Bến quê hương

(Baohatinh.vn) - Mỗi lần về quê, đứng trước bến Giang Hà (tên gọi vùng bến 2, xóm Kim Giang, Kim Hà, nay là thôn Giang Hà, xã Thạch Kim (Lộc Hà, Hà Tĩnh), lòng tôi không khỏi xao xuyến, bâng khuâng.

Bến nay đã nhiều thay đổi nhưng những kỷ niệm gắn bó một thời lại hiện về sao mà thân thương, đẹp đẽ đến thế!

Không biết tự bao giờ, từ cửa lạch chính, lạch Sót ăn vào bờ đất phía Nam của xã theo hình cánh cung kéo dài mãi đến Châu Hạ, Thạch Châu, hình thành nên hàng loạt bến. Trong các bến thiên nhiên ưu đãi cho thôn Giang Hà là một bến với nhiều nét đặc sắc.

Bến quê hương

Lạch Sót ăn vào bờ đất phía Nam của xã theo hình cánh cung kéo dài mãi đến Châu Hạ, Thạch Châu. Ảnh: Cầu Hộ Độ (Lộc Hà) - Nguyễn Thanh Hải

Khi thủy triều rút, nhiều bến chỉ còn một lạch nước nhỏ, riêng bến Giang Hà như một âu thuyền đầy nước đủ cho hàng chục thuyền lớn nhỏ neo đậu, bốc dỡ hàng hóa suốt ngày đêm. Phía bờ Đông bến, một kè đá được xây không cao, dài gần 100m, tạo nên một mặt bằng khá rộng, hình thành nên chợ Phú Nghĩa xưa, sau này gọi là chợ Hôm Trang.

Phía bờ Tây, bến được lắp ghép bằng các hòn đá đủ kích cỡ lấy từ núi Nam Giới về. Khi chúng tôi lớn lên, nền chợ chính vẫn còn, một hàng dừa trồng sát bờ kè bốn mùa trĩu quả ngày ngày soi bóng xuống bến quê. Phía hai đầu chợ là hai cây đa lớn tỏa bóng mát xum xuê. Triều lên, bến trở thành một biển nước mênh mông. Chiều chiều khi gió nồm thổi, những con thuyền với cánh buồm nâu căng gió, lướt êm trên sóng, chở đầy tôm cá của biển khơi hay sản vật của các vùng quê Cẩm Xuyên, Can Lộc, xa hơn là Đức Thọ, Hương Sơn cập bến mua bán náo nhiệt.

Bến quê hương

Cửa Sót. Ảnh: Nguyễn Thanh Hải

Biển Cửa Sót những năm 50, 60 của thế kỷ XX thật sự hào phóng. Chỉ một hai ngày ra khơi, thuyền lớn, thuyền nhỏ đã đầy ắp cá tôm. Cơ man nào là cá: cá thu, cá chim, cá hồng, cá mú, cua, mực, tôm, ghẹ... được các chủ thuyền đưa lên bày san sát trên gò cát hay các bến để người mua mặc cả. Nhiều khi xuất hiện những con cá lớn như cá ó, cá mập, có những con cá mập dài 4-5m làm tròn xoe đôi mắt lũ trẻ chúng tôi. Một chợ cá đêm được hình thành trên nền chợ Hôm Trang. Những phường buôn cá ở vùng hạ Can (Can Lộc) gồm những trai đinh lực lưỡng, chọn lựa những hàng cá nướng thơm ngon sắp đầy vào rổ để chuyển đi trong đêm kịp phiên chợ sáng ở vùng thượng Can, Đức Thọ.

