Vũ Thành An trẻ lại tuổi đôi mươi với "Chuyện tình không tên"

Giới mộ điệu và công chúng yêu các ca khúc của Vũ Thành An từ trước 1975 hẳn sẽ thật khoan khoái khi bắt gặp tập sách “Chuyện tình không tên” của ông được ấn hành ở Việt Nam.

Lệ Quyên hát Bài không tên cuối cùng

Nhạc Vũ Thành An từng quyến rũ nhiều lớp thanh niên Việt Nam, làm say đắm nhiều tâm hồn bạn trẻ từ thành thị đến nông thôn.

Nhiều thế hệ người trẻ Việt Nam trước đây từng nghe về những câu chuyện có tính chất giai thoại xung quanh chuyện tình của nhạc sĩ Vũ Thành An như một liên hệ nhân quả với các ca khúc chỉ được gọi là “Bài không tên” và đánh số.

vu thanh an tre lai tuoi doi muoi voi chuyen tinh khong ten

Sách được thiết kế như một phong thư truyền thống - Ảnh: L.ĐIỀN

Trong dòng cảm xúc ấy, hồ như Vũ Thành An đang sống lại tuổi đôi mươi, kể lại một chuyện tình cũng là kể những giai điệu, những ca từ Không tên được hình thành ra sao.

Như người con gái ở bức tình thư thứ nhất lớn hơn ông bốn tuổi nhưng để lại kỷ vật vừa sâu sắc vừa đậm “tính thiêng”.

Hay Bài không tên số 3 được viết lời chung với một “Em” mà các câu “để rồi đánh mất nhau/tay buông lơi tình mềm” là của chính “Em ấy” viết như một định mệnh khiến hai người “đánh mất nhau” mãi mãi.

Và đặc biệt là mối tình ngang trái đẫm nước mắt khiến ông viết Bài không tên cuối cùng “trên quãng đường rất ngắn chưa được một cây số từ Trường Luật về nhà anh ở Trần Quý Cáp đoạn gần ngã tư Lê Văn Duyệt và anh đã không sửa một lời nào”.

Nhưng quan trọng hơn cả là những “Bài không tên” ấy thật hay, ca từ không chỉ đẹp mà giai điệu luôn mới, mỗi bài lại có sắc thái riêng, chính điều đó khiến cho một loạt ca khúc của ông mặc dù mang chung một cái tên là Không tên, nhưng mỗi bài vẫn là một thế giới riêng, một câu chuyện riêng với những nỗi niềm cũng rất riêng.

Những niềm riêng ấy lâu nay nhạc sĩ Vũ Thành An tự nhận là ông tránh trả lời mỗi khi được hỏi.

Và nay, lần đầu tiên ở tuổi ngoài bảy mươi, ông quyết định chia sẻ với công chúng về những câu chuyện đằng sau các ca khúc của ông.

Chia sẻ bằng một tập sách kiểu tự truyện đặc biệt cả hình thức và nội dung: với hình thức là một tập tình thư, nội dung gồm các bức thư tình ông viết cho nhân vật được gọi là “Em”.

Không phải các bức tình thư chỉ gửi cho một người, từ “Em” này dùng để thay thế cho những nhân vật có thật, như chính Vũ Thành An có lời phi lộ ở đầu sách:

“Đại từ Em được An dùng trong những lá thư là để nói chung đến những bóng hồng đã đi qua đời An. Có thể đó là người tình, có thể là người trở thành vợ, có khi chỉ là người em gái, bạn gái...”.

Không chỉ bằng cách xưng tên An và lối diễn đạt nhẹ nhàng như vậy ở lời phi lộ, điều khoan khoái dành cho độc giả khi đọc tập tình thư này chính là sẽ rất khó ngờ tác giả đang là một ông già bảy mươi bốn tuổi.

Bởi giọng văn tình thư vẫn rất ngọt ngào, những kỷ niệm được nhắc trong thư vẫn đầy hoài niệm và cảm xúc tinh khôi khiến nhiều lúc người đọc tưởng như mình đang nghe một chàng trai đang yêu “bật mí” chuyện tình với con tim đang đập rộn ràng...

Mà không chỉ có chuyện tình, lần theo những bức tình thư Vũ Thành An viết sẽ bắt gặp nhiều mảng miếng của đời sống nghệ sĩ - trí thức Sài Gòn thời chiến.

