thị Thiện (xã Hương Đô, tỉnh Hà Tĩnh) cùng các cộng sự trở thành "cầu nối" góp phần phát triển an sinh cơ sở.