Trăm năm giữ tròn con chữ

(Baohatinh.vn) - Thật tự hào khi giữa mạch nguồn 100 năm của nghề báo, trong lòng người làm báo Hà Tĩnh vẫn luôn vang lên mệnh lệnh âm thầm mà rất đỗi thiêng liêng: “Giữ cho tròn con chữ”…

Tháng Sáu này, nghề báo kỷ niệm 100 năm đồng hành cùng đất nước. Giữa muôn vàn hoan ca, lòng tôi không nguôi nhớ về những thế hệ đi trước, không ngưng nhớ lại những bước chập chững vào nghề, không ngưng suy tư trước những đổi thay thời cuộc… Và, thật tự hào khi trong lòng tôi, trong lòng đồng nghiệp vẫn luôn vang lên mệnh lệnh âm thầm mà rất đỗi thiêng liêng: “Giữ cho tròn con chữ”…

yt.jpg
Tháng Sáu này, nghề báo kỷ niệm 100 năm đồng hành cùng đất nước. Ảnh Báo SGGP

Cũng bởi mệnh lệnh từ trái tim mỗi người làm báo ấy mà một trăm năm qua là một thế kỷ báo chí cách mạng Việt Nam vững vàng trước mọi biến thiên của đời sống. Thật tự hào khi báo chí Việt Nam đã đồng hành cùng vận nước qua bao khói lửa chiến tranh, qua bao đổi thay của xã hội bằng lý tưởng, bằng lòng tin. Lý tưởng ấy, lòng tin ấy là ngọn lửa soi sáng cho đội ngũ người làm báo trên những chặng đường mới, để trong những “chiến trận” vô hình của đời sống hiện đại, người làm báo luôn như một chiến binh kiên cường và mạnh mẽ, luôn chiến thắng để giữ cái đúng, bảo vệ cái đúng.

Tôi lớn lên trong tiếng radio của ông, trong những tờ họa báo, nhật báo bố mang về từ đơn vị, trong những bài báo được hàng xóm photocoppy và truyền tay nhau đọc, trong những thông tin sinh động trên chiếc ti vi đen trắng… Khi đó, báo chí chưa phải cạnh tranh với mạng xã hội, chưa phải chịu áp lực của công nghệ số… nhưng tôi biết, người làm báo cũng phải đối mặt với nhiều áp lực, cám dỗ mà nếu không có bản lĩnh, không có lòng yêu nghề thì dễ dàng sẩy chân, sa bút. “Giữ cho tròn con chữ” nghe thật dễ mà cũng thật khó. Sau này, khi đã trở thành nhà báo, tôi càng hiểu sâu hơn về điều này.

1a2-8535.jpg
Báo chí cách mạng đóng vai trò chủ đạo trên mặt trận tuyên truyền để tập hợp quần chúng đứng lên đấu tranh trong sự nghiệp giải phóng dân tộc. Ảnh Internet

Nghề báo không dành cho người dễ mỏi gối, càng không phải là con đường cho những ai mong thành danh trong ánh hào quang. Nó là nghề của những “người gác đêm chữ nghĩa”, là ngọn đèn nhỏ rọi vào những vùng tối khuất sâu trong đời sống. Ngay cả khi là một phóng viên mảng văn hóa, tôi cũng chưa từng nghĩ, nghề báo là một công việc nhẹ nhàng.

Hà Tĩnh không phải là nơi có nền KT-XH sôi động nhưng nghề báo lại chẳng bao giờ phẳng lặng. Tôi nhớ, những lần rong ruổi trên miền đất hát mà ở đó những làn điệu cổ đang bị thất truyền, những lần bịn rịn trên những làng nghề thủ công đang dần mai một, những lúc ngậm ngùi trước những thiệt thòi của những nghệ nhân, cả những day dứt trước những phế tích hoang tàn… Nghề báo đã dạy tôi cách lắng nghe, cách thấu hiểu, dạy tôi cách giữ lửa, để những con chữ mình viết ra không chỉ đúng mà còn đầy trách nhiệm và có nhân tâm.

