Cho yêu thương ngày cũ

(Baohatinh.vn) - Sáng tháng Ba thanh tĩnh. Linh vừa nhẹ nhàng cắm những bông loa kèn trắng muốt vào chiếc bình sứ men nâu, vừa lắng nghe ca khúc La Vie En Rose của Edith Piaf ngân lên trong không gian xao xuyến.

Bên ngoài trời lất phất mưa. Tiệm hoa của Linh nằm bên phải con đường dẫn vào trung tâm hành chính huyện, đôi cánh cửa với những bông hồng leo duyên dáng mở ra như một lời chào.

Cho yêu thương ngày cũ

Ảnh minh họa từ internet

Một người phụ nữ trung niên bước vào, bà ngập ngừng nhìn những lẵng hoa trang nhã được bày trên các kệ với vẻ bối rối. Linh mỉm cười bước tới từng loại hoa, giới thiệu:

- Cháu chào bác. Tiệm chúng cháu vừa nhập một đợt hàng rất đẹp về chuẩn bị cho dịp lễ. Đây là ly cánh kép, kia là thanh liễu, mẫu đơn, còn bên này là hồng ngoại đủ loại. Mời bác xem thử đi ạ.

Người phụ nữ vân vê mấy ngón tay, khẽ đáp:

- Bác muốn mua một ít hoa cúc nhưng sao không thấy. Mai là ngày giỗ của ông nhà.

Linh lặng đi một chút, thầm tự trách mình vì sao hôm nay thiếu tinh tế quá chừng. Đáng lẽ ngay từ khi nhận thấy vẻ lúng túng của vị khách có mái tóc điểm bạc, bộ quần áo cũ kỹ và chiếc làn cói lỉnh kỉnh đồ ăn loay hoay nơi cửa, cô phải đoán ra bà cần gì. Có lẽ vì mải đắm chìm trong giai điệu dịu dàng, lãng mạn nên cô nhầm lẫn khi cứ tưởng như xung quanh chỉ toàn màu hồng dịu ngọt, người đang đứng trước mặt cô thậm chí còn không biết mai là ngày mồng tám tháng ba.

Nhanh chóng rời khỏi những bình hoa rực rỡ, Linh quay sang phía người phụ nữ, bất chợt sững sờ khi nhận ra một gương mặt thân quen:

- Ôi, em xin lỗi, cô có phải cô Ngân không ạ. Đúng là cô Ngân rồi.

Hóa ra người hỏi mua hoa lại là cô giáo cũ dạy Linh năm lớp ba. Cho dù cô đã già đi nhưng gương mặt thân thương ấy Linh làm sao quên được. Linh reo lên, ôm chầm lấy cô giáo trong khi cô bối rối không nhớ ra đứa học trò bé bỏng. Mãi đến khi Linh nhắc lại chuyện con bé ngày xưa theo mẹ đến nhà cô chúc tết rồi ăn hết cả gói bánh đậu xanh làm quà thì cả cô lẫn trò đều bật cười. Bao kỷ niệm nối tiếp nhau ùa về cùng với cô giáo thân thương ngay trước mặt khiến Linh thấy cay cay nơi sống mũi.

Cho yêu thương ngày cũ

Bao kỷ niệm nối tiếp nhau ùa về cùng với cô giáo thân thương ngay trước mặt khiến Linh thấy cay cay nơi sống mũi. Minh hoạ của Huy Tùng

Tết năm ấy, cha Linh đi từ phía Bắc về, ngoài nửa bì gạo nếp được cơ quan chia để gói bánh chưng thì còn có mấy hộp bánh đậu xanh rất đẹp nữa. Thời đó ở quê còn nghèo đói lắm, quanh năm chỉ có lá sắn luộc ăn với cơm độn nên khi nhìn thấy những chiếc bánh đậu vàng ruộm gói trong hộp bóng kính vuông vức, mấy mẹ con vui sướng ngỡ ngàng.

Sau khi ngắm nghía thật lâu, mẹ Linh bảo sẽ dành hai hộp biếu ông bà nội ngoại, một hộp để lên bàn thờ gia tiên, hộp còn lại mang tặng cô giáo. Hai chị em Linh chưa được ăn bánh đậu bao giờ, trong lòng thèm lắm nhưng cố nhịn không dám đòi. Năm đó, Linh tám tuổi, còn em út của Linh lên bốn.

