Vẻ đẹp thiên nhiên trong thơ Bác

Bác Hồ là một nhà thơ lớn, một tâm hồn thi sĩ tài hoa với cốt cách ung dung tự tại hoà mình vào thiên nhiên và xem thiên nhiên là nguồn cảm hứng cho sự sáng tạo của mình...

Viết về thiên nhiên cũng chính là viết về con người với mối giao cảm thân thiện và tinh tế của tầm vóc một người chiến sĩ cách mạng vĩ đại nhưng thật gần gũi và bình dị biết bao. Thơ Bác kết tinh một vẻ đẹp trí tuệ như ánh sáng thuần khiết có sức lay động lòng người.

Trong những tháng năm tù đày với tập “Nhật ký trong tù” nổi tiếng và sau này ở chiến khu Việt Bắc với núi rừng sông suối đến khi về Hà Nội với nếp nhà sàn nhỏ xinh trong khu vườn xanh tươi trĩu quả và ao cá trước nhà. Thiên nhiên luôn ùa vào trong thơ Bác với sự non tươi một tương lai tươi sáng, với sự áp đầy dào dạt của cảm hứng cuộc sống phát triển, với một tâm hồn lão thực Á đông mà vẫn toát lên vẻ đẹp văn hoá nhân loại.

Nhà sàn Bác Hồ
Nhà sàn Bác Hồ

Có hai hình ảnh giống như hai biểu tượng luôn hiện lên trong thơ Bác là nắng và trăng. Nắng ban ngày và trăng ban đêm như hai thái cực: Nóng và lạnh, dương và âm. Nắng và trăng cũng xuất hiện rất nhiều trong tập “Nhật ký trong tù” sưởi ấm tâm hồn người khao khát tự do.

Thơ Bác luôn có cái nhìn biện chứng - biện chứng ngay cả trong những phát hiện tinh tế vẻ đẹp thẩm thấu của thiên nhiên. Bài “Buổi sớm” trong tù Bác viết: “Trong ngục giờ đây còn tối mịt – ánh hồng trước mặt đã bừng soi”, hay bài: “Nắng sớm”: “Nắng sớm xuyên qua nơi ngục thất - đốt tan khói đặc với sương dày”. Trên đường bị giải đi qua bao tù ngục vẫn hiện lên hình ảnh tư thế ung dung của Bác: “Mặc dù bị trói chân tay – chim ca rộn núi, hương bay ngạt rừng”. Chỉ một từ “Rộn núi” mà tạo ra âm hưởng phấn chấn lạ lùng như có một sự dịch chuyển âm thầm náo nức trong lòng người hoà với “Ngát rừng” thành một không gian sống động của tình yêu cuộc sống trẻ trung toả ra một sức mạnh nội tại làm chủ mọi tình thế.

Trong bài “Giải đi sớm” Bác viết: “Phương Đông màu trắng chuyển sang hồng – bóng tối đêm tàn quét sạch không – hơi ấm bao la cùng vũ trụ - người đi, thi hứng bỗng thêm nồng”. Trong những hoàn cảnh éo le như thế mà toát ra một phong thái như vậy, thật hiếm! Bởi Bác là một nhà cách mạng, một nhà tư tưởng, triết học lớn. Người nắm rất chắc quy luật của vũ trụ vận dụng quy luật đấu tranh của xã hội loài người: “Sự vật vần xoay đà định sẵn - hết mưa là nắng ửng lên thôi” để đi tới một kết luận hàm súc mà có sự lay thức lạ lùng: “Hết khổ là vui vốn lẽ đời” trong bài “Trời hửng”.

Trăng là một hình ảnh đẹp của thiên nhiên: vừa mơ mộng, vừa bay bổng ở đó có cả chu kỳ tuần hoàn, khi tròn, khi khuyết, một nổi ám ảnh dịch chuyển của thời gian, của tự do và khát vọng. Trong bài thơ “Vọng nguyệt” (Ngắm trăng) đã vẽ nên chân dung thi sĩ tài hoa của Bác không còn thấy cảnh tù ngục tối tăm. Phải có một bản lĩnh sâu sắc và một tâm hồn hướng thiện mới tạo ra được cốt cách tự tại đến siêu thoát: “Trong tù không rượu cũng không hoa - cảnh đẹp đêm nay khó hửng hờ - người ngắm trăng soi ngoài cửa sổ - trăng nhòm qua cửa ngắm nhà thơ”. Rõ ràng ánh trăng đã phá vỡ không gian tường đá song sắt nhà tù. Sau này ở chiến khu Việt Bắc sống trong khung cảnh thiên nhiên trữ tình Bác đã có nhiều bài thơ viết về trăng tuyệt bút thành những áng văn mang vẻ đẹp cổ điển.

