Thiếu phụ

Truyện ngắn

Nhà văn Trương Anh Quốc
Nhà văn Trương Anh Quốc

Tôi là một bác sĩ đa khoa. Ngoài tám tiếng hành chánh ở bệnh viện, tôi về làm tại phòng mạch đến mười một giờ đêm. Người ta nói làm thêm chứ với tôi, nếu xét về thời gian, ở bệnh viện là ưu tiên một; nếu hiệu quả công việc và thu nhập, phải nói phòng mạch tư. Mở phòng mạch tư là làm thêm thì tám mươi phần trăm bác sĩ ở ta lấy làm thêm nuôi việc làm chính.

Tôi mở phòng mạch đã mười một năm. Bệnh nhân đến khám chữa bệnh rất đông, nhất là những ngày cuối tuần. Tôi đặt một chiếc máy in số thứ tự trước cửa, thêm mấy hàng ghế để khách ngồi chờ coi ti vi. Mỗi ngày mấy tờ nhật báo, tạp chí. Bình nước nóng lạnh luôn được đổ đầy. Trà xanh, cà phê miễn phí.

Buổi sáng, một thiếu phụ đến bốc số, ngồi ở góc phòng chờ. Thiếu phụ nổi bật hẳn. Mũi cao da trắng tóc búi cao. Đôi mắt sáng nhưng có nét hơi buồn. Thân hình quá gầy so với những phụ nữ trạc tuổi ấy. Chốc chốc thiếu phụ ngủ gật, giật mình dụi mắt.

Đến lượt, thiếu phụ bước lại. Dáng đi uyển chuyển nhẹ nhàng quý phái. Tôi mời cô ngồi xuống chiếc ghế đối diện.

- Cô đau ở đâu?

- Thưa bác sĩ, chồng của tôi bệnh ạ.

Hàm răng hạt dưa trắng lóa đều tăm tắp. Nhân trung sâu, môi cắn chỉ đỏ thắm tự nhiên. Chưa bao giờ tôi gặp một người phụ nữ xinh đẹp đến vậy.

- Thế chồng cô ở đâu?

- Anh ấy đang nằm ở nhà ạ.

- Sao cô không đưa anh ấy lên đây?

- Dạ, bệnh nặng lắm không thể đi được. Phiền bác sĩ đến nhà khám giùm cho một lần được không ạ?

Lời thiếu phụ chậm rãi rõ ràng, trong veo. Gương mặt phúc hậu thoáng cười, đôi mắt cầu khẩn van lơn. Tôi ghi địa chỉ vào cuốn sổ nhỏ, hẹn chiều sẽ đi.

Thiếu phụ dắt xe ra về. Tất cả bệnh nhân đang coi ti vi, đọc báo đều ngước nhìn. Tôi cũng nhìn theo cho đến khi thiếu phụ đạp xe hòa vào dòng người ùn ùn.

Cả ngày hôm ấy, đôi mắt cứ thiêu đốt ruột gan tôi. Linh tính mách bảo có điều chẳng lành. Từng cử chỉ, dáng đi của thiếu phụ chứa nhiều bí ẩn. Tôi muốn đóng cửa phòng mạch nghỉ sớm nhưng khách quá đông. Không thể để họ ra về khi họ chưa biết rõ bệnh tình. Tâm lý tốt sẽ mau lành bệnh hơn. Hôm ấy, tôi làm luôn cả buổi trưa.

Chiều, tôi chạy xe máy ra một quận vùng ven. Tiếng loa gọi yến về léo nhéo liên hồi nhức óc. Mây đen kéo về. Mấy cánh én chấp chới bay. Đang nắng đó bỗng đổ mưa. Vào mùa này trời chợt mưa chợt nắng. Mưa quất vào mặt, rát buốt. Bóng tối sụp xuống rất nhanh. Đường đất hục hang, nhá nhem.

Thiếu phụ che dù ra ngõ, đón tôi vào nhà. Nói nhà chứ chỉ là một túp lều rách nát. Một cái chái thì đúng hơn. Tấm bạt cũ căng phía tường sau một ngôi nhà bỏ hoang, thủng lỗ chỗ. Bốn vách quây bằng bạt xanh bạc màu, te tua. Bóng đèn hai U giữa nhà đen đầu, tù mù.

Nước dột từ trên mái. Tôi đứng né ra một chút, giẫm phải chỗ nền đất mềm nham nhem. Lẽ ra tôi không nên mang giày. Tôi mang đôi giày mới bước vào một túp lều rách nát nên lóng nga lóng ngóng. Giấu đôi chân vào chỗ bóng tối, tôi vướng phải chiếc thau nhựa. Nước tràn ra nền lênh láng.

