(Baohatinh.vn) - Ấu thơ tôi gắn với ngôi trường xóm mạc dưới rặng tre rì rào tiếng gió và cả tiếng gầm rú của máy bay giặc Mỹ. Ngày ấy là những năm bom đạn ngút trời. Vậy mà, dưới lũy tre xanh vẫn vang lên tiếng
giảng bài của cô giáo Thủy và tiếng đồng thanh của chừng 30 đứa trẻ hồn nhiên và ngây thơ như chẳng có chuyện trên trời, dưới đất đang xảy ra. Dường như dưới mái rạ đơn sơ, hầm lũy tre bao quanh là khung trời riêng của bảng đen, phấn trắng và những đôi mắt hồn nhiên của bầy trẻ thơ đang rộng mở trước cuộc đời. Vâng, ngôi trường đầu tiên trong cuộc đời là mái nhà đơn sơ rơm rạ hồn quê. Màu xanh và đất đai thân thuộc đã nuôi dưỡng những tâm hồn non nớt như bầy chim còn trong cánh mẹ.
Ảnh minh họa từ internet
Ngày lại tháng qua, vẫn dòng chữ đều đặn, thẳng ngay trên tấm bảng đen. Tiếng cô giáo đọc bài gõ nhịp và lũ trẻ đồng thanh:
“Làng tôi làng anh
Cùng giống nhau nhỉ
Có lũy tre xanh”.
Mặc cho rách áo, thiếu cơm; mặc bom gầm, đạn rú, ngày ngày, sự học hành vẫn náo nức lạ thường. Một buổi không nhìn thấy cô giáo yêu kính và bạn bầy là thương nhớ biết nhường nào. “Từng dòng thẳng ngay, từng trang sạch sẽ, cô giáo thay mẹ, dạy em nên người” là tâm tình vỡ lòng trong ký ức đầu đời về ngày 20/11 kính dâng cô giáo. Ngày ấy, lũ trẻ vui ơi là vui. Cả bầy rồng rắn đến nhà cô giáo ríu rít tựa đàn gà quanh mẹ. Và đôi mắt dịu hiền của người mẹ nhìn đàn con ngây thơ với bao cảm thương, trìu mến. Chẳng biết bây giờ điều kiện vật chất sang trọng có thay thế được cảm tình khó diễn bằng lời của thế hệ chúng tôi ngày ấy. Và có thể hơn chăng tình mẫu tử mà chỉ nói bằng ánh mắt của cô giáo dường như còn vương vấn đâu đây.
Ngày ấy thành dĩ vãng. Những kỷ niệm ấu thơ đầy ắp tình thương của sự chân thành và lẽ phải, những trang viết đầu tiên trong tâm hồn trong sáng đích thực vì con người và cuộc đời. Tuổi thơ là hồn nhiên sáng tinh như tờ giấy trắng. Cô giáo đã cho chúng tôi những dòng thẳng ngay khi chập chững vào đời. Ở đó chỉ có tình
thương, sự đồng cảm, trung thực đến chân thành. Năm tháng qua mau, bao nhiêu sự việc diễn tiếp trên bước đường đời mà ký ức về mái trường đầu tiên nơi mẹ dắt tôi đến tận tay cô giáo trên đầu mũ rơm như cây nấm biết đi. Dù mái rạ đơn sơ, nhưng với tôi là một thế giới đầy mới lạ. Và tôi như một tờ giấy đã viết những dòng đầu tiên cho chính cuộc đời mình. Trong hành trang nên người hôm nay, tôi luôn nâng niu, trân trọng một thuở hoa niên như nền móng gia tài trí tuệ và nhân cách của mình. Thi thoảng, tôi lại tìm về chốn cũ đất quê. Nền đất mái lá năm xưa, giờ thành trường học cao tầng. Vọng từng hồi trống và tung tăng bao bước chân em nhỏ quàng khăn đỏ. Chúng không mũ rơm, không đói cơm, rách áo như chúng tôi ngày nào. Tôi cầu mong chúng khôn lớn hơn thế hệ chúng tôi hàn vi một thuở. Trong làn gió thu miên man trải ánh nắng vàng, bao kỷ niệm nhớ thương về cô giáo kính yêu, bạn bè thân thuộc như còn hiển hiện đâu đây.
Tháng Ba về mang theo sắc xuân dịu nhẹ và cũng nhắc chúng ta nhớ đến một ngày đặc biệt, đó là Ngày Quốc tế Phụ nữ 8/3, ngày để yêu thương được gọi tên và sự trân trọng được bày tỏ.
Trên vùng đất Hà Tĩnh, lễ hội truyền thống là nơi lưu giữ ký ức cộng đồng, bồi đắp bản sắc làng quê và được tiếp nối qua nhiều thế hệ nhờ những người lặng lẽ giữ “lửa" di sản.
"Tài" có câu chuyện dễ tiếp cận, giàu tính giải trí với nhiều cảnh hành động và yếu tố fan-service. Tuy nhiên, đề tài phim bị cũ, cách kể cũng thiếu sự đột phá.
Có những ký ức chẳng bao giờ phai nhạt, không phải vì nó lộng lẫy xa hoa, mà bởi nó được dựng xây và vun đắp bởi người thân yêu. Và “Khu vườn của bà ngoại” chính là một không gian như thế.
Truyện ngắn “Giấc mơ Lọ Lem” của tác giả Trần Tú là một cậu chuyện Lọ Lem thời hiện đại về em bé Bếp. Câu chuyện cho các em thấy, điều kỳ diệu sẽ đến nếu ta lượng thiện và tự tin, yêu đời.