Báo chí không chỉ là nghề, đó là lựa chọn sống đầy lý tưởng và hoài bão. Ý nghĩ đó đã đến với tôi khi chứng kiến những đồng nghiệp đã tự đấu tranh giữa cái xấu, cái ác để chọn đứng bên cái tốt, cái đẹp; đã tự tìm ánh sáng giữa vô vàn bóng tối. Tôi vẫn thường lặng lẽ quan sát đồng nghiệp - những phóng viên chính trị can trường trong lập luận để chiến đấu với những luận điệu xuyên tạc, dối trá; những phóng viên điều tra thức trắng đêm chỉ để lật mở một uẩn khúc, lựa chọn sống thanh đạm để bảo vệ cái đúng.

bqbht_br_z6686662444555-d68ab321bc66ee19210f9c35c35798a4.jpg
Lãnh đạo tỉnh chụp ảnh lưu niệm cùng các tác giả, nhóm tác giả đạt Giải Báo chí Trần Phú.

Chúng tôi khác nhau về chuyên môn, khác nhau về bút pháp, khác nhau về thể loại nhưng chung một con đường - con đường của sự dấn thân và tử tế. Chúng tôi đã cùng nhau đi qua những mùa báo in thơm mùi giấy mới, những khung hình giản dị, rồi cùng nhau bước vào thời đại số với sự phát triển của mạng xã hội, của AI và hằng hà nền tảng. Điều đó cũng đồng nghĩa với việc phải lựa chọn giữa view và giá trị, giữa được lan tỏa và được tin cậy. Ngẫm ra, nghề báo không giàu nhưng luôn giàu áp lực. Trong cuộc chiến vô hình của thông tin, mọi ranh giới cũng trở nên thật mong manh, đòi hỏi người làm báo, ngoài bản lĩnh, trí tuệ còn phải thật sự tỉnh táo - mới mong “giữ cho tròn con chữ”.

Có thể báo chí hôm nay không còn là “ngọn cờ thông tin” duy nhất như đã từng nhưng báo chí chính thống vẫn là mạch nguồn vững chãi, là điểm tựa để người dân tìm đến khi cần một sự thật không bị bóp méo, không nhuốm màu lợi ích. Và nhà báo, vì thế, càng phải giữ vững lương tâm, giữ tròn chữ tín, phải đề cao trách nhiệm của mình trước niềm tin ấy. Khi nhìn lại chặng đường đã qua, soi mình vào các thế hệ đi trước, tôi vẫn luôn thấy tự hào.

Nghề báo, dù nhiều áp lực, nhiều mỏi mệt vẫn là một nghề gieo tin yêu. Và tôi - một người viết nhỏ bé - vẫn thấy mình như ngọn lửa âm ỉ, bền bỉ cháy, mỗi khi nghĩ về mục đích bài viết, về những cảm xúc âm ấm lan ra từ con chữ. Để mỗi mùa 21/6 về, lòng tôi lại không thôi thổn thức về những điều đã viết, những điều chưa kịp viết và những điều vẫn còn đau đáu trong tim…

Đọc thêm

Theo bước chân trẩy hội mùa xuân

Theo bước chân trẩy hội mùa xuân

Giữa dòng người rộn ràng đổ về các lễ hội đầu xuân Bính Ngọ ở Hà Tĩnh, hòa trong tiếng trống hội vang lên từ những làng quê ven núi, ven sông, tôi chợt nhận ra: mùa xuân của người Việt bắt đầu từ bước chân trẩy hội...
Về nơi khởi nguồn vai trò lãnh đạo của Đảng bộ Hà Tĩnh

Về nơi khởi nguồn vai trò lãnh đạo của Đảng bộ Hà Tĩnh

Tháng 9/1930, ngôi nhà của cụ Mai Kính ở thôn Bùi Xá, xã Việt Xuyên là nơi diễn ra Đại hội thành lập Đảng bộ tỉnh Hà Tĩnh lần thứ nhất - sự kiện có ý nghĩa đặc biệt đánh dấu sự trưởng thành về mặt tổ chức và vai trò lãnh đạo của Đảng đối với phong trào cách mạng toàn tỉnh. 
Lễ khai bút đầu xuân tại Di tích đền Cả

