(Baohatinh.vn) - Sông vẫn trẻ. Chỉ tôi là đã già. Nhưng tôi vui vì dẫu bao nhiêu vật đổi sao dời, riêng dòng La ở Hà Tĩnh quê tôi vẫn vậy…
Đôi bờ sông La. Ảnh: Huy Tùng
Một chiều hanh nắng, lòng chợt nhớ quê. Tôi rời thành phố, chạy xe về quê theo tiếng gọi của miền ký ức. Nơi đó, triền đê La Giang vẫn thoải xanh lộng gió và con sông quê vẫn miệt mài chảy cùng những ký ức êm đềm của bao nhiêu thế hệ...
Dòng La quê tôi hiền hòa là vậy nhưng đã kiến tạo nên biết bao giá trị văn hóa, lịch sử của quê hương, đồng thời cũng cất giữ cho quê hương thật nhiều di sản. Trong ký ức của tôi, sông hiện lên với thật nhiều dáng vóc. Đó là dải lụa xanh trong những ngày mùa thu lãng đãng, là chiếc khăn óng ánh những buổi mặt trời hay mặt trăng chảy tràn con nước, là con thuyền chở đầy câu ví đò đưa…
Tôi trở về đúng lúc dòng sông lóng lánh hoàng hôn. Những chiếc thuyền mốc xạm màu rêu nằm lặng trên bến. Nhưng dòng sông không cô đơn. Tôi vẫn thấy trước mắt mình hình ảnh người làng tôi giặt giũ, tiếng bầy trẻ gái reo hò cổ vũ cho bầy trẻ trai sải cánh thi bơi.
Dòng La quê tôi đã kiến tạo nên biết bao giá trị văn hóa, lịch sử của quê hương (Trong ảnh: Bến Tam Soa).
Hồi ấy, chúng tôi có thật nhiều trò vui trên sông. Nhớ nhất là những ngày trốn ông bà, bố mẹ theo lũ bạn đi chặt cây chuối kết bè để thi chèo. Rất nhiều đứa trẻ phải “ăn đòn” từ trò chơi ấy nhưng chúng chẳng bao giờ chừa. Tôi cũng vậy! Khi lòng hiền hòa hơn thì chúng tôi chơi trò ném thia lia. Đơn giản chỉ là chọn một viên đá dẹt, ném và đếm số lần nảy trên mặt nước trước khi chìm rồi ngắm những vòng nước từ từ tỏa lan, vậy mà chúng tôi chơi hoài không chán. Ngoan hơn nữa thì chúng tôi giúp mẹ giặt giũ, rửa rau, rửa bát, cọ nồi… Nhiều đứa con trai giỏi hơn thì câu tôm, câu cá giúp mẹ cải thiện bữa ăn.
Thời gian thấm thoắt qua đi, ai rồi cũng phải lớn. Cô bé gội đầu, chải tóc bên sông ngày nào cũng xa bến sông quê đến thành phố xa lạ và ồn ào. Sống ở phố, cuốn theo những ồn ào, sôi động là thế, vậy mà mỗi lần buồn thương, mỗi lần nghe ai đó hát bài “Khúc hát sông quê” là lại thấy nghẹn ngào như thấp thoáng thấy dòng sông La ngay trước mắt… Hình ảnh trong câu hát của cố nhạc sỹ Nguyễn Trọng Tạo “Sông còn nhớ chăng nơi ta ngồi ngóng mẹ/ Vời vợi tuổi thơ một xu bánh đa vừng…” cứ như thước phim ghi lại cuộc sống của chúng tôi ngày ấy vậy…
Sông vẫn trẻ. Chỉ tôi là đã già. Nhưng tôi vui vì dẫu bao nhiêu vật đổi sao dời, riêng dòng La vẫn vậy… Để những khi lòng cần một chỗ tựa nương, cần một chốn yên bình, tôi lại trở về bên dòng sông quê, để thêm một lần được ngụp lặn trong dòng mạch văn hóa ấy, để được sông bồi đắp thêm bao lớp phù sa cho tâm hồn…
Phạm Tôn Tẫn (SN 1989, quê xã Hương Sơn, Hà Tĩnh) là tác giả của nhiều ca khúc nổi tiếng và là giám đốc âm nhạc của nhiều chương trình nghệ thuật, sự kiện lớn trong nước và cả nước ngoài. Nhân dịp anh về quê, chuẩn bị cho một dự án bảo tồn dân ca ví, giặm, PV Báo và phát thanh, truyền hình Hà Tĩnh đã có cuộc trò chuyện cùng anh.