Hòa bình lập lại ở miền Bắc, những ngư phủ quê tôi được làm chủ biển trời “tự do ra khơi, tự do vô lộng”. Các hợp tác xã đánh cá: Bình Hà, Điện Biên, Hải Đằng, Sông Hương được hình thành, tạo điều kiện cho ngư dân vay vốn Nhà nước đóng mới những con thuyền lớn để vươn khơi xa, sắm nhiều ngư cụ hiện đại nên sản lượng đánh bắt ngày càng tăng. Một cửa hàng bách hóa được mở ra bán đủ các loại hàng thiết yếu; một cửa hàng bán gạo theo sổ cho ngư dân. Đặc biệt, một trung tâm thu mua, chế biến hải sản được xây dựng quy mô, hoạt động suốt ngày đêm.

Những năm tháng ấy, giao thông đường bộ còn hạn chế nên bến quê trở thành một thị tứ khá sầm uất. Hàng hóa các vùng quê trong tỉnh, ngoại tỉnh đều được giao dịch ở đây. Con người quê tôi ân tình, cởi mở, phóng khoáng nên tạo được dấu ấn đẹp đẽ cho mọi du khách. Cư dân thôn Giang Hà không đông, chỉ độ vài trăm người. Nhưng những người như ông Tám Thành, ông bà Dư Cu, ông Chắt Lục, ông Liên Xe, ông Lợi... đã để lại dấu ấn sâu sắc trong lòng người dân.

Bến quê hương

Mùa cá cơm trên biển Cửa Sót.

Những ngày biển động, thuyền không ra khơi, mọi người tập trung sửa chữa thuyền lưới để lúc trời lặng, sóng êm giong buồm đi tìm vựa cá. Lúc rảnh rỗi, mọi người, đặc biệt là thế hệ trẻ tập trung quanh những “sói biển”, “cá kình” để được nghe những lần vượt bão như huyền thoại. Nhìn nước da rám nắng, những bắp thịt săn chắc nhưng giọng kể nhỏ nhẹ, phong thái hiền khô thì khó tưởng tượng nổi họ là những thuyền trưởng tài ba, những người hùng của biển cả.

Những con người ấy chưa qua một trường lớp đào tạo, chỉ tiếp nối kinh nghiệm của các bậc cha ông đi trước. Giữa biển khơi, họ hiểu từng cơn gió, lớp sóng, màu mây, ngửi được mùi biển cả; nhìn trăng sao xác định chính xác vị trí con thuyền, sự di chuyển của đàn cá giữa tầng sâu đáy nước. Đặc biệt, khi bão tố đến, trong những thời khắc nhất định, chính họ sẽ đưa ra những quyết định chính xác, dứt khoát, chỉ huy đoàn thủy thủ đưa thuyền vượt bão, cập bến an toàn.

Người dân quê tôi không chỉ có chinh phục, khám phá biển khơi. Tổ chức cơ sở Đảng của xã Nam Bình (Thạch Kim và Thạch Bằng) được thành lập khá sớm đã lãnh đạo Nhân dân giành chính quyền năm 1945. Ngày 20/8/1953, Pháp điều động hơn một tiểu đoàn có máy bay, tàu chiến yểm trợ đổ bộ vào vùng lạch Sót. Chúng đã gặp phải sự chống trả quyết liệt của lực lượng du kích. Trong cuộc chiến đấu đó, người cha thân yêu của tôi đã anh dũng hy sinh tại bến quê. Sau hòa bình, ông được Nhà nước truy tặng liệt sỹ.

Hòa bình chưa lâu thì ngày 5/8/1964, xẩy ra sự kiện Vịnh Bắc Bộ. Đế quốc Mỹ đã đưa hàng loạt máy bay ra ném bom đánh phá miền Bắc. Vùng đất quê tôi trở lại không khí thời chiến đứng “đầu sóng, ngọn gió”. Các lực lượng du kích được củng cố, huấn luyện và trang bị khí tài chiến đấu khá hiện đại. Dân toàn xã đi sơ tán. Một số lực lượng lao động ở lại, vừa trực chiến, vừa bám biển sản xuất.

