Gói mở cùng tháng Chạp

(Baohatinh.vn) - Tháng Chạp - chỉ cần cất lên vậy thôi là tưởng như năm cũ đã gần qua và lòng người lại chộn rộn cùng những gói mở để đón chào năm mới với những niềm tin yêu, ước vọng tốt lành.

Gói mở cùng tháng Chạp

Những vườn cam bù bắt đầu chín đỏ, báo hiệu tết đã cận kề...

Sáng nay, lật giở cuốn lịch để bàn, một cảm xúc không mới lại trở về thật lạ lẫm. Đó vừa là một chút mừng vui, một chút luyến tiếc, một chút chơi vơi, chút náo nức… Tôi chưa bao giờ đi tìm sự lý giải về tên gọi tháng Chạp trong lịch âm của người Việt, tôi muốn nghĩ về nó như một điều thật đặc biệt, thật hiển nhiên mà cũng thật nhiều bí ẩn.

Cha ông ta có câu: “Học ăn học nói, học gói học mở”. Và, tháng Chạp chính là thời điểm để người ta thực hành việc gói mở ấy cho chính mình, cho cộng đồng. Nhất là năm nay, tháng Chạp còn được người dân Hà Tĩnh chờ đợi hơn bao giờ hết bởi nỗi kỳ vọng về một sự kết thúc những khó khăn, gian khổ đằng đẵng cả năm trời chiến đấu với thiên tai, dịch bệnh.

Năm nay, tháng Chạp bắt đầu bằng những tia nắng ấm áp sau chuỗi ngày dài lạnh giá. Đi qua những khó khăn, con người Hà Tĩnh kiên cường, chất phác, cần cù, nhẫn nại vẫn nỗ lực để mang đến cho đời sống đầy đủ sắc vị của tháng cuối năm. Những vườn đào, vườn mai vẫn cùng người nông dân len chặt vào thân mình dưỡng khí để âm thầm sinh chuyển sau lớp vỏ ngụy trang xù xì, khô khốc.

Gói mở cùng tháng Chạp

Những nụ đào hé nở như một dự báo tốt lành. Ảnh Internet

Và trong một sớm mai hồng, người nông dân lại hân hoan chứng kiến những nụ mầm bật lên, hé mở như một dự báo tốt lành hoặc giả là họ cũng đã gửi vào đó biết bao niềm tin yêu, hy vọng về những ngày tháng mới an hòa. Tôi nhìn sâu vào những hanh hao và đã thấy những kiên trì ươm ủ, ngắm nhìn những rạng rỡ trong mắt người để tự hào về tinh thần lạc quan của người dân quê tôi.

Nắng mới về cùng tháng Chạp đã ngời lên nỗi hân hoan trong mắt người. Người ta có thể tạm ngưng những sửa soạn vui chơi để tranh thủ thuận lợi mà gieo mầm xanh trên ruộng đồng, bờ bãi. Tưởng như trong mỗi nhát cuốc bổ xuống luống đất cũng nghe được niềm háo hức, đợi mong; tưởng như mỗi lần hé mở những tấm ni-lông che rét cho đám mạ chờ mùa cấy cũng chứa chan tình yêu thương.

Gói mở cùng tháng Chạp

Trong rét ngọt tháng Chạp, người nông dân cũng gửi vào công việc của mình thật nhiều yêu thương.

Tưởng như mỗi viên gạch, mạch vữa được đặt lên trên những công trình cũng trở nên thật rộn rã. Và những quả cam, quả bưởi cũng đang tranh thủ hấp thu thật nhiều nắng ngọt để nuôi sắc, nuôi vị thật đượm nồng. Tất cả đều đang tìm cách gói lại để rồi mở ra giữa cuộc đời những tươi mới, ngọt ngào. Bởi thế, tháng Chạp vừa như muốn ngưng lại trong bước chân thời gian, vừa như thật hối hả trong những biến chuyển của thiên nhiên, của lòng người.

Tháng Chạp, mẹ tôi thường đưa tay ra tính tháng, tính ngày, tính luôn cả những sắm sanh, lễ lạt. Hôm qua vừa tính, hôm nay lại tính. Tôi nhìn thấy ở mẹ bao nhiêu là phong tục, tập quán của quê hương. Ấy là thói quen mua và đốt lên những cây hương trầm ấm áp, là những chuẩn bị lễ vật cho cha cúng lễ nhà thờ, đi tảo mộ, những sửa soạn quà cáp thăm người già, chia sẻ với họ hàng còn túng thiếu…

Và trong những sắm sanh của mẹ không thể thiếu gạo nếp, lá dong, dưa hành để chiều 29 tết, cả nhà lại quây quần cùng gói bánh chưng, cùng nhóm lửa canh nồi bánh cho kịp ngày 30 trên mâm cúng tất niên đã có bánh chưng xanh, trong lễ tạ ơn tổ tiên ở nhà thờ cũng đã có món ăn truyền thống của dân tộc. Bao nhiêu năm qua rồi, dẫu bây giờ dịch vụ gói bánh tràn ngập nhưng mẹ tôi vẫn giữ gìn phong tục gói bánh ấy.