Bài “Rằm tháng giêng” Bác viết năm 1948 lúc cuộc kháng chiến chống Pháp đang ở giai đoạn ác liệt nhưng trong thơ Bác vẫn chứa chan ngập tràn niềm lạc quan: “Giữa dòng bàn bạc việc quân – khuya về bát ngát trăng ngân đầy thuyền”. Con thuyền cách mạng đặt trong khung cảnh này thật đẹp và phơi phới niềm tin vượt qua bao ghềnh thác. Ánh trăng hay là ánh sáng của đường lối chiến lược của cuộc kháng chiến trong tư thế người chiến thắng lại mang một vẻ đẹp huyền thoại như một nhân ảnh lung linh. Khi “Đi thuyền trên sông Đáy” vị lãnh tụ kính yêu đã linh cảm được: “Thuyền về trời đã rạng động – bao la nhuốm một màu hồng đẹp tươi” bởi trước đó: “Sao đưa thuyền chạy, thuyền chờ trăng treo”.

Những ngày tháng gian khổ ở chiến khu Thủ đô gió ngàn trong bài “Đối trăng” đã vẻ nên chân dung của Bác với một vẻ đẹp ung dung tự tại đến an nhiên như một ông Tiên: “Ngoài song, trăng rọi cây sân – ánh trăng nhích bóng, cây gần trước song - việc quân, việc nước bàn xong – khuya về ngon giấc bên song trăng nhòm”. Tôi rất thích hình ảnh trẻ trung và hóm hỉnh “Trăng nhòm”. Ở đây trăng hoá thành một người bạn thật hồn nhiên cũng như sau này Bác viết: “Trăng vào cửa sổ đòi thơ - việc quân đang bận xin chờ hôm sau”. “Trăng nhòm” và “Trăng đòi thơ” thật ríu rít sum vầy, tươi mới, xanh non mà chỉ có Bác Hồ mới ươm ầm, nảy lộc, những tứ thơ xuất thần như thế.

Một vẻ đẹp khác nới rộng không gian trong cảm quan vũ trụ của thơ Bác là mây và núi. Núi đứng yên tĩnh tại chập chùng đèo dốc và vươn lên khát vọng còn mây luôn biến hình ảo ảnh nhưng cũng đầy dự cảm trĩu nặng mang theo bao cơn mưa mát lành. Trong bài “Mới ra tù, tập leo núi” Bác viết: “Núi ấp ôm mây, mây ấp núi – lòng sông gợn sóng bụi không mờ”. Tôi rất thích hình ảnh “Mây ấp núi” một sự giao cảm ấm áp bao trùm khởi nguồn từ sự khát vọng của con người đơn lẻ đến với cộng đồng đông vui. Chữ “ấp” như là một sự ấp iu, thân thiết đến bồi hồi từng hơi thở của sự sống. Chỉ một từ “ấp” thôi mà ta như được thấy cả vòng tay lớn lao và thân thiện của Người ôm vào lòng mình cả thế giới thiên nhiên và xã hội thật gần gũi và thân thương, khiêm nhường và lặng lẽ, xúc động lạ thường của một con người khao khát tự do vừa được thả tự do hoà mình vào thiên nhiên rộng lớn.

Một hình ảnh khác thật đẹp trong tư thế Bác Hồ đi chiến dịch Biên giới đánh trận Đông Khê năm 1950 trong bài “Đăng sơn” (lên núi) Bác viết: “Chống gậy lên non xem trận địa - vạn trùng núi đỡ, vạn trùng mây – quân ta khí mạnh nuốt Nghưu Đẩu - thề diệt xâm lăng lũ sói cầy”. Từ “Mây ấp núi” đến “Núi đỡ mây” là cả một chặng đường dài đời người của con đường cách mạng nhưng trong tâm hồn của Bác luôn có sự nhất quán của một nhà thơ - chiến sĩ bởi: “Thơ xưa yêu cảnh thiên nhiên đẹp – mây, gió, trăng, hoá, tuyết núi sông – nay ở trong thơ nên có thép – nhà thơ cũng phải biết xung phong” (cảm tưởng đọc “Thiên gia thi”).

Đọc thêm

Đặc sắc đêm khai mạc Lễ hội Đền Hùng và Tuần Văn hóa-du lịch Đất Tổ năm 2026

Đặc sắc đêm khai mạc Lễ hội Đền Hùng và Tuần Văn hóa-du lịch Đất Tổ năm 2026

Tối 17/4, tại Quảng trường Hùng Vương, phường Việt Trì, Tỉnh ủy, Hội đồng nhân dân, Ủy ban nhân dân, Ủy ban Mặt trận Tổ quốc Việt Nam tỉnh Phú Thọ tổ chức khai mạc Lễ hội Đền Hùng và Tuần Văn hóa-du lịch Đất Tổ năm Bính Ngọ 2026 với chủ đề “Linh thiêng nguồn cội-Đất Tổ Hùng Vương”.
Podcast truyện ngắn: Chị gà, em vịt

Podcast truyện ngắn: Chị gà, em vịt

Thế giới loài vật luôn ẩn chứa những tình bạn diệu kỳ. Câu chuyện "Chị gà, em vịt" kể về gà Mơ và vịt Bông – hai người bạn tuy khác loài nhưng yêu thương nhau như ruột thịt.
Podcast tản văn: Hoa giấy trước hiên nhà

