(Baohatinh.vn) - Khi còn công tác, tôi chỉ biết đọc báo, chưa viết báo bao giờ. Ấy thế mà, khi nghỉ hưu, tôi lại nẩy ra ý tưởng học cách viết báo.
Bác Hồ với các nhà báo Việt Nam năm 1960. Ảnh tư liệu
Nhớ lời Bác dạy “Không có việc gì khó, chỉ sợ lòng không bền”, tôi hạ quyết tâm tập viết báo và làm thơ. Quyết tâm đã rõ, song để biến nó thành hiện thực thì quả thật không dễ. Tôi tập trung suy ngẫm cách viết một bài báo, sáng tác một bài thơ bắt đầu từ đâu. Tôi lại giở báo ra đọc, đem thơ của các nhà thơ nổi tiếng ra xem để học tập. Làm theo cách đó, tôi thấy có lắm điều bổ ích.
Từ đó, tôi quyết định bắt tay thực hiện. Trước hết là tìm chủ đề về người tốt, việc tốt xung quanh mà mình cảm nhận có sức thuyết phục người đọc. Tiếp đó là thu thập, sàng lọc tư liệu và sắp đặt bố cục bài viết... Cứ nắn nót từng câu, từng lời sao cho dễ nghe, dễ hiểu và bám sát được chủ đề. Viết thành bài rồi thì đọc đi đọc lại, thậm chí đọc cho những người thân, bạn bè cùng nghe.
Khi được nhiều người góp ý và đồng tình, tôi mạnh dạn gửi bài cho đài, báo. Lúc bài được đăng, được đọc trên sóng phát thanh, thậm chí có bài được cả đài và báo sử dụng, tôi vui vô cùng.
Ông Dương Xuân Thâu, năm nay đã ngoài 90 tuổi nhưng vẫn đam mê viết báo...
Tôi lại đem những bài báo đó đọc cho những người xung quanh, được họ tán thưởng là cảm hứng lại tăng lên gấp bội. Từ đó, tôi xem viết báo, làm thơ là sân chơi bổ ích của tuổi xế chiều nên càng hăng say quan sát, phản ánh cuộc sống xung quanh nhiều hơn.
Hoạt động trí não giúp tôi quên đi tuổi tác. Có thơ, có báo thì có bạn bè giao lưu thêm vui vẻ. Nhờ đó, không làm cho tuổi già trôi đi một cách vô vị. Ngược lại, làm cho cuộc sống luôn có niềm vui mới, nhận được sự khích lệ, động viên của bạn bè.
Bác Hồ với các phóng viên ảnh. Ảnh tư liệu
Hơn thế nữa, những bài thơ, bài báo của mình ít nhiều góp phần phục vụ nhiệm vụ chính trị của quê hương, đất nước, phục vụ vui chơi giải trí của cộng đồng, nhất là sinh hoạt văn hóa, văn nghệ người cao tuổi.
Những bài thơ, bài báo được đăng tải đã để lại những kỷ niệm sâu sắc ở tuổi xế chiều. Cũng chính vì thế mà tôi càng say mê đọc báo, nghe đài thường xuyên. Những kiến thức của đời sống xã hội được cập nhật liên tục giúp tôi tuy già nhưng không lạc hậu, không buồn tẻ mà lạc quan, yêu đời, nhiều cảm hứng với đời sống.
Ông Dương Xuân Thâu ở tổ 15, thị trấn Cẩm Xuyên, năm nay đã 93 tuổi, từng làm cán bộ tuyên giáo và giữ chức Chủ tịch UBND huyện Cẩm Xuyên. Ông vinh dự có 2 lần được gặp Bác Hồ vào năm 1952 và năm 1953. Về nghỉ chế độ, ông đóng góp tích cực cho các phong trào ở địa phương. Dù ở cương vị nào, ông cũng luôn là một cán bộ mẫn cán, tận tâm, trách nhiệm, sống giản dị, gắn bó với Nhân dân. Những thông điệp trong 2 lần được gặp Bác Hồ đã theo ông trong suốt cuộc đời phấn đấu, cống hiến của mình.