Mẹ nói, khi ta gói bánh là gửi cả những nguyện cầu tới tổ tiên, tới đất trời và khi ta mở bánh cũng chính là lúc ta thụ hưởng những ân hưởng ấy. Cứ nghĩ như thế thì ăn chiếc bánh sẽ không thấy nhọc nhằn, ăn miếng bánh mới thấy được đầy đủ vị ngon.

Gói mở cùng tháng Chạp

Tháng Chạp như ngưng lại trên những sinh chuyển của cỏ cây, như nén lại để chào đón tết...

Tháng Chạp năm nay cũng trở nên đặc biệt hơn khi những người Việt ở nước ngoài phải tính toán ngày về sao cho hoàn thành thời gian cách ly vừa kịp để đón tết cùng gia đình. Đâu đó, những người con xa quê cũng nén lại nỗi nhớ nhà mà đón tết nơi quê người để đảm bảo an toàn cho cộng đồng.

Tháng Chạp vốn dĩ là thời điểm của những sum vầy, hội ngộ lại có thêm một phiên khúc của những nhớ nhung, lo lắng… Dẫu vậy, cả người ở và người đi đều động viên nhau, gieo vào nhau niềm lạc quan, tin tưởng…

Khi tôi ngồi viết những dòng này, ngoài kia, trên những thửa ruộng hôm nào ngập sâu trong nước lũ đang xôn xao tiếng nói cười; trong những làng quê hôm nào người dân đợi chờ cứu trợ, bao công trình nhà cộng đồng, nhà dân sinh tránh lũ đang được khởi công. Tháng Chạp vẫn trôi đi mà như thể đang ngưng lại trong những ân tình trên miền quê giàu nghĩa ấm.

Gói mở cùng tháng Chạp

Người dân tranh thủ nắng ấm ra đồng, lạc quan gieo lên một mùa tin yêu mới...

Một tháng Chạp nữa lại sắp qua đi và người người, nhà nhà đang viết lên những ngày tháng cuối cùng của năm Canh Tý những bài ca đẹp đẽ nhất của niềm tin yêu, của niềm hy vọng.

Tôi bước ra hiên nhà, lặng ngắm nụ hồng mới hé, chợt nghĩ đến những hoa mai, hoa mận trong bức vẽ của người bạn họa sỹ. Bạn có thể đã vẽ lên bao nhiêu sắc màu để kể câu chuyện về một năm nhiều “giông bão” nhưng vẫn “dọn lòng” để sắp đặt lên bức tranh mùa xuân những sắc màu tinh khôi nhất. Phải chăng đó cũng là cách gói mở đẹp đẽ của đất trời, của lòng người mà bạn tôi đã khái quát thật giản dị, thật lắng sâu giữa những ngày tháng Chạp…

Chủ đề Đời sống văn hóa

Đọc thêm

Lễ hội đền Lê Khôi - nét đẹp văn hóa của người Hà Tĩnh

Lễ hội đền Lê Khôi - nét đẹp văn hóa của người Hà Tĩnh

Không chỉ là một lễ hội dân gian được lưu truyền qua nhiều thế kỷ, Lễ hội đền Lê Khôi còn phản ánh những nét đẹp trong đời sống văn hóa của người Hà Tĩnh: lòng tri ân tiền nhân, sự gắn kết cộng đồng và ý thức gìn giữ di sản qua nhiều thế hệ.
Khi “người lạ” yêu văn hóa Hà Tĩnh

Khi “người lạ” yêu văn hóa Hà Tĩnh

Những trầm tích văn hóa, chiều sâu lịch sử và những con người nghĩa tình của Hà Tĩnh đã níu chân biết bao người từ những vùng đất khác nhau đến học tập, làm việc và gắn bó dài lâu.
Công việc bảo mẫu ở làng trẻ không chỉ chăm lo bữa ăn, giấc ngủ, việc học hành mà còn đồng hành cùng các con trong suốt quá trình trưởng thành. Mỗi ngày, tôi bắt đầu từ sớm để chăm sóc các con, từ sinh hoạt hằng ngày đến những lúc các em ốm đau hay gặp khó khăn trong cuộc sống.