Sáng mồng ba tết, mẹ mặc cho Linh bộ quần áo tươm tất nhất, xách theo chiếc làn cói đựng hộp bánh đậu rồi đến chơi nhà cô giáo. Nhà cô ở bên kia sông, phải sang đò rồi đi bộ qua mấy cánh đồng mới tới. Linh không biết khi đó cô giáo bao nhiêu tuổi nhưng trông gầy guộc, xanh xao lắm, ngày tết mà không khí cứ vắng lạnh buồn buồn. Thấy mẹ con Linh đến, cô giáo rất bất ngờ, cô âu yếm bế Linh lên rồi vồn vã mời mẹ vào nhà. Linh ngồi đung đưa chân trên chiếc ghế gỗ nhìn ngắm xung quanh trong khi mẹ thắp hương dâng lên bàn thờ. Trên đó có ảnh chân dung đen trắng của một chú bộ đội còn rất trẻ.

Nghe mẹ và cô nói chuyện Linh mới biết người đó chính là chồng của cô giáo, chú hy sinh trên biên giới phía Bắc trong một lần cùng đồng đội gỡ mìn ở trận địa cũ. Không hiểu vì sao lúc nhắc đến chồng, cô giáo Linh lại bật khóc. Dường như không muốn học trò nhìn thấy, cô vừa lau nước mắt, vừa nhanh chóng đi vào trong nhà rồi vui vẻ quay ra mang theo một đĩa bánh mật mời mẹ con Linh ăn.

Quê Linh ngày tết thường có món bánh này, dùng bột gạo trộn với nước lã và mật mía, nhào thật nhuyễn sánh lên, giã nhỏ mấy hạt lạc làm nhân rồi gói bằng lá chuối, hấp chín lên ăn vừa ngọt, vừa dẻo bùi. Bình thường Linh rất thích món bánh mật này nhưng mấy hôm tết được ăn nhiều rồi nên cũng chán, hai mắt chỉ chăm chú vào hộp bánh đậu mẹ đặt trang trọng trên bàn.

Cô giáo nhận ra điều đó rất nhanh. Mặc cho mẹ tìm cách ngăn lại, cô mở hộp bánh bỏ ra đĩa rồi bóc từng cái cho Linh ăn. Thấy Linh có vẻ rụt rè, cô mỉm cười bảo con cứ lấy ăn đi, bánh này ngon lắm đấy. Trong khi mẹ và cô tiếp tục nói chuyện, Linh nhón nhén ăn hết cái này đến cái khác, lần đầu tiên trong đời được thưởng thức vị ngọt ngào, mềm mịn của bánh đậu xanh tan vào trong miệng thấy vui sướng không thể nào tả nổi.

Loáng một cái, hơn nửa đĩa bánh đã hết veo mà vẫn còn thòm thèm, Linh định nhón thêm cái nữa nhưng mẹ đã chạm khẽ vào Linh như ra hiệu. Linh liền rụt tay lại, còn mẹ bối rối cáo từ cô giáo để ra về. Cô vui vẻ đứng dậy cảm ơn mẹ con Linh rồi tiễn ra tận ngõ. Cô còn gói mấy chiếc bánh đậu còn lại bảo Linh mang về cho em ở nhà chứ bé trai con cô mới hơn một tuổi chưa biết ăn bánh. Vừa lúc đó có tiếng trẻ con thức giấc òa khóc trong nhà, cô giáo chỉ kịp chào mẹ rồi tất tả chạy vào ru con.

Tiếng ầu ơ của cô giáo ngân lên khe khẽ. Mưa mùa xuân mỏng như rây hạt. Những bụi tre già kẽo kẹt trở mình. Mẹ Linh đứng lặng đi một lát rồi mới nặng nề bước đi. Mẹ thở dài như thể có chuyện gì ngậm ngùi xót thương nhưng Linh nào có hiểu, chỉ mải mê háo hức với mấy cái bánh đậu ôm trong tay.

Đến lúc này mẹ mới quay sang nghiêm khắc nói Linh lúc nãy cư xử như thế là không ngoan, lần sau đi ra ngoài ăn uống gì cũng phải biết giữ ý nếu không mẹ sẽ chẳng cho đi chơi tết nữa. Nghe mẹ trách, Linh cúi mặt xuống hơi buồn nhưng tới lúc lên đò qua sông là quên, chỉ băn khoăn nghĩ ngợi xem tí nữa phần bánh cho bé út hết hay mình giữ lại vài cái. Đối với Linh lúc đó, trên đời này không thể có thứ nào ngon hơn món bánh đậu xanh vừa ăn ở nhà cô giáo.