Nước tiểu? Tôi nheo mắt nhìn quanh. Có đến mấy chiếc thau như thế đặt trên nền nhà hứng nước. Nước giột tong tong, văng tung tóe.

Minh hoạ: Thuý Hằng
Minh hoạ: Thuý Hằng

Trong thành phố này, nhà cao tầng thi nhau mọc lên chỉ để nuôi yến, người thì mơ một túp lều lành lặn che mưa cũng không có.

Một người nằm trên giường treo mùng. Một bộ khung xương thì đúng hơn. Thoi thóp thở. Tôi mím chặt môi, chưa biết hỏi thế nào cho phải. Thiếu phụ nhấc chiếc ghế nhựa, lấy khăn lau qua, đặt ra chỗ nền ráo:

- Bác sĩ đến thật đúng hẹn. Mời bác sĩ ngồi ạ.

- Cảm ơn chị.

Tôi đưa tay đỡ lấy. Chiếc ghế chỉ có ba chân. Chắc lâu rồi nhà không có khách. Tôi kê phía chân gãy vào giường, ngồi hờ cho khỏi ngã.

- Anh nhà bệnh bao lâu rồi chị?

- Ảnh bị tai biến do tai nạn giao thông. Thêm bệnh gan, thận, dạ dày và liệt… Nhiều bệnh lắm bác sĩ ạ.

Khung xương bất động, chỉ có đôi mắt thao láo. Mắt nghề nghiệp, tôi dám chắc người đàn ông nằm một chỗ chí ít cũng hơn mười năm rồi. Lông mi, lông mày, tóc đã rụng hết. Vầng trán cao to bất thường. Khuôn mặt sáng ngời hạnh phúc. Phải được chăm sóc kỹ lắm thần sắc người bệnh mới như vậy. Liệt toàn thân, vệ sinh một chỗ nhưng thân thể vẫn sạch sẽ. Căn nhà không có chút mùi hôi.

Hốc mắt đã sụp, lưỡi gần thụt vào trong. Bệnh thế này, bệnh viện trả về thì tôi cũng sẽ bó tay thôi. Lương tâm của nghề y, tôi phải cười. Tôi phải trấn an không để người bệnh và thân nhân tuyệt vọng. Theo kinh nghiệm của mình, trừ những bệnh nan y thì bảy mươi phần trăm các bệnh thông thường không cần thuốc đều tự khỏi. Thuốc có chức năng đề kháng vừa có tác dụng an thần.

Tôi cầm cổ tay người bệnh. Lạnh ngắt như một cái xác. Mạch chậm và yếu lắm. Tôi vỗ nhè nhẹ vào vai dỗ dành như muốn nói ăn nhiều chóng khỏe. Tôi sẽ về lấy ít thuốc bổ mang đến. Sự sống của anh ta chỉ tính bằng ngày…

Chú chuồn chuồn đập cánh xòe xòe phá tan không gian im ắng. Chú thằn lằn từ góc bò ra giữa vách rình mồi. Một tấm bảng con treo ở vách. Tò mò, tôi bước lại gần. Tấm bìa được dán giấy vở học trò thẳng thớm với những con chữ nắn nót. Trẻ con tập viết? Trẻ con không thể viết chữ đẹp đến thế. Rõ ràng nét chữ của người lớn: “Ăn”, “Uống”, “Tắm”, “Thay đồ”... Những chữ thiết yếu nhất trong việc ăn uống vệ sinh thân thể hằng ngày. Việc nào thường xảy ra, chữ ấy ở giữa bảng. Những chữ ở ngoài cùng là những việc có xác suất thấp hơn. Cách sắp xếp như vậy, người bệnh dễ nhìn, đôi mắt sẽ đỡ mỏi.

Anh chồng nhìn vợ. Thiếu phụ liền nói với tôi:

- Xin lỗi, nhờ bác sĩ ra ngoài cho một chút!

- Vâng!

Tôi lại gần cửa. Gió thổi vù vù. Ngoài vườn mưa vẫn rơi lộp độp.

Thiếu phụ nhấc tấm bìa, nhẹ nhàng ngồi xuống bên giường. Một tay cầm bìa, tay kia chỉ vào những con chữ tròn đã viết sẵn.

Người chồng chớp mắt. Thiếu phụ treo tấm bìa lại chỗ cũ, đi lấy giẻ. Khẽ nhấc phần thân dưới mềm oặt, trải giẻ bên dưới. Tôi quay mặt ra phía trời tối, lén bịt mũi nín thở. Thiếu phụ vẫn tự nhiên như không. Việc này cô làm hàng ngày.