Trong vị thế một quyển tự truyện, những nội dung về mốt ăn diện của văn nghệ sĩ Sài Gòn, học sinh sinh viên thích chiếc Velo Solex ra sao, đạo diễn Hà Thúc Cần “cùng yêu” một “Em” với Vũ Thành An như thế nào... là những thông tin thú vị với những ai muốn hiểu hơn về đời sống đô thị một thời tại Việt Nam.

Nhạc sĩ Vũ Thành An sẽ có buổi giao lưu ký tặng bạn đọc tại Đường sách TP.HCM lúc 18h ngày 3-8 nhân dịp về nước ra mắt tập sách "Chuyện tình không tên". Lần đầu tiên, tác giả của 50 tình khúc Không tên sẽ gặp gỡ, trò chuyện, trả lời các thắc mắc và có thể cả hát tặng khán giả Sài Gòn.

Theo tuoitre.vn

Đọc thêm

"Vung tay" ngày Tết

"Vung tay" ngày Tết

Năm nào cũng vậy, từ sau khoảng 25 tháng Chạp, bà o bên vợ của tôi lại tất bật mua sắm, chuẩn bị đủ loại thực phẩm để đón Tết.
Ra mắt Câu lạc bộ Thơ Xuân Diệu

Ra mắt Câu lạc bộ Thơ Xuân Diệu

Xã Can Lộc tổ chức ra mắt Câu lạc bộ Thơ Xuân Diệu nhằm tôn vinh nhà thơ và thúc đẩy hoạt động văn hóa, sáng tác, giao lưu yêu thơ ca trong cộng đồng.
Việc anh, việc tôi

Việc anh, việc tôi

Bầu cử là việc trọng đại, vì thế phát sinh rất nhiều văn bản, thủ tục, công đoạn, thậm chí nhiều việc không tên nên rất cần sự linh hoạt của cán bộ, công chức thuộc tất cả bộ phận. Tuy nhiên, vì quá nguyên tắc, tại một số địa phương đã xảy ra những chuyện cười ra nước mắt.
Podcast truyện ngắn: Bản nhạc chưa kịp kết

Podcast truyện ngắn: Bản nhạc chưa kịp kết

Tình bạn - thứ tình cảm thiêng liêng gắn kết con người bằng sự chân thành và sẻ chia. Nhưng để rồi chỉ còn là những kỉ niệm ở lại trong tim như một điều không thể quên...
Podcast tản văn: Thương nhớ chổi rơm

Podcast tản văn: Thương nhớ chổi rơm

Chổi rơm - thứ vật dụng bình dị đến mức dễ bị lãng quên - lại âm thầm giữ trong mình hơi ấm gia đình, mùi rơm rạ, bóng dáng của bà, của mẹ qua bao mùa mưa nắng...
Podcast Tản văn: Mùa gieo hạt

Podcast Tản văn: Mùa gieo hạt

Khi tháng Chạp về, đất trời lắng lại, người nông dân bắt đầu mùa gieo hạt mới, gửi xuống đất niềm tin bền bỉ về vụ mùa tốt tươi.
Podcast tản văn: Gom nắng mùa đông

Podcast tản văn: Gom nắng mùa đông

Nắng mùa đông e ấp như một lời hứa, rằng dù mùa đông có lạnh lẽo đến đâu, vẫn luôn có những điều đẹp đẽ chờ đón những ai biết trân trọng sự bình yên.
Podcast truyện ngắn: Đông ấm

Podcast truyện ngắn: Đông ấm

Truyện ngắn "Đông ấm" là một câu chuyện nhỏ về tình bạn học trò, sự cảm thông và những điều tử tế giản dị nhưng đủ sức sưởi ấm lòng người trong những ngày đông lạnh.
Podcast truyện ngắn: Có một chiều mây trắng

Podcast truyện ngắn: Có một chiều mây trắng

Bằng giọng kể chậm rãi, giàu hình ảnh và thấm đẫm cảm xúc, truyện ngắn "Có một chiều mây trắng" mở ra một không gian miền núi vừa hoang sơ, vừa ấm áp, nơi ký ức, yêu thương và niềm hy vọng đan xen...
Podcast truyện ngắn: Đồng hành

Podcast truyện ngắn: Đồng hành

Câu chuyện về đôi vợ chồng già trước lựa chọn: quê và phố, giữa ước nguyện của người này và nỗi niềm của người kia… đã đem đến những rung động rất đời, cất lên từ yêu thương, thấu hiểu.