Một ngày đầu đông, tôi và nhà nghiên cứu văn hóa (NCVH) Lê Văn Tùng thả bộ từng bước chân trên lối xưa Thành Sen với bao hoài niệm về mảnh đất yêu dấu. Dường như 3 con người đang hòa vào một trong vóc dáng ông: một nhà giáo mẫu mực, một nhà hoạt động chính trị sắc sảo và một nhà NCVH uyên thâm.
Những ngày này, dù mưa rét nhưng không khí vui tươi vẫn tràn ngập khắp TDP Vĩnh Phong (phường Trần Phú, Hà Tĩnh). Niềm hân hoan ấy được tạo nên nhờ tinh thần đoàn kết được xây đắp qua nhiều năm tháng.
Trường Lưu không chỉ mang vẻ đẹp của một miền quê thanh bình mà còn lưu giữ những giá trị văn hóa đặc sắc được thế giới vinh danh. Các di sản ấy được gìn giữ và phát huy, trở thành niềm tự hào của quê hương.
Khi xã Cẩm Duệ (Hà Tĩnh) chìm sâu trong dòng nước xiết do mưa lớn và xả tràn Kẻ Gỗ, người nông dân Nguyễn Văn Hương (SN 1980) đã biến chiếc thuyền độc mộc thành cây cầu nối sự sống tại "túi lũ" thôn Na Trung. Bất chấp hiểm nguy, anh đã tiếp sức kịp thời và trấn an tinh thần cho hơn 270 hộ dân bị cô lập nơi đây.
Câu chuyện cảm động về cô bé Nguyễn Anh Thư (xã Hương Sơn, tỉnh Hà Tĩnh) chiến thắng bệnh tật, nghị lực vươn lên học giỏi đã truyền cảm hứng sống tích cực cho mọi người.
Lễ kỷ niệm 310 năm năm sinh Thám hoa Phan Kính (1715 - 2025) là dịp để Hà Tĩnh tôn vinh di sản của danh nhân, đồng thời khơi dậy và phát huy truyền thống yêu nước, ý chí vượt khó vươn lên trong các tầng lớp nhân dân.
Ông được xem là một trong những thí sinh đặc biệt nhất trong lịch sử khoa cử Việt Nam. Suốt cuộc đời đèn sách, ông dự thi đến 21 lần, nhưng chỉ 2 lần đỗ tú tài, mãi đến năm 82 tuổi mới đỗ cử nhân.
Dù sinh ra trong gia đình quý tộc nhưng Nguyễn Du chọn hòa mình với các tầng lớp nhân dân, nhất là quãng thời gian ở quê nội Tiên Điền (Hà Tĩnh). Điều đó đã giúp Đại thi hào hiểu rõ hơn cuộc sống người dân, yêu thương mọi kiếp người, hun đúc trái tim nhân đạo rộng lớn.
Không biết từ bao giờ, tôi đã ghi nhớ về NSƯT Tạ Hồng Dương - hiện là Phó Giám đốc Trung tâm Nghệ thuật truyền thống Nghệ An – trong hình ảnh một con đò. Có lẽ là khi dòng chữ tên anh vang lên trong lời giới thiệu về đạo diễn của vở kịch hát dân ca nào đó, có thể là khi tên anh lặng lẽ hiện lên ở phần giới thiệu thành phần sáng tạo một chương trình nghệ thuật được phát trên truyền hình, cũng có thể là khi anh lặng lẽ ngồi làm giám khảo một cuộc liên hoan dân ca ví, giặm ở Hà Tĩnh… Dù ở đâu, trong vai trò nào, anh cũng hiện lên giản dị, như con đò cần mẫn ngược xuôi giữa đôi bờ ví, giặm.
Đã 5 năm trôi qua, nhưng mỗi khi nhắc đến, các thành viên đoàn làm phim “Đại thi hào Nguyễn Du” vẫn thấy ấm lòng bởi tình cảm nồng hậu của người dân Hà Tĩnh dành cho đoàn trong những ngày thực hiện bộ phim trên đất Hồng La.
Lễ kỷ niệm 260 năm năm sinh Đại thi hào Nguyễn Du (1765-2025) sẽ được tỉnh Hà Tĩnh long trọng tổ chức, tuy nhiên, bên cạnh sự chủ động của các ban, ngành chủ lực, hoạt động truyền thông của các đơn vị, địa phương vẫn khá trầm lắng.
