"Vượt qua nỗi đau thất tình ư, dễ lắm..."

“Đôi khi vẫn nghĩ, sao cứ phải ôm mãi một bó củi khô khi phía trước là rừng rậm, phải tiếc một gáo nước đã đổ đi khi suối nguồn đang ở phía trước?”

vuot qua noi dau that tinh u de lam

Cuốn tản văn Hôm nay tôi thất tình của tác giả Hạ Vũ.

Trong tình yêu, không ít người đã rơi vào cảnh "Tôi đã lỡ yêu một người chẳng yêu tôi, yêu đến khờ dại, yêu đến yếu mềm, yêu đến cho đi mà chẳng cần nhận lại" và rồi trở thành người mang trái tim đầy vết thương vì trao tặng cả tấm lòng cho một người không cần nó.

Tình yêu vốn là điều kỳ diệu nhưng cũng rất mong manh. Khi trái tim đã loạn nhịp, đập vì một người khác đồng nghĩa với việc ta trao người đó quyền làm đau, tổn thương bản thân mình.

Nhưng trên thế giới này có ai “sống được mà không yêu - không nhớ không thương một kẻ nào”, dù chúng ta biết phía trước có thể là nỗi đau thì những kẻ đang yêu vẫn nhắm mắt tiến vào, mang cả tấm chân tình để trao tặng cho đối phương mong thay đổi định mệnh.

Nhưng không phải ai cũng may mắn khi trái tim lỗi nhịp lần đầu tiên tìm đúng mảnh ghép, có người ôm mối tình đơn phương chẳng bao giờ được đáp trả, người nắm được tay người mình thương bước vào lâu đài tình ái nhưng cuối cùng lại tuột mất lúc nào không hay...

Cuốn tản văn Hôm nay, tôi thất tình của tác giả Hạ Vũ đã lột tả hết nỗi đau của những trái tim mang trong mình vết xước. Cuốn sách đơn giản chỉ là một quyển nhật ký của người trong cuộc, ghi chép lại những cảm xúc quằn quại, đau đớn hay tiếng nấc nghẹn trong đêm khuya của bất cứ trái tim nào đã từng đau khổ vì tình ái.

Tác giả Hạ Vũ ví những ngày thất tình ấy “giống như một tảng đá màu đen lớn thật lớn, che phủ cả bầu trời trên cao. Lại như có thêm một lực ép nặng trĩu đè xuống lồng ngực, kéo trì trệ cả tinh thần”.

Bởi khi ta đặt tất cả hy vọng, tin yêu và tấm lòng vào người ấy, ngỡ tưởng mình sẽ tay nắm tay đến cuối con đường bỗng trở thành "người lạ" thân thuộc. Nỗi đau đó thật sự làm bất cứ ai cũng phải quặn thắt con tim bởi tình cảm mình trao đi quá lớn, những cố gắng, mong ước không được đền đáp.

Từng trang sách của Hạ Vũ chất chứa nhiều nỗi đau, sự xót xa hay những tiếng nấc nghẹn ngào cùng giọt nước mắt, tiếng thở dài trong đêm tối của cõi lòng đang tan nát. Họ cố kìm nén trái tim tổn thương vì tình, một mình gặm nhấm nỗi đau của người ở lại.

"Duyên số đôi khi cũng buồn cười lắm, cho người ta gặp nhau rồi cuối cùng cũng chẳng thể cùng bước đến tận cuối con đường. Hai người hai hướng, chỉ còn con tim đang ngẩn ngơ vì tình.

Là do người đánh mất hay vì người chưa từng có. Người tự yêu, tự an ủi trong mối tình vốn đã sớm nhận ra chẳng thể thành đôi. Người làm bộ như không sao cả, thời gian tự trôi rồi mọi thứ sẽ ổn. Nhưng hai chữ thất tình vẫn như giọt buồn tràn ly, ghim chặt thành sự ám ảnh".

Họ sẽ phải đối mặt với ngày tháng tươi đẹp trong quá khứ và chỗ trống mà người ra đi để lại cùng những kế hoạch viết tên 2 người từ nay sẽ chẳng bao giờ được thực hiện. Người ở lại mãi quẩn quanh trong “bóng hình cũ, chuyện xưa cũ, dù muốn lắm nhưng mà chẳng thấy đường để thoát ra.”

Khi ấy, bất chợt ta nghe thấy một bản nhạc quen hay vô tình nhớ lại giây phút tươi đẹp bên nhau nước mắt đã trực tuôn trào. Có thể nói đây là giai đoạn hết sức rất khó khăn, đau khổ đối với ai đã và đang thất tình.

Hôm nay, tôi thất tình là nơi cất lại những ký ức buồn về tình yêu tuổi trẻ của Hạ Vũ. Đến với cuốn sách, họ có thể khóc cho thỏa hết nỗi lòng để rồi mạnh mẽ đi tiếp con đường của mình. Chỉ có vượt qua nỗi đau đó, bản thân sẽ trưởng thành hơn và trái tim cũng trở nên mạnh mẽ.