Thì ra tấm bảng là phương tiện giao tiếp. Những ai chứng kiến cảnh này mới thấy chữ viết quý là dường nào. Thiếu phụ đã nghĩ ra cách giao tiếp giản đơn lại hiệu quả. Nhờ tấm bảng, công việc của cô chủ động và nhẹ nhàng đi biết bao nhiêu.

Anh chồng lại chớp mắt. Cầm tấm bìa ngồi cạnh chồng, thiếu phụ chỉ tay vào người chồng, chỉ vào chữ ở chính giữa tấm bìa rồi chỉ vào ngực mình. Đúng bốn lần như thế. Động tác liên hoàn được lặp lại đúng trình tự.

Chữ này nguệch ngoạc và quá mờ, xấu hơn cả chữ bác sĩ kê toa. Tôi cố nghiêng đủ kiểu nhưng cũng không đọc được, đành phải hỏi:

- Chữ gì vậy chị?

Thiếu phụ che mặt cười bẽn lẽn. Tôi hỏi lại lần thứ hai, thiếu phụ mới trả lời:

- Dạ, chữ… “yêu”.

Tôi mím môi để không cười thành tiếng. Chữ “yêu” viết thư pháp! Chắc chị mắc cỡ, viết thế để chỉ có hai vợ chồng biết. Nửa thật nửa đùa, tôi hỏi khẽ:

- Đau ốm thế này “yêu” sao được?

- Không phải “chuyện ấy”! Bác sĩ biết viết chữ ấy khó thế nào không? Tay chân ảnh không động đậy. Ảnh diễn tả nhưng tôi không sao hiểu được. Mọi thông tin trao đổi bằng đôi mắt. Chỉ có đôi mắt. Chớp mắt là đồng ý còn cứ mở mắt là không. Thương anh, tôi cứ viết. Mỗi lần viết không đúng, trông mắt ảnh buồn lắm. Vợ chồng đầu gối tay ấp, có một chữ cũng không đoán ra.

Ngày ngày, tôi vẫn viết. Tưởng chừng đã hết cả chữ. Tôi khóc đến hết nước mắt. Vô vọng. Tôi ôm cả thân thể bé bỏng của anh vào lòng. Thương chồng quá đi thôi. Giá như anh còn khỏe. Yêu anh vô ngần… Tay tôi run run viết từ “yêu” hú họa. Và, mắt anh chớp liên hồi. Có lần, tôi làm hiệu “em yêu anh” nhưng ảnh không chịu. “Anh yêu em”, phải chỉ đúng tim, mắt ảnh mới chớp.

Tôi quay mặt ra cửa, đằng hắng để giấu cảm xúc của mình.

Không lâu sau, chồng thiếu phụ mất.

Thiên hạ thường nói, trái tim bác sĩ ít dùng đến nên còn nguyên vẹn. Bao năm, tôi thèm một mái ấm gia đình. Tôi vẫn thường đến thăm túp lều ấy. Đã hơn năm năm rồi, tôi vẫn không từ bỏ mơ ước của mình…

TRƯƠNG ANH QUỐC

Nguồn: nhavantphcm.com.vn

Đọc thêm

Tìm lại dấu xưa Trường học Phúc Giang

Tìm lại dấu xưa Trường học Phúc Giang

Từng là trung tâm học thuật vang danh cả nước trên đất Trường Lưu (Hà Tĩnh), Trường học Phúc Giang nay vẫn còn hiện hữu qua tư liệu quý và ký ức của người dân về một di sản văn hiến.
Sách điện tử chính thống – Cung không đáp ứng cầu

Sách điện tử chính thống – Cung không đáp ứng cầu

Hiện nay, ngày càng nhiều độc giả ưa chuộng đọc ebook (sách điện tử) trên các thiết bị đọc sách nhờ sự tiện lợi khi mang theo. Tuy nhiên, xuất phát từ nhiều nguyên nhân, không ít bạn trẻ buộc phải tìm đến những nguồn sách không chính thống để đáp ứng nhu cầu.
Podcast truyện ngắn: Câu chuyện của Mùa Hè

Podcast truyện ngắn: Câu chuyện của Mùa Hè

Hành trình của cậu bé Mùa Hè là mang nắng ấm, tiếng ve và niềm vui đến cho cánh đồng, khu rừng và trẻ nhỏ, để rồi nhận ra ý nghĩa đẹp đẽ của sự sẻ chia và yêu thương trong cuộc sống.
Podcast tản văn: Hào khí Điện Biên

Podcast tản văn: Hào khí Điện Biên

Điện Biên hôm nay đã khoác lên mình diện mạo mới, nhưng hào khí của một thời "lừng lẫy năm châu" vẫn luôn hiện hữu trong từng dấu tích, mãi là ký ức hào hùng trong tâm khảm mỗi người Việt Nam.
Podcast tản văn: Xanh mát những vòm thơ