Ẩn mình giữa non thiêng, chùa Am (xã Đức Thọ, Hà Tĩnh) không chỉ gắn với nhiều huyền sử ý nghĩa mà còn mê hoặc bởi kiến trúc “thuyền Bát Nhã” độc đáo, mang theo những giá trị văn hóa quê hương núi Hồng, sông La.
Gần 3 thế kỷ hiện diện giữa sân chùa Tượng Sơn, cây vải cổ thụ không chỉ là dấu tích sinh thái quý giá mà còn là biểu tượng gắn với quãng đời hành nghề cứu người của Hải Thượng Lãn Ông trên mảnh đất xã Sơn Giang (Hà Tĩnh).
Đầu xuân, nhiều người tìm đến các đền, chùa tại Hà Tĩnh để cầu an, cầu phúc. Thế nhưng, khi niềm tin bị khai thác như một loại dịch vụ, tín ngưỡng dần bị đẩy lệch khỏi giá trị ban đầu.
Thướt tha trong tà áo dài bên di tích, danh thắng, quảng bá di sản quê hương hay duyên dáng ở công sở, tuyên truyền bầu cử..., phụ nữ Hà Tĩnh giúp Tuần lễ Áo dài thêm ý nghĩa.
Lễ tưởng niệm 235 năm ngày mất Hải Thượng Lãn Ông Lê Hữu Trác là dịp để Đảng bộ, chính quyền và Nhân dân các xã Hương Sơn, Sơn Giang (Hà Tĩnh) bày tỏ lòng thành kính, tri ân những cống hiến to lớn của Đại danh y.
Với em Nguyễn Công Minh (xã Kỳ Anh, tỉnh Hà Tĩnh) - sinh viên Học viện Âm nhạc Huế, cây sáo trúc không chỉ là nhạc cụ, mà còn là nhịp cầu kết nối những giá trị xưa với hôm nay.
Lễ giỗ Vua Mai Hắc Đế diễn ra tại thôn Mai Lâm, xã Mai Phụ đã thu hút đông đảo cán bộ, đảng viên và Nhân dân Hà Tĩnh về dâng hương tưởng nhớ công lao của bậc tiền nhân đối với dân tộc.
Lễ cầu quốc thái dân an tại chùa Trường Ninh (xã Tiên Điền, Hà Tĩnh) với mong muốn cho đất nước phát triển thịnh vượng, mưa thuận gió hoà, Nhân dân an cư lạc nghiệp.
Các tài xế tham gia chuyến hành trình xuyên sa mạc Sahara đã bất ngờ khi gặp những đàn châu chấu khổng lồ bay dày đặc, liên tục va vào xe và phủ kín mặt đường.
Giải cờ tướng và kéo co tại Lễ hội Hải Thượng Lãn Ông do xã Hương Sơn (Hà Tĩnh) tổ chức không chỉ tạo không khí vui tươi, phấn khởi dịp đầu xuân mà còn góp phần gìn giữ, phát huy giá trị văn hóa truyền thống.
Đến hẹn lại lên, mỗi dịp lễ hội đầu năm, tình trạng ăn xin, chèo kéo, đeo bám du khách lại tái diễn tại nhiều điểm tâm linh trên địa bàn, gây không ít bức xúc cho du khách và ảnh hưởng đến hình ảnh du lịch địa phương.
Ba khẩu súng thần công cổ với kích thước đồ sộ, hoa văn tinh xảo được trưng bày tại Bảo tàng Hà Tĩnh là những hiện vật quý giá, thu hút bởi giá trị lịch sử và nghệ thuật đặc sắc.
Sau những ngày Tết rộn ràng, tháng Giêng khẽ khàng đi qua trong cái se lạnh cuối đông hòa trong nắng xuân dịu nhẹ, đủ để lòng người chậm lại, lắng nghe những rung động thân quen...
Lượng người đi lễ đầu xuân tăng cao tại nhiều di tích trên địa bàn Hà Tĩnh đặt ra yêu cầu siết chặt công tác quản lý, tổ chức lễ hội theo hướng văn minh, an toàn, đúng giá trị văn hóa truyền thống.
Sau hai năm chờ đợi, từng lỡ hẹn vì thời tiết, anh Phúc Lê ghi lại khoảnh khắc Mặt Trời lặn "trên" cầu Sài Gòn, khi dòng xe đi xuyên qua quầng dương đỏ rực.
Sông La - dòng chảy trong xanh, hiền hòa, đã trở thành điểm nhấn thân thương của Hà Tĩnh mỗi độ xuân sang. Nơi chở nặng miền thương nhớ, để ai đi xa cũng bâng khuâng nhớ về quê nhà.
Sau 7 ngày ra rạp, “Thỏ ơi!!” cũng tạo “cơn sốt” tại Hà Tĩnh với khoảng 30.000 vé bán ra, liên tục giữ vị trí top 1 phòng vé dịp Tết. Không chỉ gây chú ý bởi doanh thu ấn tượng, bộ phim còn "dấy lên" những tranh luận sôi nổi.
Hội thơ Nguyên tiêu là dịp để những người yêu thơ gặp gỡ, giao lưu cùng nhau lan tỏa vẻ đẹp của thi ca, gìn giữ và phát huy giá trị văn hóa truyền thống của quê hương Bắc Hồng Lĩnh (Hà Tĩnh).
Lượng người đi lễ tăng cao dịp Tết đặt ra yêu cầu quản lý để ngăn ngừa mê tín dị đoan; tại Hà Tĩnh, nhiều đền chùa đã được chấn chỉnh, hướng tới không gian tâm linh trang nghiêm.