Ở tổ dân phố La Xá (phường Hà Huy Tập, tỉnh Hà Tĩnh) người dân nơi đây đã vun trồng nên một vùng rau gia vị an toàn, bền bỉ, mang lại sinh kế ổn định và niềm tin vào cách làm nông nghiệp sạch.
Có những nơi trên bản đồ không chỉ được xác định bằng tọa độ địa lý, mà còn được nhận diện bằng ký ức và tâm thức. Cửa biển, với người Hà Tĩnh, là một không gian như thế.
Năm 2025 ghi dấu ấn về những nỗ lực bền bỉ của ngành VH-TT&DL trong bảo tồn, phát huy di sản. Từ những lễ kỷ niệm lớn, công trình tu bổ di tích quy mô đến việc gìn giữ di sản phi vật thể, mạch nguồn văn hóa Hà Tĩnh tiếp tục được nối dài, trở thành sức mạnh nội sinh cho phát triển.
Trong 2 ngày đầu của kỳ nghỉ Tết Dương lịch, các khu, điểm du lịch từ lịch sử, văn hóa tâm linh đến sinh thái tại nhiều địa phương Hà Tĩnh vẫn khá thu hút du khách dâng hương, tham quan.
Trải qua hơn 150 năm hình thành và phát triển với bao thăng trầm của lịch sử, nghề làm chổi đót vẫn lặng lẽ tồn tại, được gìn giữ và tiếp nối tại thôn Hà Ân, xã Mai Phụ, tỉnh Hà Tĩnh.
Từ môi trường khoa học quốc tế, Tiến sĩ Nguyễn Duy Duy đang miệt mài góp phần kết nối Việt Nam và Australia bằng tri thức, như một cách để những giá trị ấy “trở về” với quê hương Hà Tĩnh.
Kẹo cu đơ Hà Tĩnh – món quà dân dã với vị ngọt mật mía, lạc bùi, gừng cay – không chỉ là đặc sản OCOP mà còn là ký ức, nỗi nhớ theo người xa quê khắp muôn phương.
Ngoài chủ động, hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ chuyên môn, Thiếu tá Trần Văn Thị - Phó Trưởng Công an xã Việt Xuyên (Hà Tĩnh) còn lan tỏa tinh thần “khỏe để phục vụ Nhân dân”.
Giữa nhịp sống hiện đại, ở Hà Tĩnh vẫn còn những nếp sống, phong tục lặng lẽ neo lại trong đời sống người dân. Phong tục ăn trầu không chỉ là thói quen mà còn gửi gắm lời chào, mở đầu câu chuyện, thể hiện đạo nghĩa trong những dịp lễ trọng.
Cùng với vẻ đẹp cảnh quan, chiều sâu văn hóa lịch sử và sự chuẩn bị chu đáo trong đón tiếp, nhiều khu, điểm du lịch ở Hà Tĩnh đang sẵn sàng chào đón du khách trong kỳ nghỉ tết Dương lịch 2026.
Từ vùng đất giàu trầm tích lịch sử, phường Thành Sen đang chuyển mình mạnh mẽ với những công trình khang trang, hiện đại, có tính biểu tượng cao, góp phần khẳng định vị thế đô thị trung tâm Hà Tĩnh.
Phúc Trạch (Hà Tĩnh)- làng nghề gắn liền với những cây dó trầm, cũng là nơi làm nên những nén hương trầm truyền thống. Những ngày cuối năm, làng quê này lại rộn ràng hơn khi nghề làm hương trầm bước vào mùa tất bật nhất.
Từ những giai điệu quê hương quen thuộc, Hà Tĩnh hiện lên gần gũi, sâu lắng trong cảm nhận của du khách. Âm nhạc trở thành nhịp cầu kết nối hành trình khám phá Hà Tĩnh đầy cảm xúc.