Bến quê hương

Không khí sản xuất ở cảng cá Cửa Sót. Ảnh: PV

Lạch Sót ngày đêm hứng chịu những đợt ném bom, pháo kích, nhưng dưới sự lãnh đạo sáng suốt của Đảng, chính quyền, các hợp tác xã đã biết tập trung mọi lực lượng xung kích để bám trụ, vừa sản xuất, vừa chiến đấu. Khẩu hiệu “Trời của ta, biển của ta” đã được củng cố niềm tin, thể hiện tinh thần kiên cường, bất khuất của quân dân. Lực lượng trực chiến ngày đêm đánh trả hàng trăm đợt ném bom, hàng trăm đợt pháo kích. Chiến công rực rỡ nhất của dân quân địa phương là bắn rơi 1 máy bay Mỹ, bắn bị thương 2 tàu chiến. Quê tôi 2 lần được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.

Lớp trẻ chúng tôi lớn lên sau ngày hòa bình lập lại ở miền Bắc được sống những ngày tháng hạnh phúc trên bến quê hương. Chúng tôi được cắp sách đến trường, tham gia nhiều sinh hoạt đoàn, đội hấp dẫn. Bến quê là sân chơi đặc biệt của chúng tôi. Buổi sáng hay chiều tối, khi chợ không họp, lũ trẻ tập hợp để vui chơi: đá kiện, chơi ô ăn quan, nhảy dây, sáng trăng tổ chức đánh giặc giả. Triều rút thì đi bắt cua, câu cá, đào hến bên cồn. Khi triều lên, cả vùng bến ngập tràn trẻ nhỏ. Những trò thi bơi, trèo lên thuyền cao để nhảy, mạo hiểm hơn thì lặn qua thuyền đang đỗ.

Trên bến quê có những con thuyền vận tải lớn vào bốc dỡ và ăn hàng. Nhìn những thủy thủ khỏe mạnh kéo những cánh buồm dơi lớn đưa thuyền rời bến đã mở rộng tầm mắt, nâng cánh ước mơ cho lớp trẻ chúng tôi sẽ có một ngày đứng trên những con thuyền lớn, những con tàu lớn chạy bằng máy để đến với những cảng lớn trong nước và trên thế giới.

Chiến tranh xẩy ra, một số bạn xếp bút nghiên lên đường ra trận, một số trở thành thuyền trưởng tàu hải quân: anh Thờn, anh Thàn, anh Toàn... Sau năm 1975, một số người thành thuyền trưởng tàu Visco (anh Hưng, anh Hòa). Rất nhiều người trở thành giáo viên các cấp, giáo viên đại học, giám đốc xí nghiệp, nhà báo, nhà thơ... Họ đã làm đẹp thêm vẻ đẹp của bến quê tôi.

Đã hơn 60 năm trôi qua, bến quê nay có nhiều thay đổi. Những nét hiện đại của một vùng quê đã hiện rõ: một bờ kè chắc chắn, một con đường ô tô rộng mở, một cảng cá ngày đêm đón nhận tàu thuyền từ khắp các vùng quê. Các trung tâm chế biến, bảo quản hải sản đông lạnh mọc lên khắp xã. Chợ búa, hàng quán tấp nập. Quê hương Thạch Kim ngày càng được xây dựng khang trang, đẹp đẽ. Cuộc sống người dân giàu có hơn nhiều. Nhớ quê, yêu quê, tôi ghi lại những kỷ niệm một thời đáng sống, đáng nhớ.

Đọc thêm

Có một Hà Tĩnh quen mà lạ

Có một Hà Tĩnh quen mà lạ

Xuyên suốt hành trình ghé thăm, “chạm” vào từng điểm đến, Hà Tĩnh trong tôi hiện lên không ồn ào, không hào nhoáng mà sâu lắng, mộc mạc và giàu bản sắc. Đó là miền quê để đến chậm, cảm lâu và khi rời đi vẫn còn muốn trở lại.
 Chữ “tâm” sáng mãi muôn đời...

Chữ “tâm” sáng mãi muôn đời...

