Câu chuyện đóa quỳnh

Những tưởng rằng, có những thứ không bao giờ người ta có thể lãng quên, hoặc đã từng thầm hứa rằng vĩnh viễn sẽ không phai mờ trong khí ức. Vậy mà... cũng đã có lúc con người vô tình là tôi lại có thể lãng quên như quên đi chính tuổi của mình. Nếu không có một đêm trăng, nếu không có một đóa quỳnh lặng lẽ nở trong đêm ngay bên hiên nhà của một người bạn cũ...

Tôi nhìn hoa. Cái bông hoa có vẻ đẹp trong suốt đến bần thần khiêm nhường nở trong đêm lặng lẽ. Cánh mỏng như lụa, bề mặt như phủ sáp, mềm mại trong sắc trắng với nhị vàng và những chiếc gai nhỏ mầu đỏ cam vút lên tận cuống lá. Lại giật mình nhớ về những kỉ niệm rất đỗi xa rồi. Xa như những năm tháng cuộc đời dành cho tôi được sống.

Trong mảnh vườn rộng rãi của nội tôi hồi trước, ngay bên cạnh bể cạn, chỗ đám giả sơn là một khóm quỳnh hoa. Tôi còn nhớ như in ngày bé, thi thoảng có những đoàn văn công tỉnh xa về biểu diễn, họ đều muốn ngụ tại nhà tôi. Không phải chỉ vì nhà tôi rộng, hiếu khách mà còn vì những đóa hoa quỳnh.

Có một lần vào một đêm tháng sáu đầy trăng, tôi không còn nhớ rõ năm nào nữa. Tôi giật mình thức giấc đi một mình ra vườn. Ông tôi đang ngồi trước sân uống trà thưởng hoa quỳnh nở, tôi nhớ mấy cô chú diễn viên ngồi bên cạnh. Giọng Hà Nội ngọt ngào "khán hoa là khán Phật", trong phút giây chứng kiến hoa quỳnh nở, lòng tôi cũng thế; nhẹ nhàng, tĩnh lặng, lâng lâng... từng cánh tinh khôi như lụa nõn chầm chậm hé, từ tốn bung mình.

Lặng yên. Rồi lại có tiếng thở dài. Họ lại bắt đầu trò chuyện, ví von, đời nghệ sĩ cũng như đời hoa. Ai biết được đằng sau cánh gà sân khấu là những nỗi đời trào nước mắt. Lúc đấy, tôi còn quá nhỏ để hiểu về cuộc đời. Sau này lớn lên, nghe ông tôi kể lại mới giật mình, hóa ra cô ấy cũng có cái tên giống như hoa quỳnh nở.

Tôi cũng là một đóa hoa Quỳnh được ông tôi chăm bẵm từ tấm bé. Những ngày mẹ tôi đi xa. Trong thế giới tuổi thơ tôi chỉ vẻn vẹn trong khoảng vườn đầy bóng cây rợp mát. Tôi đi từ chỗ bàn làm việc của ông đến chái bếp của bà phải băng qua một khúc quanh thơm lừng hương ổi. Những trái ổi miền nam to bằng chiếc bát canh trĩu nặng làm bà đôi lúc nhớ quê hương đến trào nước mắt. Ngày xưa khi chia tay, đôi bờ sông Bến Hải còn vang vọng tiếng súng giặc thù không hẹn ngày trở lại.

Tôi lớn lên như thế, trong hương ổi, trong mẻ cà khô giòn bà phơi muối mắm và trong tiếng ru chậm rãi đều đều của ông tôi trong những đêm đầy trăng. Tôi nằm thiêm thiếp trên tay ông với chiếc quạt mo vỗ đều đều. Ông mở ra trong thế giới tuổi thơ tôi những câu chuyện thú vị đầy triết lí nhân sinh sâu sắc.

Ông kể cho tôi nghe câu chuyện đóa quỳnh. Tôi u u minh minh, chỉ hiểu được rằng vì sao cái ông vua Tùy Dạng Đế của Trung Hoa không thấy được hoa quỳnh chỉ vì hoa quỳnh đã nở. Sau này khi lớn lên, tôi mới hiểu hết những lời ông tôi nói; loài hoa kì diệu ấy không phải ai cũng có lần tri ngộ. Hoa chỉ dành cho những ai biết yêu, biết đợi, biết chờ...!

Tôi lớn lên rồi quên. Ông tôi - nhà hiền triết - cây đại thụ tỏa bóng mát che chắn cho tâm hồn non dại của tôi giờ đang ngồi nơi bậc cửa. Nhà đã thay đổi nhiều rồi, phố rộng rênh. Dẫu không còn hoa quỳnh, không còn hương ổi, không còn ánh trăng mênh mông dọi trước nhà, ông tôi vẫn không từ bỏ thói quen uống trà và đọc sách.