Lễ khai bút đầu xuân tại Di tích đền Cả

Lễ hội khai bút đầu Xuân Bính Ngọ do UBND phường Bắc Hồng Lĩnh (Hà Tĩnh) tổ chức tại Di tích đền Cả - Dinh đô Quan Hoàng Mười với mong muốn khơi dậy tinh thần hiếu học, tôn vinh chữ nghĩa và tri thức.
Văn hóa cội nguồn nâng khát vọng cống hiến

Văn hóa cội nguồn nâng khát vọng cống hiến

Từ cậu bé chăn bò, cắt cỏ dưới chân núi Hồng Lĩnh đến một vị tướng, GS.TS Lê Hữu Song - Giám đốc Bệnh viện Trung ương Quân đội 108 vẫn giữ tính chất phác của người con Hà Tĩnh. Với ông, quê hương không chỉ là ký ức mà còn là điểm tựa tinh thần để theo đuổi con đường y học hiện đại, lấy y đức làm gốc, lấy văn hóa làm nền cho hành trình cống hiến.
Đôi điều về quan hệ họ tộc và làng xã xưa ở Hà Tĩnh

Đôi điều về quan hệ họ tộc và làng xã xưa ở Hà Tĩnh

Trong tiến trình lịch sử, Hà Tĩnh hình thành cấu trúc làng xã gắn chặt với các dòng họ lưu dân và bản địa. Quan hệ họ tộc – thông gia – kết nghĩa không chỉ cố kết cộng đồng mà còn tạo nên những vọng tộc văn hiến, góp phần định hình diện mạo văn hóa vùng đất này.
Nguyễn Du trong tầm nhìn thời đại

Nguyễn Du trong tầm nhìn thời đại

Trong di sản văn hóa Việt Nam, Nguyễn Du không chỉ là thi hào của nỗi thương đời mà còn là người nhìn thấu cơ chế lịch sử và cấu trúc xã hội phong kiến bất ổn, đặt ra những vấn đề cho tương lai, tạo nên chiều sâu tư tưởng hiện đại cho di sản của ông.
Chèn ảnh thầy Hương bên dưới là Box Profile của thầy: PGS.TS Nguyễn Viết Hương - Phó Trưởng khoa Khoa học và Kỹ thuật vật liệu, Đại học Phenikaa - Giải thưởng Khoa học công nghệ Quả Cầu Vàng năm 2024. - Giải thưởng Gương mặt trẻ Việt Nam tiêu biểu năm 2024. - Sở hữu một bằng độc quyền sáng chế quốc tế về phát triển công nghệ lắng đọng đơn lớp nguyên tử ở áp suất khí quyển (SALD). - Tác giả và đồng tác giả của hơn 50 bài báo khoa học đã công bố trên tạp chí khoa học quốc tế (26 công trình ISI Q1). Bên cạnh đó, anh có 1 đề tài nghiên cứu khoa học cấp bộ và tương đương đã nghiệm thu đạt yêu cầu (chủ trì); 2 sách tham khảo được NXB uy tín phát hành (đồng tác giả); 1 chương sách tham khảo được NXB uy tín phát hành (tác giả chính); 2 giải thưởng nghiên cứu khoa học quốc tế xuất sắc.

“Chat” với 2 phó giáo sư tuổi Ngọ

PGS.TS Trần Quốc Quân (Trường Đại học Công nghệ, Đại học Quốc gia Hà Nội) và PGS.TS Nguyễn Viết Hương (Đại học Phenikaa) có 3 điểm chung khi là 2 PGS trẻ tuổi nhất quê Hà Tĩnh được công nhận trong đợt xét duyệt năm 2025, cùng sinh năm 1990 - tuổi Canh Ngọ và đều quê xã Can Lộc. Trước thềm xuân Bính Ngọ, câu chuyện các anh chia sẻ như tiếp thêm niềm cảm hứng về tinh thần bền bỉ, khát khao bứt phá, như những “chú ngựa ô” trên con đường nghiên cứu khoa học.
Rào Tre vào xuân trong tiếng đàn Chưrabon

Rào Tre vào xuân trong tiếng đàn Chưrabon

Khi mùa xuân về tiếng đàn Chưrabon, mang theo tiếng lòng của đồng bào Chứt (xã Phúc Trạch, Hà Tĩnh) lại hòa quyện cùng nhịp thở của thiên nhiên, của núi rừng Trường Sơn hùng vĩ.