Lễ kỷ niệm là dịp để tưởng nhớ công lao, sự nghiệp của Hoàng giáp Vũ Diệm, lan tỏa tinh thần hiếu học, yêu nước và khí phách mà danh nhân khoa bảng quê hương Hà Tĩnh đã để lại cho đời sau.
Ít ai biết rằng, câu thành ngữ nổi tiếng một thời ở kinh đô Thăng Long “Bút Cấm Chỉ, sĩ Thiên Lộc” nói về vùng đất hiếu học ở Hà Tĩnh là xuất phát từ người học trò có tên Vũ Diệm, quê ở làng Thổ Vượng, sau này thi đỗ Hoàng giáp, giúp nước, giúp dân.
Lễ kỷ niệm là dịp để tôn vinh, khơi dậy và lan tỏa những giá trị di sản của danh nhân Hoàng giáp Vũ Diệm (1705 -2025) – người con ưu tú của quê hương Hà Tĩnh.
Cùng với công tác bảo tồn, BQL Khu di tích Nguyễn Du (xã Tiên Điền, Hà Tĩnh) đã nỗ lực sưu tầm nhiều tư liệu, hiện vật, khảo cứu và xuất bản nhiều ấn phẩm liên quan về Đại thi hào Nguyễn Du, dòng họ Nguyễn Tiên Điền, Truyện Kiều..., qua đó, làm dày thêm và lan tỏa di sản Nguyễn Du.
Không danh lợi, không ồn ào, chỉ lặng lẽ cứu người, giúp đời bằng cả tấm lòng - đó là cách anh Đậu Văn Mân (Đội trưởng đội cứu hộ, cứu nạn 0 đồng SOS Mân Côi Hà Tĩnh) đang sống và hành động suốt những năm qua.
Không chỉ giữ gìn sự đảm đang truyền thống, phụ nữ Hà Tĩnh còn mạnh mẽ vươn lên trong kỷ nguyên số, làm chủ công nghệ, bước vào “thương trường 4.0”, đưa sản phẩm quê hương vươn xa và khẳng định vị thế riêng đầy tự hào.
Những ngôi nhà được dựng lại sau bão, những mô hình sinh kế được trao cho người dân đã tạo nên dòng chảy yêu thương lan tỏa, thể hiện trách nhiệm, tinh thần đoàn kết trong mục tiêu phát triển bền vững ở Hà Tĩnh, không để ai bị bỏ lại phía sau.
Hơn 12 năm công tác tại Vườn Quốc gia Vũ Quang (Hà Tĩnh), anh Lê Thanh Toán đã trở thành tấm gương tiêu biểu về tinh thần trách nhiệm, lòng tận tụy và sự sáng tạo trong công tác quản lý, bảo vệ rừng và bảo tồn đa dạng sinh học.
Không chỉ giỏi việc nước, đảm việc nhà, nhiều phụ nữ Hà Tĩnh đã và đang tỏa sáng trong các phong trào thi đua yêu nước, trở thành những bông hoa đẹp, góp phần làm rạng rỡ thêm truyền thống của phụ nữ Việt Nam.
Những ý kiến hiến kế từ cơ sở không chỉ góp thêm kinh nghiệm mà còn mở ra hướng đi, để thi đua thực sự trở thành động lực đưa Hà Tĩnh tăng tốc, bứt phá trong giai đoạn mới.
Gần 30 năm kinh doanh, chị Lê Thị Như Thủy – Giám đốc Công ty CPTM BT Kim Ngân (Hà Tĩnh) vẫn giữ cách làm nghề giản dị, coi chữ tín như vốn quý, gây dựng thương hiệu vững vàng.
Nếu người ở những tỉnh có mưa thuận gió hòa từng sống, trải qua những ngày tháng tại Hà Tĩnh như tháng 10 này, sẽ thấu hiểu vì sao người quê tôi dồn tiền bạc, chắt bóp để làm nhà kiên cố, mua xe...
Đã 71 năm trôi qua, song với cựu chiến binh Hồ Sỹ Cúc (95 tuổi, TDP Liên Công, phường Trần Phú, Hà Tĩnh), ký ức hào hùng về ngày cùng đồng đội tiến qua 5 cửa ô về tiếp quản Thủ đô (10/10/1954) vẫn vẹn nguyên niềm tự hào.