Tôi thi thoảng về thăm, đặt vào bàn tay run run một vài cuốn sách rồi vội vã ra đi mà không hề biết rằng, đằng sau lưng tôi, đôi mắt mờ đục nghiêng nghiêng tìm ánh trăng khuất sau lô nhô những dãy nhà cao tầng vẫn chăm chú nhìn tôi - đóa hoa Quỳnh bé nhỏ của người đến khi khuất hẳn.

Tôi ốm. Nằm mệt nhoài. Trong giấc mơ, tôi thấy mình như một cỗ xe ngựa chạy hết tốc lực đang phì phò nằm thở. Mồ hôi vã ra như tắm. Lại nghĩ đến cái chết. Tôi thấy tôi. Đóa hoa quỳnh gục đầu héo rũ. Nhụy phong khín, cánh khép lại, đầu chúc xuống như một người nhắm mắt xuôi tay.

Tôi sẽ chấp nhận như thế, trong giấc mơ, nếu không có một bàn tay đang đan vào trong tóc. Đầu tôi nhẹ tênh. Bàn tay nhăn nheo của người đang vuốt từng lọn tóc quện lẫn mồ hôi ướt át. Bàn tay ấy tôi tưởng chừng như đã quên lâu rồi những năm tháng tuổi thơ bé dại. Tôi òa khóc. Tôi - đóa hoa quỳnh bé nhỏ mà ông tôi nói chỉ dành cho những ai biết yêu thương, biết đợi, biết chờ đang đứng ở đâu giữa cuộc đời đầy ngã rẽ? Tại sao tôi lại có thể quên đi những ẩn ức tươi vui, thánh thiện của mình để cuốn theo những thị hiếu, những tình cảm rối rắm tầm thường. Tôi áp bàn tay ông lên má mình rồi nhắm mắt. Phút chốc kì diệu ấy đưa tôi trở về với tuổi thơ êm đềm trôi bên hiên nhà đầy trăng với đóa quỳnh hoa đang lặng lẽ tỏa hương .

Lấy gì để so sánh đây? Hoa quỳnh lặng lẽ nở, lặng lẽ tàn nhẹ như hư vô trước gió. Còn con người, sống, ảo khát với hiện thực. Thích cái rực rỡ mà quên đi cái lụi tàn. Đời người dẫu có dài hơn đời hoa vẫn chỉ là chớp mắt trong dòng thời gian vô thủy, vô chung. Chợt nghĩ vì lẽ tâm người nặng hơn tâm hoa nên nhìn đâu cũng thấy nặng lòng. Nặng lòng vì một lời nói, nặng lòng vì một tiếng cười mà không thể lãng quên ngay được. Và cũng có thế nó mới khiến cho con người ta không quên được là chính mình đang sống...

Tản văn

Đọc thêm

Bản sắc riêng của chuyến tàu "Kết nối di sản miền Trung"

Bản sắc riêng của chuyến tàu "Kết nối di sản miền Trung"

Đưa hành khách đi qua cung đường sắt ven biển đẹp bậc nhất Việt Nam, chuyến tàu "Kết nối di sản miền Trung" Huế-Đà Nẵng cũng mang đến hành trình giàu cảm xúc với cảnh sắc, âm nhạc, ẩm thực hòa quyện thành bản sắc riêng của đường sắt Việt Nam hôm nay.
Podcast truyện ngắn: Sóng biển

Podcast truyện ngắn: Sóng biển

Trong cuộc sống có những biến cố, mất mát nhưng bằng niềm tin, sự chờ đợi và nghị lực vượt qua nghịch cảnh, con người rồi sẽ chạm tới những giây phút hạnh phúc vỡ òa đầy xúc động.
Podcast tản văn: Nắng tháng Năm

Podcast tản văn: Nắng tháng Năm

Nắng tháng Năm không chỉ là tín hiệu của mùa hè rộn rã, mà với nhiều người đó còn là mùa của sự chiêm nghiệm, lời chia tay và khát vọng về một “vùng nắng” riêng đầy yêu thương.
Công bố Top 10 chung khảo Giải thưởng Thiếu nhi Dế Mèn lần 7-2026

Công bố Top 10 chung khảo Giải thưởng Thiếu nhi Dế Mèn lần 7-2026

Theo thông tin từ Ban tổ chức, Giải thưởng Thiếu nhi Dế Mèn lần 7/2026 đã chính thức công bố Top 10 chung khảo của mùa giải năm nay với 3 tập truyện, 2 bộ tranh, 2 tập truyện tranh, 1 tập thơ, 1 vở nhạc kịch cùng 1 series hoạt hình và hệ sinh thái sáng tạo.
Podcast tản văn: Mùa lúa thơm

Podcast tản văn: Mùa lúa thơm

Mùa lúa thơm là bức tranh dung dị mà giàu cảm xúc về mùa no đủ, nghĩa tình. Ở đó có giọt mồ hôi của người nông dân, có niềm vui lao động và ký ức tuổi thơ lắng sâu theo năm tháng.
Tìm lại dấu xưa Trường học Phúc Giang

