Câu chuyện đóa quỳnh

Những tưởng rằng, có những thứ không bao giờ người ta có thể lãng quên, hoặc đã từng thầm hứa rằng vĩnh viễn sẽ không phai mờ trong khí ức. Vậy mà... cũng đã có lúc con người vô tình là tôi lại có thể lãng quên như quên đi chính tuổi của mình. Nếu không có một đêm trăng, nếu không có một đóa quỳnh lặng lẽ nở trong đêm ngay bên hiên nhà của một người bạn cũ...

Tôi nhìn hoa. Cái bông hoa có vẻ đẹp trong suốt đến bần thần khiêm nhường nở trong đêm lặng lẽ. Cánh mỏng như lụa, bề mặt như phủ sáp, mềm mại trong sắc trắng với nhị vàng và những chiếc gai nhỏ mầu đỏ cam vút lên tận cuống lá. Lại giật mình nhớ về những kỉ niệm rất đỗi xa rồi. Xa như những năm tháng cuộc đời dành cho tôi được sống.

Trong mảnh vườn rộng rãi của nội tôi hồi trước, ngay bên cạnh bể cạn, chỗ đám giả sơn là một khóm quỳnh hoa. Tôi còn nhớ như in ngày bé, thi thoảng có những đoàn văn công tỉnh xa về biểu diễn, họ đều muốn ngụ tại nhà tôi. Không phải chỉ vì nhà tôi rộng, hiếu khách mà còn vì những đóa hoa quỳnh.

Có một lần vào một đêm tháng sáu đầy trăng, tôi không còn nhớ rõ năm nào nữa. Tôi giật mình thức giấc đi một mình ra vườn. Ông tôi đang ngồi trước sân uống trà thưởng hoa quỳnh nở, tôi nhớ mấy cô chú diễn viên ngồi bên cạnh. Giọng Hà Nội ngọt ngào "khán hoa là khán Phật", trong phút giây chứng kiến hoa quỳnh nở, lòng tôi cũng thế; nhẹ nhàng, tĩnh lặng, lâng lâng... từng cánh tinh khôi như lụa nõn chầm chậm hé, từ tốn bung mình.

Lặng yên. Rồi lại có tiếng thở dài. Họ lại bắt đầu trò chuyện, ví von, đời nghệ sĩ cũng như đời hoa. Ai biết được đằng sau cánh gà sân khấu là những nỗi đời trào nước mắt. Lúc đấy, tôi còn quá nhỏ để hiểu về cuộc đời. Sau này lớn lên, nghe ông tôi kể lại mới giật mình, hóa ra cô ấy cũng có cái tên giống như hoa quỳnh nở.

Tôi cũng là một đóa hoa Quỳnh được ông tôi chăm bẵm từ tấm bé. Những ngày mẹ tôi đi xa. Trong thế giới tuổi thơ tôi chỉ vẻn vẹn trong khoảng vườn đầy bóng cây rợp mát. Tôi đi từ chỗ bàn làm việc của ông đến chái bếp của bà phải băng qua một khúc quanh thơm lừng hương ổi. Những trái ổi miền nam to bằng chiếc bát canh trĩu nặng làm bà đôi lúc nhớ quê hương đến trào nước mắt. Ngày xưa khi chia tay, đôi bờ sông Bến Hải còn vang vọng tiếng súng giặc thù không hẹn ngày trở lại.

Tôi lớn lên như thế, trong hương ổi, trong mẻ cà khô giòn bà phơi muối mắm và trong tiếng ru chậm rãi đều đều của ông tôi trong những đêm đầy trăng. Tôi nằm thiêm thiếp trên tay ông với chiếc quạt mo vỗ đều đều. Ông mở ra trong thế giới tuổi thơ tôi những câu chuyện thú vị đầy triết lí nhân sinh sâu sắc.

