Đã lâu rồi, anh như ông chủ trong nhà, vợ con chỉ là tôi tớ

Nước mắt em nghẹn trong lòng. Không dưng em thấy lạnh quá. Tự vòng tay ôm mình, em tự hỏi: “Đây có phải là người đàn ông em đã hết dạ yêu thương và chăm sóc bao năm qua?”.

Mắt em bỗng dưng bị nhức, tới lui bệnh viện tỉnh đã một tuần vẫn không khỏi. Con trai đang học ở Sài Gòn, bảo mẹ lên đây, con dắt đi khám. Anh nghe xong, buông một câu: “Vẽ chuyện, làm như nhà giàu đứt tay không bằng”. Ba giờ sáng, em lặng lẽ ra đường đón xe đi Sài Gòn, anh vẫn ngủ yên trong chăn ấm.

Bác sĩ nói mắt em bị cườm, phải mổ ngay. Con trai luýnh quýnh: “Để con gọi ba lên lo cho mẹ”. Con trai đã 22 tuổi nhưng trước giờ chuyện gì cũng được mẹ lo, giờ thấy phải chăm mẹ mổ là quá tầm nên hoảng hốt. Em can: “Đừng gọi, có con là được rồi”. Con trai không yên tâm, vẫn ra gọi điện.

da lau roi anh nhu ong chu trong nha vo con chi la toi to

Ảnh amng tính minh học - Shutterstock

Trở vào, nhìn vẻ mặt bần thần của con, em biết ngay con đang thất vọng. “Ba nói có lên cũng không biết làm gì. Gửi gắm bác sĩ là được”. Em cười gượng, không dám khóc, sợ con lo thêm. Câu trả lời của anh, em đã đoán trước nên không hề ngạc nhiên. Đã lâu rồi, anh như ông chủ trong nhà, vợ con chỉ là tôi tớ. Mỗi ngày anh đi làm về, chỉ tắm táp rồi vừa đọc báo, vừa chờ cơm; mặc em loay hoay tắm con gái nhỏ, nấu nướng, dọn dẹp…

Mỗi lần anh nhậu quá đà, y như rằng em phải thức trắng đêm chăm sóc. Anh liên tục đòi em thoa dầu, xoa bóp chân tay, pha nước chanh… Sáng ra, hỏi anh muốn ăn gì, anh vừa rên vừa quạu quọ buông gọn hai chữ “hủ tíu”. Trước giờ anh chỉ ăn hủ tíu ở quán bà Tư. Thấy tô hủ tíu em vừa mang về, anh nhăn mặt: “Mua hủ tíu của ai mà mùi kinh thế. Dẹp, mua cháo cho dễ ăn”. Em sửa soạn đi làm, anh nhăn nhó: “Định bỏ anh ở nhà một mình à? Ai chăm sóc? Rủi có chuyện gì thì sao? Xin nghỉ đi”. Chiều anh, em xin nghỉ, nhưng sau đó lại phải thức đêm làm bù.

Những khi anh bệnh, không khí trong nhà căng như dây đàn. Con gái không được xem ti vi, không được làm ồn. Chỉ cần món đồ chơi của con rơi xuống đất cũng làm anh phát cáu: “Đầu tôi nhức muốn nổ tung đây này. Các người có để tôi yên không?”. Người ta nói “trong mỗi người đàn ông đều có một đứa trẻ”. Giờ “đứa trẻ” ấy đang bệnh, thèm được người thân quan tâm, nên làm quá lên để gây chú ý. Em hiểu điều này nên luôn dịu dàng, chiều chuộng anh từng chút để anh không buồn tủi.

Vợ chồng với nhau là phải cùng nhau đi qua những ngày vui vẻ và cả những ngày trắc trở, bão giông. Nhưng có lẽ, chỉ mình em nghĩ vậy, anh thì khác. Anh xem bổn phận của em là phải chiều chồng, phải lo hết chuyện trong nhà, càng không được phép đau ốm.

Em thường than đau bụng, anh nghe chỉ phán “chắc ăn bậy bạ gì đó chớ gì”, tệ hơn nữa là “than đau ốm hoài, mệt quá”. Em tự mình đi khám. Bác sĩ nói bị sỏi thận, phải bắn tia la-de. Ngày em nhập viện, anh bàn, vô đó bắn một phát là về. Em ổn thì tự chạy xe về, không thì đón taxi. Anh xong việc sẽ lên bệnh viện lấy xe giùm. Trưa nay anh kẹt đi đám cưới bạn... Em chênh chao buồn tủi khi một mình tất bật chạy hết phòng này đến phòng kia tự làm thủ tục nhập viện. Em như con thuyền đơn độc, ngả nghiêng trong giông gió thét gào, không biết bấu víu vào đâu để kiếm tìm một tia hy vọng…

Lần mổ mắt này cũng vậy. Em về nhà sau mấy ngày nằm viện. Anh nhìn qua rồi thở ra: “Chưa tới 50 mà bị cườm, cứ như bà già”. Chiều đó, anh đi làm về thấy bếp núc lạnh tanh là bực bội: “Em đau mắt chứ có phải đau tay đâu, sao cơm nước không chịu nấu?”. Bực dọc đá thúng đụng nia một lúc, anh xẵng giọng: “Ăn đỡ mì gói vậy. Em ăn không, anh nấu luôn?”.