Podcast tản văn: Hoa giấy trước hiên nhà

Giữa tiết trời tháng Tư giao mùa, giàn hoa giấy trước hiên vẫn lặng lẽ vương mình đón nắng như gợi nhắc khoảng trời bình yên gắn liền với bao điều giản dị mà vô cùng thấm thía..
Podcast truyện ngắn: Bình yên tuổi già

Podcast truyện ngắn: Bình yên tuổi già

Ở tuổi “thất thập cổ lai hy”, được sống an nhiên, sớm tối có bạn bầu bạn, vui vầy giữa tình làng nghĩa xóm đó là một niềm hạnh phúc giản dị mà quý giá vô cùng...
Tiếng cười dí dỏm trong nói lối Yên Huy

Tiếng cười dí dỏm trong nói lối Yên Huy

Ở Hà Tĩnh, nhắc đến nghệ thuật nói lối, người ta thường nhớ về làng Yên Huy xưa, nơi những câu nói mộc mạc mà hóm hỉnh đã trở thành một phần đời sống tinh thần của người dân.
Podcast tản văn: Khi hè vừa chạm ngõ

Podcast tản văn: Khi hè vừa chạm ngõ

Những ngày đầu hè thật dịu dàng, không chỉ mang theo nắng mới mà còn khẽ đánh thức những kỷ niệm yêu thương về bà, về mẹ và những tháng ngày tuổi thơ nơi làng quê thân thuộc.
 Hà Tĩnh tham gia Hội chợ du lịch quốc tế Việt Nam VITM 2026

Hà Tĩnh tham gia Hội chợ du lịch quốc tế Việt Nam VITM 2026

Việc tham gia VITM 2026 không chỉ giúp Hà Tĩnh quảng bá hình ảnh mảnh đất, con người đến bạn bè trong nước và quốc tế, mà còn khẳng định nỗ lực hội nhập, thích ứng với xu hướng chuyển đổi số và phát triển du lịch xanh.
Podcast truyện ngắn: Thầy bảo vệ

Podcast truyện ngắn: Thầy bảo vệ

Trong mỗi ngôi trường luôn có những con người lặng lẽ, quen đến mức ta vô tình lướt qua. Nụ cười hiền của bác bảo vệ gợi bao ký ức, nhắc ta về sự tận tụy giản dị.
 Du lịch làng biển “kể chuyện” quê hương

Du lịch làng biển “kể chuyện” quê hương

Từ những homestay mộc mạc bên bờ biển, đến các trải nghiệm làng nghề đậm bản sắc, người dân Hà Tĩnh đang từng bước liên kết, hình thành mô hình du lịch cộng đồng giàu sức hút.
Nối dài chuỗi concert quốc gia

Nối dài chuỗi concert quốc gia

Chương trình nghệ thuật chính luận đặc biệt “Âm vang Tổ quốc” mở đầu chuỗi “Tự hào là người Việt Nam” 2026, tiếp nối chuỗi “concert quốc gia” năm 2025.
 Mùa hoa anh đào tại Nhật Bản

Mùa hoa anh đào tại Nhật Bản

Hoa anh đào phủ hồng nhiều điểm đến ở Nhật Bản, song xuất hiện nhiều cây đổ liên tiếp tại Tokyo khiến du khách e ngại về mùa ngắm hoa năm nay.
Truyện ngắn: Mắt khói

Truyện ngắn: Mắt khói

Trong cuộc sống có những cuộc gặp gỡ đến rồi đi nhẹ như khói, mang theo những ký ức. Giữa yêu thương và lạc lối, vạn vật rồi sẽ tan đi, chỉ còn dư âm đọng lại trong lòng.
Podcast tản văn: Miền nhớ tháng Tư

Podcast tản văn: Miền nhớ tháng Tư

Tháng Tư cứ thế gõ cửa tâm hồn bằng sắc nắng hanh vàng và những hoài niệm xa xăm, để thấy thời gian không chỉ là sự chuyển mùa, mà còn là những dấu gạch nối đầy hoài niệm.
Lễ khánh đản chùa Hương Tích năm 2026

Lễ khánh đản chùa Hương Tích năm 2026

Lễ khánh đản chùa Hương Tích, xã Can Lộc (Hà Tĩnh) là nghi lễ quan trọng trong chuỗi hoạt động lễ hội, nhằm quảng bá hình ảnh và thu hút du khách đến với “Hoan châu đệ nhất danh lam”.
"Cây mắt biếc" từng gây sốt, giờ ra sao?

"Cây mắt biếc" từng gây sốt, giờ ra sao?

Từng là nơi thu hút đông đảo người dân, du khách tham quan, chụp ảnh check-in khi xuất hiện trong bối cảnh phim, nhưng hiện nay “cây mắt biếc” ở thành phố Huế đã bị lãng quên.
Podcast truyện ngắn: Thư viện di động diệu kỳ

Podcast truyện ngắn: Thư viện di động diệu kỳ

Truyện ngắn “Thư viện di động diệu kì” của Phan Linh Châu là câu chuyện đẹp về ông Lâm lặng lẽ gieo niềm say mê đọc sách, để những ước mơ được tiếp nối giản dị qua các thế hệ.