Podcast tản văn: Xanh mát những vòm thơ

"Xanh mát những vòm thơ" là hành trình đi tìm lại màu xanh rợp mát của rặng cúc tần, hàng tre và những khúc đồng dao, nơi lưu giữ ký ức tuổi thơ và tình làng nghĩa xóm nồng hậu.
Podcast tản văn: Nhớ chiếc gáo dừa của ngoại

Podcast tản văn: Nhớ chiếc gáo dừa của ngoại

Có những ký ức tuổi thơ gắn với điều bình dị như góc vườn, bờ ao, vật dụng quen thuộc. “Nhớ chiếc gáo dừa của ngoại” đưa ta về miền quê yên bình, nơi lưu giữ tình thân và kỷ niệm không phai.
Về Hà Tĩnh nghe trẻ kể chuyện đồng quê

Về Hà Tĩnh nghe trẻ kể chuyện đồng quê

Kỳ nghỉ lễ không chỉ là thời gian nghỉ ngơi mà còn trở thành "học kỳ thực tế" đầy thú vị khi nhiều phụ huynh lựa chọn đưa con trẻ về với những miền quê Hà Tĩnh trải nghiệm bắt cào cào, câu cá, thả diều...
Podcast tản văn: Giai điệu hòa bình

Podcast tản văn: Giai điệu hòa bình

Nếu đất nước là một bản nhạc thật đẹp thì giai điệu hay nhất chính là hòa bình, khi mỗi ngày trôi qua đều đầy ắp tiếng cười, niềm vui và những điều bình dị thân thương.
Podcast truyện ngắn: Bản nhạc mùa hè

Podcast truyện ngắn: Bản nhạc mùa hè

Mùa hè đến mang theo nắng vàng, tiếng ve rộn ràng và cả những bản nhạc thật vui của thiên nhiên. Và giữa những âm thanh ấy, một chú ve con vẫn mải mê tìm kiếm “giai điệu” của riêng mình.
Đức Minh - đậm nếp xưa bên dòng La

Đức Minh - đậm nếp xưa bên dòng La

Giữa nhịp sống hối hả hôm nay, xã Đức Minh (Hà Tĩnh) - nơi có dòng La hiền hòa chảy qua, vẫn gìn giữ trọn vẹn vẻ bình yên, mộc mạc mà sâu lắng cùng nhiều giá trị truyền thống.
Nguyễn Khuê Thu đăng quang Mrs Earth Vietnam 2026

Nguyễn Khuê Thu đăng quang Mrs Earth Vietnam 2026

Tối 28/4, tại Nhà hát Hồ Gươm, Công ty Phan Oanh Media tổ chức Chung kết cuộc thi Mrs Earth Vietnam 2026, khép lại mùa giải thứ hai với nhiều dấu ấn về tôn vinh nhan sắc, trí tuệ và những giá trị nhân văn của phụ nữ Việt Nam hiện đại. Nguyễn Khuê Thu, đến từ Bắc Ninh, xuất sắc đăng quang ngôi vị hoa hậu.
Khai trương du lịch biển: Hà Tĩnh - âm vang biển Thiên Cầm

Khai trương du lịch biển: Hà Tĩnh - âm vang biển Thiên Cầm

Lễ khai trương du lịch biển Hà Tĩnh năm 2026 với chủ đề “Hà Tĩnh - âm vang biển Thiên Cầm” bắt đầu từ 20h10 ngày 25/4, tại bãi biển Thiên Cầm, được truyền hình trực tiếp trên sóng Truyền hình Hà Tĩnh, livestream trên các nền tảng số của Báo và phát thanh, truyền hình Hà Tĩnh.
Sôi nổi đua thuyền trên sông Ngàn Phố

Sôi nổi đua thuyền trên sông Ngàn Phố

Lễ hội đua thuyền góp phần thúc đẩy phong trào thể thao, phát huy giá trị văn hóa truyền thống của xã Tứ Mỹ (Hà Tĩnh), qua đó nâng cao đời sống tinh thần của người dân.
Âm vang trống hội, nối nhịp thời gian

Âm vang trống hội, nối nhịp thời gian

Tiếng trống hội không chỉ là thanh âm kết nối nguồn cội mà còn là nét đẹp văn hóa đang được các thế hệ người dân Hà Tĩnh gìn giữ, phát huy trong đời sống và nghệ thuật.
Xin chào,
Tôi là Chatbot của
Báo Hà Tĩnh
Hãy hỏi tôi bất kỳ điều gì bạn cần biết về
Báo Hà Tĩnh nhé. Tôi sẵn sàng hỗ trợ!