Lễ kỷ niệm 260 năm Ngày sinh Đại thi hào Nguyễn Du đã khép lại nhưng dư âm về nhân cách, tài năng của danh nhân văn hóa thế giới sẽ còn lắng đọng mãi trong lòng người dân Hà Tĩnh cũng như du khách muôn phương. Trong đó, chữ “tâm” như ngọn hải đăng để hậu thế soi chiếu, làm hành trang cho sự phát triển của quê hương, đất nước.
Đại thi hào Nguyễn Du - niềm tự hào của dân tộc Việt Nam và quê hương Hà Tĩnh

Đại thi hào Nguyễn Du - niềm tự hào của dân tộc Việt Nam và quê hương Hà Tĩnh

Hà Tĩnh - vùng đất giàu truyền thống văn hóa, cách mạng, tự hào là quê hương của Đại thi hào Nguyễn Du - nhà thơ thiên tài của dân tộc, người đã góp phần làm rạng rỡ nền văn chương, văn hóa Việt Nam trên trường quốc tế. Với di sản Truyện Kiều mang tầm vóc nhân loại, Nguyễn Du để lại cho quê hương và đất nước một giá trị tinh thần vô giá. Vì lẽ đó, Hà Tĩnh luôn coi việc bảo tồn, lan tỏa các giá trị di sản của Đại thi hào là nhiệm vụ quan trọng trong xây dựng và phát triển văn hóa, góp phần khẳng định vị thế của tỉnh trong giai đoạn mới.
Ngàn năm vọng mãi!

Ngàn năm vọng mãi!

Hơn 200 năm đã qua, những áng thơ của Đại Thi hào Nguyễn Du vẫn tỏa sáng, lay động, thức tỉnh hàng triệu người trên thế giới. “Nghìn năm sau nhớ Nguyễn Du/Tiếng thương như tiếng mẹ ru những ngày” (Tố Hữu). Di sản cụ để lại cho đời không chỉ trăm năm, mà là nghìn năm, trở thành tinh hoa của tâm hồn Việt, bản sắc Việt, văn chương Việt.
Đất Hồng Lam nở hoa nhân kiệt

Đất Hồng Lam nở hoa nhân kiệt

Tự bao đời, Hà Tĩnh được nhắc đến là miền “địa linh, nhân kiệt”, nơi hội tụ những giá trị bền sâu về lịch sử, văn hóa và con người. Nơi đây đã sản sinh ra nhiều văn nhân, hào kiệt, trong đó, tiêu biểu là Đại thi hào Nguyễn Du.
Giúp học sinh thấm Truyện Kiều qua thư pháp

Giúp học sinh thấm Truyện Kiều qua thư pháp

Từ tình yêu và trăn trở gìn giữ giá trị văn hóa dân tộc, cô giáo Trần Thị Ngọc Xuyến - Hiệu trưởng Trường Tiểu học Tiên Điền (Hà Tĩnh) đã khởi xướng hành trình đưa Truyện Kiều vào học đường bằng những nét thư pháp truyền thống.
Hà Tĩnh - Bắc Ninh “Chiếc nôi nuôi dưỡng trang Kiều”

Hà Tĩnh - Bắc Ninh “Chiếc nôi nuôi dưỡng trang Kiều”

Từ mối duyên của Tể tướng Nguyễn Nghiễm và bà Trần Thị Tần, một cuộc kết hợp tưởng như chỉ là chuyện nhân duyên của 2 dòng họ Nguyễn - Trần đã để lại dấu ấn sâu đậm trong lịch sử dân tộc khi sinh ra Đại thi hào Nguyễn Du. Đó cũng là sợi dây bền chặt nối nghĩa tình quê hương Hà Tĩnh - Bắc Ninh từ quá khứ đến hôm nay.
Khi doanh nhân đam mê sưu tầm di sản Truyện Kiều