Cho yêu thương ngày cũ

Bánh đậu xanh được ăn ở nhà cô giáo làm Linh nhớ mãi. Ảnh minh họa từ internet

Năm học lớp ba chưa kết thúc thì gia đình Linh chuyển ra thị trấn vì bố đã xin được về công tác ở cơ quan ngoài đó. Nghe tin Linh òa khóc như mưa, nhất định không chịu rời đi. Linh nhớ những đứa bạn thò lò mũi dãi hay chơi đuổi bắt, nhớ cô giáo hiền từ vẫn thường xoa đầu khen ngợi mỗi khi Linh viết chính tả sạch sẽ, nhớ cả bé Bắc con trai cô vừa chập chững tập đi thỉnh thoảng lại được cô bế lên trên lớp. Thế nhưng rồi mọi thứ cũng nguôi ngoai, Linh về ngôi trường mới có thêm nhiều bạn mới cùng thầy cô giáo mới, những ký ức thời thơ ấu ấy dần xa. Từ đó đến nay đã hai mấy năm qua, thời gian trôi vùn vụt, xóa nhòa bao kỷ niệm.

- Không ngờ bé Linh giờ đã cao lớn và xinh đẹp như thế này rồi - cô giáo xoa đầu Linh âu yếm.

- Em thật tệ quá cô ơi, bao nhiêu lâu rồi mà cứ lấy cớ bận bịu này nọ chưa khi nào trở lại thăm cô được.

Cô giáo mỉm cười:

- Cô sức khỏe yếu nên về hưu lâu rồi, ở tận trong làng cũng chẳng có mấy dịp xuống thị trấn. Hôm nay cần làm mấy thứ giấy tờ bên huyện nên cô thuê xe ôm chở đi rồi mới tình cờ qua đây. Gặp lại thấy em trưởng thành như thế này cô vui lắm.

Cửa tiệm của Linh chỉ kinh doanh một số dòng hoa độc lạ nên không có hoa cúc. Linh dặn cô giáo ngồi đợi một lát rồi vội vàng đến quầy hàng lớn trong thị trấn chọn một bó hoa cúc đẹp nhất dành cho người chồng đã khuất của cô, sau đó quay về đóng cửa tiệm lấy xe chở cô giáo cũ về tận nhà.

Cho yêu thương ngày cũ

Linh đã chạy đi mua về một bó hoa cúc vàng cho cô giáo cũ. Ảnh minh họa từ internet

Con đường làng đã khác xưa nhưng dòng sông và cánh đồng vẫn thế, nhà cô giáo đã sửa lại khang trang hơn nhưng cổng ngõ còn giữ như cũ. Cô cẩn thận lục tìm trong chồng sách vở, lấy ra một tờ giấy đã úa vàng. Linh bật khóc khi nhận ra đó là bài kiểm tra chính tả của mình, nét chữ ngả nghiêng, vụng về đã phai màu theo thời gian mà bao nhiêu năm qua cô vẫn còn lưu giữ.

Cô cho Linh xem những bức ảnh của con trai cô, cậu bé ngày xưa giờ đã nối nghiệp cha mang trên mình màu xanh áo lính. Năm nào đơn vị cũng ưu tiên cho con trai được về phép thăm cô, nhưng năm nay cả nước đang căng mình chống dịch nên cô bảo con cứ yên tâm ở lại bám chốt cùng đồng đội.

Biên giới mùa này lạnh lắm, băng giá phủ khắp nơi, đường hành quân tuyết rơi trắng xóa. Nhưng ở đó hoa mận, hoa đào vẫn nở, những ngôi nhà sàn vẫn đỏ lửa chờ người lính dừng chân. Ở đây cô cũng có bà con chòm xóm quây quần nên dặn con không phải lo lắng gì cho mẹ cả.

Linh run run nắm lấy bàn tay gầy guộc của cô giáo. Cô giáo yêu thương của Linh, những gì đẹp đẽ nhất cô chẳng bao giờ giữ lại cho riêng mình. Ngày mai nhất định Linh sẽ rủ bạn bè tụ họp lại để về bên cô, dành tặng cô bó hoa tươi thắm nhất trong ngày lễ của những người phụ nữ, cùng cô ăn bánh đậu xanh và ôn lại kỷ niệm ngọt ngào của bao ngày xưa cũ.

Trường THPT Hương Khê

Chủ đề Sáng tác Văn học Nghệ thuật

Đọc thêm

Podcast truyện ngắn: Những tấm lòng nhân ái

Podcast truyện ngắn: Những tấm lòng nhân ái

Truyện ngắn "Những tấm lòng nhân ái" của tác giả Ngọc Thị Lan Thái là một câu chuyện trong trẻo, mang đến bài học sâu sắc về lòng dũng cảm, sự sẻ chia và một tình bạn cao đẹp.
Báo Pháp ca ngợi Việt Nam là "viên ngọc" của Đông Nam Á