Nước mắt em nghẹn trong lòng. Không dưng em thấy lạnh quá. Tự vòng tay ôm mình, em tự hỏi: “Đây có phải là người đàn ông em đã hết dạ yêu thương và chăm sóc bao năm qua?”.

Hơn 20 năm chồng vợ, buồn vui đã nhiều, không lúc nào em không làm tròn bổn phận. Thậm chí, còn làm quá bổn phận khi chăm anh từng bữa ăn giấc ngủ, quần áo thẳng thớm, cắt cả móng tay chân, thay anh lo cả cho nhà nội…

Em tội tình gì mà anh đối xử hờ hững đến nhẫn tâm như vậy? Em chợt nhận ra, anh là người chỉ yêu mỗi bản thân mình, không quan tâm đến bất kỳ ai xung quanh. Lẽ nào là do ngay từ đầu em đã quá chiều anh? Hay tại em mờ mắt, nhìn không ra bản chất ích kỷ trong con người anh?

Theo phunuonline.com.vn

Đọc thêm

Người trẻ “gõ cửa” du lịch thời đại số

Người trẻ “gõ cửa” du lịch thời đại số

Trong “dòng chảy” du lịch số, mỗi điểm đến không chỉ được khám phá mà còn được “kể chuyện” bằng công nghệ. Tuổi trẻ Hà Tĩnh đang thổi làn gió mới để lan tỏa hình ảnh quê hương
Quốc gia chỉ làm việc 4 ngày/tuần

Quốc gia chỉ làm việc 4 ngày/tuần

Tuần làm việc ngắn cùng hệ thống phúc lợi hấp dẫn giúp Hà Lan giữ vững lực lượng lao động, trong khi văn hóa làm việc cường độ cao tại Mỹ lại đẩy nhiều nhân sự rời bỏ thị trường.
Nữ gen Z mê quảng bá đặc sản Hà Tĩnh

Nữ gen Z mê quảng bá đặc sản Hà Tĩnh

Với niềm đam mê khám phá ẩm thực và mong muốn quảng bá đặc sản quê hương, Nguyễn Thị Minh Anh (thành viên nhóm Hà Tĩnh Review) là gương mặt quen thuộc trong nhiều video trải nghiệm tại các làng nghề, quán ăn, điểm đến trên địa bàn tỉnh.
Say nguội - cú lừa 'chết người' của hệ thần kinh

Say nguội - cú lừa 'chết người' của hệ thần kinh

Tùng, 40 tuổi, luôn tự hào là người tỉnh táo nhất sau mọi cuộc nhậu, trong khi bạn bè nói líu lưỡi, đổ gục xuống bàn hoặc lảo đảo tìm đường vào nhà vệ sinh, anh vẫn điều khiển cuộc chơi tỉnh như sáo.
Người trẻ giữ hồn Tết Việt

Người trẻ giữ hồn Tết Việt

Không ồn ào hay phô trương, người trẻ Hà Tĩnh gói bánh chưng, trang hoàng nhà cửa, diện áo dài… để góp phần gìn giữ và lan tỏa Tết Việt giữa đời sống hiện đại.
Thú vị trend uống nước... ăn luôn cả ly

Thú vị trend uống nước... ăn luôn cả ly

Không chỉ thưởng thức đồ uống, trào lưu “uống nước xong ăn luôn cả ly” với chiếc cốc làm từ bánh ốc quế đang trở thành lựa chọn cho những ai yêu thích trải nghiệm mới lạ tại Hà Tĩnh.
Gen Z loay hoay "ứng phó" với... Tết

Gen Z loay hoay "ứng phó" với... Tết

Tết Nguyên đán cận kề, nhiều bạn trẻ Hà Tĩnh loay hoay giữa công việc cuối năm và những áp lực vô hình từ các cuộc gặp gỡ họ hàng, với nỗi lo về thu nhập, hôn nhân và quà cáp ngày Tết.
Người trẻ làm thêm: Những áp lực vô hình

Người trẻ làm thêm: Những áp lực vô hình

Hiện nay, nhiều học sinh, sinh viên tại Hà Tĩnh đã chủ động đi làm thêm để tự lập. Tuy nhiên, đằng sau lựa chọn tích cực ấy cũng xuất hiện không ít áp lực đáng suy ngẫm.
Người trẻ Hà Tĩnh mạnh tay chi cho hoạt động thể thao

Người trẻ Hà Tĩnh mạnh tay chi cho hoạt động thể thao

Từ thuê sân, mua dụng cụ thể thao hay đăng ký các gói tập cá nhân, ngày càng nhiều người trẻ trên địa bàn Hà Tĩnh sẵn sàng dành khoản tiền không nhỏ cho các hoạt động thể thao, coi đây là một phần chi tiêu cần thiết trong lối sống hiện đại.