Ông kể cho tôi nghe câu chuyện đóa quỳnh. Tôi u u minh minh, chỉ hiểu được rằng vì sao cái ông vua Tùy Dạng Đế của Trung Hoa không thấy được hoa quỳnh chỉ vì hoa quỳnh đã nở. Sau này khi lớn lên, tôi mới hiểu hết những lời ông tôi nói; loài hoa kì diệu ấy không phải ai cũng có lần tri ngộ. Hoa chỉ dành cho những ai biết yêu, biết đợi, biết chờ...!

Tôi lớn lên rồi quên. Ông tôi - nhà hiền triết - cây đại thụ tỏa bóng mát che chắn cho tâm hồn non dại của tôi giờ đang ngồi nơi bậc cửa. Nhà đã thay đổi nhiều rồi, phố rộng rênh. Dẫu không còn hoa quỳnh, không còn hương ổi, không còn ánh trăng mênh mông dọi trước nhà, ông tôi vẫn không từ bỏ thói quen uống trà và đọc sách.

Tôi thi thoảng về thăm, đặt vào bàn tay run run một vài cuốn sách rồi vội vã ra đi mà không hề biết rằng, đằng sau lưng tôi, đôi mắt mờ đục nghiêng nghiêng tìm ánh trăng khuất sau lô nhô những dãy nhà cao tầng vẫn chăm chú nhìn tôi - đóa hoa Quỳnh bé nhỏ của người đến khi khuất hẳn.

Tôi ốm. Nằm mệt nhoài. Trong giấc mơ, tôi thấy mình như một cỗ xe ngựa chạy hết tốc lực đang phì phò nằm thở. Mồ hôi vã ra như tắm. Lại nghĩ đến cái chết. Tôi thấy tôi. Đóa hoa quỳnh gục đầu héo rũ. Nhụy phong khín, cánh khép lại, đầu chúc xuống như một người nhắm mắt xuôi tay.

Tôi sẽ chấp nhận như thế, trong giấc mơ, nếu không có một bàn tay đang đan vào trong tóc. Đầu tôi nhẹ tênh. Bàn tay nhăn nheo của người đang vuốt từng lọn tóc quện lẫn mồ hôi ướt át. Bàn tay ấy tôi tưởng chừng như đã quên lâu rồi những năm tháng tuổi thơ bé dại. Tôi òa khóc. Tôi - đóa hoa quỳnh bé nhỏ mà ông tôi nói chỉ dành cho những ai biết yêu thương, biết đợi, biết chờ đang đứng ở đâu giữa cuộc đời đầy ngã rẽ? Tại sao tôi lại có thể quên đi những ẩn ức tươi vui, thánh thiện của mình để cuốn theo những thị hiếu, những tình cảm rối rắm tầm thường. Tôi áp bàn tay ông lên má mình rồi nhắm mắt. Phút chốc kì diệu ấy đưa tôi trở về với tuổi thơ êm đềm trôi bên hiên nhà đầy trăng với đóa quỳnh hoa đang lặng lẽ tỏa hương .

Lấy gì để so sánh đây? Hoa quỳnh lặng lẽ nở, lặng lẽ tàn nhẹ như hư vô trước gió. Còn con người, sống, ảo khát với hiện thực. Thích cái rực rỡ mà quên đi cái lụi tàn. Đời người dẫu có dài hơn đời hoa vẫn chỉ là chớp mắt trong dòng thời gian vô thủy, vô chung. Chợt nghĩ vì lẽ tâm người nặng hơn tâm hoa nên nhìn đâu cũng thấy nặng lòng. Nặng lòng vì một lời nói, nặng lòng vì một tiếng cười mà không thể lãng quên ngay được. Và cũng có thế nó mới khiến cho con người ta không quên được là chính mình đang sống...