Qua cuốn sách, tác giả muốn gửi gắm thông điệp tới những ai đã và đang đổ vỡ trong tình yêu một trái tim chân thành nhất định sẽ giữ được một trái tim biết trân trọng ở lại đến cùng. Học cách yêu thương bản thân, tình yêu đích thực sẽ đến lúc mà ta không ngờ tới!

Theo Zing.vn

Đọc thêm

Podcast truyện ngắn: Bạn ngồi cuối lớp

Podcast truyện ngắn: Bạn ngồi cuối lớp

Truyện ngắn “Bạn ngồi cuối lớp” gợi dòng cảm xúc tháng Ba hoài niệm, đưa ta trở về tuổi trẻ với ước mơ và bao tâm tư tuổi mới lớn, từ đó thêm trân quý hành trình trưởng thành ý nghĩa...
Kỳ lạ Táo Quân "trái mùa" vừa lên sóng

Kỳ lạ Táo Quân "trái mùa" vừa lên sóng

Táo Quân 2026 khiến nhiều khán giả bất ngờ khi lên sóng tối 29/3, sau nhiều tuần kể từ Tết Nguyên đán. Chương trình có thời lượng ngắn, tái hiện lại tiết mục trong Táo Quân 2017.
Podcast tản văn: Hoa gạo- Ngọn lửa của ký ức

Podcast tản văn: Hoa gạo- Ngọn lửa của ký ức

Có những loài hoa cất giữ bao tháng năm tuổi thơ trong trẻo, đầy thương nhớ. Và cứ mỗi độ tháng Ba về, sắc đỏ hoa gạo lại bừng lên như đánh thức những miền ký ức đã ngủ yên...
Podcast tản văn: Bồi hồi tiếng mẹ ru xưa

Podcast tản văn: Bồi hồi tiếng mẹ ru xưa

Giữa dòng ký ức, điều đọng lại sâu sắc nhất là tình thân và những lời ru của bà, của mẹ. Giản dị mà bền bỉ, lời ru theo ta suốt cuộc đời, để mỗi lần nhớ lại vẫn bồi hồi giữa bao đổi thay.
Cụ bà gần trăm tuổi đam mê đọc sách

Cụ bà gần trăm tuổi đam mê đọc sách

Khi nhiều người trẻ không mấy mặn mà với trang sách thì chuyện một cụ bà 96 tuổi ở xã Lộc Hà (Hà Tĩnh) xem đọc sách như một thú vui mỗi ngày thật đáng để suy ngẫm về văn hóa đọc.
Podcast truyện ngắn: Bố tớ là bộ đội

Podcast truyện ngắn: Bố tớ là bộ đội

Một chuyến thăm doanh trại đã giúp cậu bé Dũng hiểu rằng, người lính thời bình không chỉ cầm súng mà còn lao động, vun trồng. Từ đó, niềm tự hào về bố được bồi đắp bằng một tình yêu trọn vẹn, giản dị mà sâu sắc.
Podcast tản văn: Vườn xưa hoa trái

Podcast tản văn: Vườn xưa hoa trái

Một khu vườn quê giản dị với khế, ổi, bưởi, me… đã ươm mầm ký ức tuổi thơ trong trẻo. “Vườn xưa hoa trái” là hành trình trở về, nơi hương vị cũ đánh thức những thương nhớ dịu dàng.
Táo Quân bất ngờ trở lại

Táo Quân bất ngờ trở lại

Đài truyền hình Việt Nam chính thức xác nhận Táo Quân trở lại. Chương trình được phát sóng vào cuối tháng 3.
Podcast tản văn: Rưng rưng sắc tím hoa xoan

Podcast tản văn: Rưng rưng sắc tím hoa xoan

Hoa xoan không rực rỡ, chỉ lặng lẽ tím lên khi xuân gần tàn. Nhưng chính vẻ mong manh ấy lại trở thành nguồn thi hứng cho văn chương, nơi nỗi nhớ và ký ức dịu dàng tìm về.
Podcats truyện ngắn: Mùa xuân biên giới

Podcats truyện ngắn: Mùa xuân biên giới

Truyện ngắn “Mùa Xuân biên giới” của Trần Anh Đức không chỉ tôn vinh lòng dũng cảm của những chiến sĩ quân hàm xanh mà còn khẳng định tình quân dân bền chặt nơi vùng biên cương.
Gửi tâm vào nhánh, gửi ý vào cây

Gửi tâm vào nhánh, gửi ý vào cây

Bonsai không chỉ là thú chơi mà còn là nơi gửi gắm tâm tư, sự kiên nhẫn vào từng dáng, thế. Với người chơi cây cảnh ở Hà Tĩnh, mỗi tác phẩm là một hành trình sáng tạo nghệ thuật.