Báo Pháp ca ngợi Việt Nam là "viên ngọc" của Đông Nam Á

Từ những con phố tấp nập xe máy ở Hà Nội, những dãy núi đá vôi hùng vĩ của vịnh Hạ Long đến nét trầm mặc của cố đô Huế và những món ăn đường phố đậm đà hương vị, Việt Nam đang ngày càng khẳng định vị thế là một trong những điểm đến hấp dẫn nhất châu Á trong mắt du khách quốc tế.
Những bàn cờ tướng nối nhịp tình quê

Những bàn cờ tướng nối nhịp tình quê

Giữa nhịp sống hiện đại, những bàn cờ tướng vẫn hiện diện ở nhiều vùng quê Hà Tĩnh. Không chỉ là môn thể thao trí tuệ, cờ tướng còn là nét đẹp văn hóa gắn kết cộng đồng.
5 khách sạn tốt nhất Việt Nam 2026

5 khách sạn tốt nhất Việt Nam 2026

Tạp chí Travel & Leisure hôm 18/6 công bố danh sách các khách sạn tốt nhất Việt Nam tại 5 hạng mục chính, dựa trên đánh giá của các chuyên gia và du khách quốc tế.
Podcast truyện ngắn: Trên đồi cỏ bạc

Podcast truyện ngắn: Trên đồi cỏ bạc

Trong cuộc sống, con người đừng bao giờ đánh mất niềm tin ngay cả khi rơi vào những hoàn cảnh tồi tệ nhất. Bởi niềm tin chính là điểm tựa giúp ta hướng tới những điều tốt đẹp hơn.
Podcast truyện ngắn: Kỷ vật của ngoại

Podcast truyện ngắn: Kỷ vật của ngoại

Có những ký ức không nằm trong những tấm ảnh cũ hay những trang nhật ký đã úa màu mà hiện diện lặng lẽ giữa cuộc sống thường ngày, gợi nhắc bao yêu thương đong đầy...
Podcast tản văn: Mùa gió Lào

Podcast tản văn: Mùa gió Lào

Với người Hà Tĩnh, mùa hạ thường gắn liền với gió Lào như một phần ký ức không thể tách rời của biết bao thế hệ lớn lên trên mảnh đất đầy nắng gió mà nghĩa tình...
“Giữ lửa” nghề đan lát ở Thạch Hà

“Giữ lửa” nghề đan lát ở Thạch Hà

Từ tre, mây tự nhiên, người dân thôn Nam Giang, xã Thạch Hà (Hà Tĩnh) đã khéo léo đan nên những chiếc thúng, dần, sàng, rổ, nơm… phục vụ sinh hoạt hằng ngày, đồng thời góp phần gìn giữ và phát huy nghề truyền thống của quê hương.
Podcast truyện ngắn: Tiếng ve trong chiếc hộp

Podcast truyện ngắn: Tiếng ve trong chiếc hộp

Hè về là mùa của những niềm vui, những cuộc gặp gỡ và ký ức tuổi thơ trong trẻo. Truyện ngắn “Tiếng ve trong chiếc hộp” sẽ đưa các em trở về với những ngày hè đầy cảm xúc.
Podcast truyện ngắn: Trở lại mùa phượng đỏ

Podcast truyện ngắn: Trở lại mùa phượng đỏ

"Trở lại mùa phượng đỏ" là chuyến tàu ngược dòng ký ức, đưa ta về sân trường đầy nắng gió, nơi ước mơ tuổi trẻ từng dang dở và lời hẹn ước bắt đầu lại sau những năm tháng ly hương.
Podcast tản văn: Mùa hạ chín

Podcast tản văn: Mùa hạ chín

Tản văn "Mùa hạ chín" chạm vào ngăn kéo ký ức đã phủ bụi thời gian, gợi nhắc những năm tháng thanh xuân đầy mộng mơ và những kỷ niệm sâu sắc từ cái nắng của mảnh đất Hà Tĩnh.
Decor rực rỡ, phai nhạt bản sắc

Decor rực rỡ, phai nhạt bản sắc

Cùng với trào lưu check-in, nhiều điểm đến, không gian di sản ở Hà Tĩnh đang được khoác lên những "lớp áo" trang trí sặc sỡ, làm mất đi vẻ đẹp nguyên bản, phai nhạt bản sắc.
Podcast tản văn: Đom đóm mùa hè

Podcast tản văn: Đom đóm mùa hè

Mỗi mùa hè đi qua đều để lại trong lòng mỗi người những ký ức khó quên. Đó có thể là những đêm quê yên ả, tiếng gió mát lành và ánh đom đóm lập lòe trên những bờ cỏ ven ao...
Xin chào,
Tôi là Chatbot của
Báo Hà Tĩnh
Hãy hỏi tôi bất kỳ điều gì bạn cần biết về
Báo Hà Tĩnh nhé. Tôi sẵn sàng hỗ trợ!