Xuyên suốt hành trình ghé thăm, “chạm” vào từng điểm đến, Hà Tĩnh trong tôi hiện lên không ồn ào, không hào nhoáng mà sâu lắng, mộc mạc và giàu bản sắc. Đó là miền quê để đến chậm, cảm lâu và khi rời đi vẫn còn muốn trở lại.
Nhiều thôn mang tên các loài cây không chỉ phản ánh mối gắn kết bền chặt giữa cảnh quan và đời sống mà còn tạo nên sức hút, sự tò mò khi về với xã Sơn Tây (Hà Tĩnh).
Năm 2025, Khu di tích Ngã ba Đồng Lộc (xã Đồng Lộc, Hà Tĩnh) đã đón hơn 535.000 lượt du khách trong nước và quốc tế đến dâng hương, tưởng niệm, tham quan, tìm hiểu lịch sử.
Khi sương lạnh phủ lên màn đêm những ngày cuối năm, các giáo xứ trên địa bàn Hà Tĩnh lại rực rỡ ánh đèn, trang hoàng lộng lẫy, mang đến một mùa Giáng sinh ấm áp, an lành và tràn đầy niềm vui.
Giữa đời sống hiện đại, những guồng xe nước ở xã Vũ Quang (Hà Tĩnh) như giữ lại kí ức của làng quê và thể hiện sự sáng tạo của người dân trong lao động, sản xuất.
Cụm biểu tượng với hình tượng hoa đăng không chỉ tạo dấu ấn kiến trúc mà còn thể hiện sức sống, khát vọng phát triển và bản sắc của Thành Sen (Hà Tĩnh) trong giai đoạn mới.
Công tác gia đình ở Hà Tĩnh được triển khai đồng bộ từ các cấp, ngành, địa phương đã góp phần quan trọng bồi đắp các giá trị truyền thống tốt đẹp, tạo nền tảng xây dựng đời sống văn hóa trong cộng đồng.
Xã Thạch Lạc (tỉnh Hà Tĩnh) không chỉ là miền đất có nhiều lợi thế để phát triển nông nghiệp gắn với du lịch sinh thái, du lịch trải nghiệm mà còn là miền quê giàu bản sắc văn hóa và di sản. Đến với mảnh đất này, ai cũng dễ dàng cảm nhận được sự trù phú, tươi mới của vùng quê đang chuyển mình từng ngày.
Á quân Sao Mai 2015 quê Hà Tĩnh - Trần Bích Ngọc lựa chọn dự án âm nhạc chào mừng Đại hội XIV của Đảng làm dấu mốc khởi đầu con đường nghệ thuật chuyên nghiệp, sau 10 năm tập trung trau dồi chuyên môn.
Gắn bó sâu nặng với dân ca ví, giặm, Nghệ nhân Ưu tú Trần Văn Hoàng ở xã Đức Quang (Hà Tĩnh) dùng lời ca mộc mạc để ngợi ca Đảng, khơi dậy tinh thần gìn giữ và phát huy di sản.
Thời điểm này, hang đá Bê-lem mừng đón Giáng sinh tại nhiều nhà thờ ở Hà Tĩnh đã rực sáng, thu hút đông đảo người dân và du khách đến tham quan, check-in.
Đến với làng trống Bắc Thai (xã Đồng Tiến, tỉnh Hà Tĩnh), du khách không chỉ được tận mắt chứng kiến quy trình làm trống thủ công tỉ mỉ, mà còn cảm nhận rõ nét sự tâm huyết của những người thợ lành nghề
Lễ kỷ niệm 260 năm Ngày sinh Đại thi hào Nguyễn Du đã khép lại nhưng dư âm về nhân cách, tài năng của danh nhân văn hóa thế giới sẽ còn lắng đọng mãi trong lòng người dân Hà Tĩnh cũng như du khách muôn phương. Trong đó, chữ “tâm” như ngọn hải đăng để hậu thế soi chiếu, làm hành trang cho sự phát triển của quê hương, đất nước.
Giữa phố thị đang từng ngày đổi thay, vẫn có những nhịp sống lặng lẽ làm nên linh hồn của phố phường Hà Tĩnh, đủ để ai đi qua cũng nhớ, người ở lại thêm thương.