Khi doanh nhân đam mê sưu tầm di sản Truyện Kiều

Gần đây, nhiều du khách trong và ngoài nước đến Hội An (TP Đà Nẵng) bày tỏ thích thú khi được khám phá, tìm hiểu về di sản Truyện Kiều của Đại thi hào Nguyễn Du tại CSO Gallery của ông Trần Hữu Tài - một doanh nhân đam mê nghiên cứu, sưu tầm di sản văn hóa.
Nỗ lực nâng cao đời sống văn hóa cho đồng bào dân tộc thiểu số

Nỗ lực nâng cao đời sống văn hóa cho đồng bào dân tộc thiểu số

Việc triển khai Dự án 6 “Bảo tồn, phát huy giá trị văn hóa truyền thống tốt đẹp của các dân tộc thiểu số gắn với phát triển du lịch” thuộc chương trình mục tiêu quốc gia phát triển KT-XH vùng đồng bào dân tộc thiểu số và miền núi, giai đoạn 2021-2025 đã tạo động lực quan trọng cho đời sống của đồng bào dân tộc thiểu số ở Hà Tĩnh.
"Chắp cánh" cho di sản Nguyễn Du và Truyện Kiều lan tỏa

"Chắp cánh" cho di sản Nguyễn Du và Truyện Kiều lan tỏa

Với nhiều hoạt động thiết thực, Quỹ Bảo tồn và phát huy giá trị di sản Nguyễn Du và Truyện Kiều ở Hà Tĩnh ngày càng khẳng định vai trò quan trọng trong việc lan tỏa di sản của Đại thi hào dân tộc đến bạn bè trong nước và quốc tế.
Nghệ nhân dân gian Văn Sang – “Cánh cò” chở câu ví, giặm bay xa

Nghệ nhân dân gian Văn Sang – “Cánh cò” chở câu ví, giặm bay xa

Có những tiếng hát như chất chứa cả tình quê. Ở Nghệ nhân dân gian Trần Văn Sang, điều ấy hiện lên qua dáng dấp một cánh cò: lặng lẽ, bền bỉ và đầy khát vọng. Anh không chỉ hát, anh còn chở câu ví, giặm quê nhà đi qua nhiều hành trình mà ở mỗi chặng đường đều được đánh dấu bằng tình yêu, niềm đam mê và cả những nỗ lực, sáng tạo không ngừng. Có lẽ, chỉ những ai thực sự thuộc về dân ca mới có thể khiến nó bay xa một cách tự nhiên và bền bỉ như anh.
Nghệ nhân chật vật "giữ lửa" di sản dân ca ví, giặm

Nghệ nhân chật vật "giữ lửa" di sản dân ca ví, giặm

Nhiều năm qua, Hà Tĩnh đã nỗ lực ban hành chính sách hỗ trợ nghệ nhân và các CLB thực hành dân ca ví, giặm. Tuy vậy, ở các địa phương, với kinh phí khiêm tốn, việc duy trì đam mê ví, giặm lại không hề dễ dàng.
Trang trọng Lễ kỷ niệm 310 năm Ngày sinh Thám hoa Phan Kính

Trang trọng Lễ kỷ niệm 310 năm Ngày sinh Thám hoa Phan Kính

Kỷ niệm 310 năm Ngày sinh Thám hoa Phan Kính là dịp để thế hệ đi sau bày tỏ lòng tri ân sâu sắc công lao to lớn của cụ đối với đất nước, quê hương Hà Tĩnh, từ đó hành động thiết thực hơn trong việc bảo tồn, phát huy những giá trị mà cụ để lại cho hậu thế.
Danh nhân Phan Kính - Lưỡng quốc Đình nguyên Thám hoa

Danh nhân Phan Kính - Lưỡng quốc Đình nguyên Thám hoa

Trong lịch sử các triều đại phong kiến Việt Nam có một danh nhân người Hà Tĩnh tài năng, phẩm hạnh lỗi lạc, không chỉ được trong nước ghi nhận mà còn được triều đình nhà Thanh (Trung Quốc) khâm phục, đó là Thám hoa Phan Kính quê xã Trường Lưu.