Tôi chọn ở lại làng trẻ để sưởi ấm những trái tim mồ côi

Từng là trẻ mồ côi được nuôi dưỡng tại Làng Trẻ em mồ côi Hà Tĩnh, lớn lên có nhiều cơ hội lựa chọn công việc tốt hơn nhưng chị Trần Thị Ly (SN 1988, trú phường Trần Phú) vẫn quyết định ở lại mái ấm để tiếp tục chăm sóc những em nhỏ có hoàn cảnh giống mình năm xưa.
Những báu vật lưu dấu Đại thi hào Nguyễn Du

Những báu vật lưu dấu Đại thi hào Nguyễn Du

Tại xã Tiên Điền (Hà Tĩnh), nhiều tư liệu, hiện vật quý về Đại thi hào Nguyễn Du và Truyện Kiều vẫn được gìn giữ như những báu vật, lưu dấu cuộc đời, tư tưởng và di sản văn hóa của ông.
Nơi lưu dấu "Thám hoa đất La Sơn"

Nơi lưu dấu "Thám hoa đất La Sơn"

Di tích lịch sử văn hóa cấp quốc gia Phan Kính (xã Trường Lưu, Hà Tĩnh) không chỉ là nơi tưởng niệm một bậc hiền tài mà còn trở thành điểm tôn vinh truyền thống hiếu học và đạo lý của cha ông.
Diện mạo mới của cầu Bến Thủy 1

Diện mạo mới của cầu Bến Thủy 1

Cầu Bến Thủy 1 nối xã Nghi Xuân (Hà Tĩnh) với phường Trường Vinh (Nghệ An) vừa có diện mạo mới với hệ thống lưới an toàn cao hơn 3,5m cùng dải đèn LED trang trí, tạo nên điểm nhấn cảnh quan trên dòng sông Lam.
Chương trình giao lưu nghệ thuật tri ân nhà thơ Xuân Hoài

Chương trình giao lưu nghệ thuật tri ân nhà thơ Xuân Hoài

Chương trình giao lưu nghệ thuật “Nhà thơ Xuân Hoài – Người trong cõi nhớ” do Báo và phát thanh, truyền hình Hà Tĩnh phối hợp Sở Văn hóa - Thể thao và Du lịch tổ chức nhằm tri ân những đóng góp to lớn của ông đối với thi ca và sự nghiệp xây dựng, phát triển văn hóa, nghệ thuật Hà Tĩnh.
Nhà thơ Xuân Hoài – “Con đò dọc” đi mãi giữa đôi bờ thi ca

Nhà thơ Xuân Hoài – “Con đò dọc” đi mãi giữa đôi bờ thi ca

Có những người khi rời xa cõi tạm vẫn để lại trong lòng người ở lại thật nhiều thương nhớ. Với nhà thơ Xuân Hoài, đó là nỗi nhớ lặng lẽ như mùi hương hoa dẻ trong ký ức tuổi thơ, như câu ví giặm chòng chành đâu đó giữa dòng Lam, dòng La quê nhà. Đi qua nhiều bến bờ của cuộc đời – từ bục giảng, văn đàn đến những năm tháng bệnh tật cuối đời – ông vẫn sống trọn vẹn như một “con đò dọc” trong chính câu thơ mình viết, lặng lẽ chở theo tình yêu quê hương, tình người và thi ca đi mãi trong ký ức bạn đọc.
Có một Hà Tĩnh trong “thiên sử vàng” Điện Biên Phủ

Có một Hà Tĩnh trong “thiên sử vàng” Điện Biên Phủ

72 năm đã trôi qua, âm hưởng Chiến thắng Điện Biên Phủ “lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu” vẫn vang vọng. Trong chiến công ấy, Hà Tĩnh hiện diện ở tiền tuyến với những người con anh dũng, đồng thời là hậu phương dốc sức người, sức của cho ngày toàn thắng vẻ vang.
Những người “lưu giữ” văn hóa làng

Những người “lưu giữ” văn hóa làng

Ở nhiều vùng quê của Hà Tĩnh, có những con người vẫn lặng lẽ gìn giữ đình làng, đền, miếu và các giá trị văn hóa. Sự tận tụy ấy đã góp phần neo giữ hồn quê, "đánh thức" giá trị di sản.
Tôi kể chuyện về “mười đóa hoa” bằng cả trái tim mình

Tôi kể chuyện về “mười đóa hoa” bằng cả trái tim mình

Giữa không gian trang nghiêm tại Ngã ba Đồng Lộc (Hà Tĩnh), chị Nguyễn Thị Thúy Hòa đã có gần 17 năm kể lại những câu chuyện về một thời hoa lửa. Mỗi lời thuyết minh của chị là sự tiếp nối ký ức và lòng tri ân đối với những người đã hy sinh vì Tổ quốc.
Tự hào nguồn cội

Tự hào nguồn cội

Niềm tự hào về nguồn cội trở thành động lực để mỗi người dân Hà Tĩnh cùng chung tay xây dựng quê hương, đất nước ngày càng phát triển.
Xin chào,
Tôi là Chatbot của
Báo Hà Tĩnh
Hãy hỏi tôi bất kỳ điều gì bạn cần biết về
Báo Hà Tĩnh nhé. Tôi sẵn sàng hỗ trợ!