Tản văn

Đọc thêm

Podcast truyện ngắn: Bạn ngồi cuối lớp

Podcast truyện ngắn: Bạn ngồi cuối lớp

Truyện ngắn “Bạn ngồi cuối lớp” gợi dòng cảm xúc tháng Ba hoài niệm, đưa ta trở về tuổi trẻ với ước mơ và bao tâm tư tuổi mới lớn, từ đó thêm trân quý hành trình trưởng thành ý nghĩa...
Kỳ lạ Táo Quân "trái mùa" vừa lên sóng

Kỳ lạ Táo Quân "trái mùa" vừa lên sóng

Táo Quân 2026 khiến nhiều khán giả bất ngờ khi lên sóng tối 29/3, sau nhiều tuần kể từ Tết Nguyên đán. Chương trình có thời lượng ngắn, tái hiện lại tiết mục trong Táo Quân 2017.
Podcast tản văn: Hoa gạo- Ngọn lửa của ký ức

Podcast tản văn: Hoa gạo- Ngọn lửa của ký ức

Có những loài hoa cất giữ bao tháng năm tuổi thơ trong trẻo, đầy thương nhớ. Và cứ mỗi độ tháng Ba về, sắc đỏ hoa gạo lại bừng lên như đánh thức những miền ký ức đã ngủ yên...
Podcast tản văn: Bồi hồi tiếng mẹ ru xưa

Podcast tản văn: Bồi hồi tiếng mẹ ru xưa

Giữa dòng ký ức, điều đọng lại sâu sắc nhất là tình thân và những lời ru của bà, của mẹ. Giản dị mà bền bỉ, lời ru theo ta suốt cuộc đời, để mỗi lần nhớ lại vẫn bồi hồi giữa bao đổi thay.
Cụ bà gần trăm tuổi đam mê đọc sách

Cụ bà gần trăm tuổi đam mê đọc sách

Khi nhiều người trẻ không mấy mặn mà với trang sách thì chuyện một cụ bà 96 tuổi ở xã Lộc Hà (Hà Tĩnh) xem đọc sách như một thú vui mỗi ngày thật đáng để suy ngẫm về văn hóa đọc.
Podcast truyện ngắn: Bố tớ là bộ đội

Podcast truyện ngắn: Bố tớ là bộ đội

Một chuyến thăm doanh trại đã giúp cậu bé Dũng hiểu rằng, người lính thời bình không chỉ cầm súng mà còn lao động, vun trồng. Từ đó, niềm tự hào về bố được bồi đắp bằng một tình yêu trọn vẹn, giản dị mà sâu sắc.
Podcast tản văn: Vườn xưa hoa trái

Podcast tản văn: Vườn xưa hoa trái

Một khu vườn quê giản dị với khế, ổi, bưởi, me… đã ươm mầm ký ức tuổi thơ trong trẻo. “Vườn xưa hoa trái” là hành trình trở về, nơi hương vị cũ đánh thức những thương nhớ dịu dàng.
Táo Quân bất ngờ trở lại

Táo Quân bất ngờ trở lại

Đài truyền hình Việt Nam chính thức xác nhận Táo Quân trở lại. Chương trình được phát sóng vào cuối tháng 3.
Podcast tản văn: Rưng rưng sắc tím hoa xoan

Podcast tản văn: Rưng rưng sắc tím hoa xoan

Hoa xoan không rực rỡ, chỉ lặng lẽ tím lên khi xuân gần tàn. Nhưng chính vẻ mong manh ấy lại trở thành nguồn thi hứng cho văn chương, nơi nỗi nhớ và ký ức dịu dàng tìm về.
Podcats truyện ngắn: Mùa xuân biên giới

Podcats truyện ngắn: Mùa xuân biên giới

Truyện ngắn “Mùa Xuân biên giới” của Trần Anh Đức không chỉ tôn vinh lòng dũng cảm của những chiến sĩ quân hàm xanh mà còn khẳng định tình quân dân bền chặt nơi vùng biên cương.
Gửi tâm vào nhánh, gửi ý vào cây

Gửi tâm vào nhánh, gửi ý vào cây

Bonsai không chỉ là thú chơi mà còn là nơi gửi gắm tâm tư, sự kiên nhẫn vào từng dáng, thế. Với người chơi cây cảnh ở Hà Tĩnh, mỗi tác phẩm là một hành trình sáng tạo nghệ thuật.