Tìm lại dấu xưa Trường học Phúc Giang

Từng là trung tâm học thuật vang danh cả nước trên đất Trường Lưu (Hà Tĩnh), Trường học Phúc Giang nay vẫn còn hiện hữu qua tư liệu quý và ký ức của người dân về một di sản văn hiến.
Sách điện tử chính thống – Cung không đáp ứng cầu

Sách điện tử chính thống – Cung không đáp ứng cầu

Hiện nay, ngày càng nhiều độc giả ưa chuộng đọc ebook (sách điện tử) trên các thiết bị đọc sách nhờ sự tiện lợi khi mang theo. Tuy nhiên, xuất phát từ nhiều nguyên nhân, không ít bạn trẻ buộc phải tìm đến những nguồn sách không chính thống để đáp ứng nhu cầu.
Podcast truyện ngắn: Câu chuyện của Mùa Hè

Podcast truyện ngắn: Câu chuyện của Mùa Hè

Hành trình của cậu bé Mùa Hè là mang nắng ấm, tiếng ve và niềm vui đến cho cánh đồng, khu rừng và trẻ nhỏ, để rồi nhận ra ý nghĩa đẹp đẽ của sự sẻ chia và yêu thương trong cuộc sống.
Podcast tản văn: Hào khí Điện Biên

Podcast tản văn: Hào khí Điện Biên

Điện Biên hôm nay đã khoác lên mình diện mạo mới, nhưng hào khí của một thời "lừng lẫy năm châu" vẫn luôn hiện hữu trong từng dấu tích, mãi là ký ức hào hùng trong tâm khảm mỗi người Việt Nam.
Podcast tản văn: Xanh mát những vòm thơ

Podcast tản văn: Xanh mát những vòm thơ

"Xanh mát những vòm thơ" là hành trình đi tìm lại màu xanh rợp mát của rặng cúc tần, hàng tre và những khúc đồng dao, nơi lưu giữ ký ức tuổi thơ và tình làng nghĩa xóm nồng hậu.
Podcast tản văn: Nhớ chiếc gáo dừa của ngoại

Podcast tản văn: Nhớ chiếc gáo dừa của ngoại

Có những ký ức tuổi thơ gắn với điều bình dị như góc vườn, bờ ao, vật dụng quen thuộc. “Nhớ chiếc gáo dừa của ngoại” đưa ta về miền quê yên bình, nơi lưu giữ tình thân và kỷ niệm không phai.
Về Hà Tĩnh nghe trẻ kể chuyện đồng quê

Về Hà Tĩnh nghe trẻ kể chuyện đồng quê

Kỳ nghỉ lễ không chỉ là thời gian nghỉ ngơi mà còn trở thành "học kỳ thực tế" đầy thú vị khi nhiều phụ huynh lựa chọn đưa con trẻ về với những miền quê Hà Tĩnh trải nghiệm bắt cào cào, câu cá, thả diều...
Podcast tản văn: Giai điệu hòa bình

Podcast tản văn: Giai điệu hòa bình

Nếu đất nước là một bản nhạc thật đẹp thì giai điệu hay nhất chính là hòa bình, khi mỗi ngày trôi qua đều đầy ắp tiếng cười, niềm vui và những điều bình dị thân thương.
Podcast truyện ngắn: Bản nhạc mùa hè

Podcast truyện ngắn: Bản nhạc mùa hè

Mùa hè đến mang theo nắng vàng, tiếng ve rộn ràng và cả những bản nhạc thật vui của thiên nhiên. Và giữa những âm thanh ấy, một chú ve con vẫn mải mê tìm kiếm “giai điệu” của riêng mình.
Đức Minh - đậm nếp xưa bên dòng La

Đức Minh - đậm nếp xưa bên dòng La

Giữa nhịp sống hối hả hôm nay, xã Đức Minh (Hà Tĩnh) - nơi có dòng La hiền hòa chảy qua, vẫn gìn giữ trọn vẹn vẻ bình yên, mộc mạc mà sâu lắng cùng nhiều giá trị truyền thống.
Nguyễn Khuê Thu đăng quang Mrs Earth Vietnam 2026

Nguyễn Khuê Thu đăng quang Mrs Earth Vietnam 2026

Tối 28/4, tại Nhà hát Hồ Gươm, Công ty Phan Oanh Media tổ chức Chung kết cuộc thi Mrs Earth Vietnam 2026, khép lại mùa giải thứ hai với nhiều dấu ấn về tôn vinh nhan sắc, trí tuệ và những giá trị nhân văn của phụ nữ Việt Nam hiện đại. Nguyễn Khuê Thu, đến từ Bắc Ninh, xuất sắc đăng quang ngôi vị hoa hậu.
Xin chào,
Tôi là Chatbot của
Báo Hà Tĩnh
Hãy hỏi tôi bất kỳ điều gì bạn cần biết về
Báo Hà Tĩnh nhé. Tôi sẵn sàng hỗ trợ!