![]() |
Miền Trung mùa này mưa bão dữ dội. Những cơn mưa đến rồi đi mang theo bao nỗi lo lắng, não nùng. Đâu đó trong tiếng mưa, tôi vẫn cảm nhận được nỗi đau của những người đàn bà thôn quê mất chồng, mất con vì mưa bão. Đâu đó trong tiếng mưa, tôi còn nghe cả tiếng ú ớ gọi mẹ của những đứa bé, tiếng ho khù khụ của các cụ già. Và có cả tiếng kêu chim chíp của mấy con gà lạc mẹ.
Mưa làm tôi thao thức, không ngủ được khi nhớ về miền Trung thân yêu, nhớ về những chuỗi ngày lụt lội được nghỉ học, được thức khuya canh con nước cùng cha. Nhưng điều làm tôi nhớ nhất, đó là nồi cá bống kho tiêu của mẹ. Cá bống sau khi bắt về được mẹ rửa sạch, xếp ngay ngắn vào nồi, thêm chút ớt bột, tỏi, hành tươi, tiêu, trộn đều. Mẹ bắc lên bếp lửa nhỏ rim cho thấm tháp. Những con cá bống tươi rói, to bằng ngón tay cái bắt đầu chuyển màu, thơm phưng phức. Nồi cơm mùa mưa được mẹ độn ít khoai lang, ăn với cá bống ngon tuyệt. Giờ nghĩ lại tôi vẫn thấy hạnh phúc, một niềm hạnh phúc giản đơn mà sống ở phố thị lâu rồi tôi vẫn không tìm được.
Mỗi năm về quê một lần, tôi tìm lại mình, tìm lại những kí ức tuổi thơ bên món cá bống đậm đà. Đôi lúc nằm trên căn gác nhỏ, nghe tiếng mưa rơi lộp bộp, lòng tôi lại thổn thức nhớ mẹ vô cùng. Công việc cuốn đi, tôi như một đứa con lạc lối muốn trở về áp mặt vào lòng mẹ để tìm những phút giây bình yên.
![]() |
| Minh họa từ internet |
Nhớ mùa mưa năm nao, mưa kéo dài triền miên, nước sông dâng cao. Bố tôi ẵm con lợn chạy trước, mẹ ẵm em tôi chạy theo, còn tôi bê nồi cá bống theo sau mẹ. Mỗi khi nhắc lại, mẹ thường trêu đùa: “Mất gì không tiếc, lại tiếc nồi cá bống!”. Lúc ấy, tôi chỉ biết cười xòa với nỗi niềm biết ơn mẹ. Sự tảo tần, cùng với sự khéo léo, chắt chiu của bố mẹ đã nuôi chúng tôi nên người. Mỗi đứa mỗi chỗ đứng trong xã hội, nhưng không bao giờ chúng tôi quên công ơn của bố mẹ, quên những nồi cá bống kho tiêu đậm đà hương vị quê nhà.
Mùa mưa này, tôi trở về quê, tóc mẹ bạc nhiều. Hàng cau trước ngõ đã úa tàn, lũy tre làng vẫn đu mình trong gió, bụi chuối vẫn run rẩy theo mưa. Cảnh quê làm tôi thấy bình yên, thanh thản lạ. Quê hương đã nuôi nấng tâm hồn và tiếp thêm sức mạnh cho tôi.
Bố mất, căn nhà thêm trống trải. Mẹ vẫn lặng lẽ ra vào. Một cảm giác nhoi nhói như muốn chực trào trong tôi. Bao nhiêu muộn phiền, bao nỗi nhớ nhà chợt tan biến. Tôi chạy đến ôm mẹ, mẹ gầy hơn xưa rất nhiều. Chiếc nồi con con để kho cá bống ngày nào vẫn được treo gọn gàng nơi góc bếp làm tôi chênh chao nỗi nhớ. Ngoài kia mưa bắt đầu rơi...
(Thôn Cổ An 3, Điện Nam Đông, Điện Bàn, Quảng Nam)

