Gạt nước mắt đi, chúng ta phải hạnh phúc

Quyên òa khóc. Tôi không ôm Quyên vào lòng mà chỉ nhẹ nhàng nắm tay. Con người ta luôn có những điểm tựa cho những lần bắt đầu lại.

Quyên thích những người đàn ông đã có gia đình. Quên bảo với tôi rằng, ở những người đàn ông như thế bao giờ cũng toát lên vẻ từng trải. Họ luôn tràn đầy kinh nghiệm trong nhiều mặt, và dĩ nhiên trong đó có sex.

Rõ ràng là Quyên đã quá khác so với cô gái mà năm năm trước tôi từng biết. Tôi nhận ra ánh mắt đen láy trong veo của Quyên đã thoảng chút gì quyết rũ mà có cảm giác như, nếu một gã đàn ông nào đó vô tình uống phải ánh mắt ấy, hắn sẽ răm rắp nghe theo những mật ngữ của xúc cảm mà Quyên ra hiệu.

gat nuoc mat di chung ta phai hanh phuc

Và quả thực, Quyên đã khiến rất nhiều người phải chết mê. Nhiều trong số đó là những người đàn ông đã có gia đình. “Đó không phải tội lỗi, Vỹ ạ. Thứ gì để thỏa mãn bản năng mà ta ý thức được rằng mình đang thỏa mãn bản năng thì không phải tội lỗi nữa. Tất cả đều sòng phẳng.”

Quyên đã nói vậy, như một cách để ngụy biện cho những đổ vỡ có thể được tạo ra từ sau những cuộc vui của cô ấy. Cũng có thể đơn giản vì tuổi trẻ không nhiều đạo đức tới độ lúc nào cũng muốn sống vì hạnh phúc của người khác.

Tôi còn nhớ những cảm giác cũ kĩ của năm năm về trước. Tôi hay sang rủ Quyên đi học. Quyên ngồi sau xe tôi đến trường. Bị bắt nạt, Quyên gọi cho tôi. Nhưng không phải lúc nào tôi cũng bênh vực được Quyên, có đôi khi, nhiệm vụ của tôi chỉ là ngồi đó và nghe Quyên kể lể.

Quyên kể với tôi nhiều thứ. Kể về người cha mà cô ấy chưa bao giờ được gặp mặt. Kể về cậu con trai mà cô ấy thầm thích nhưng chưa bao giờ dám nói. Và đôi khi là kể về những nỗi sợ: Quyên sợ những hôm lớp học không có tôi, sợ những ngày mẹ ốm. Sợ những người đàn ông đến tán tỉnh. Có một câu tôi hay nói để trấn an Quyên: “Khi nào còn có tớ thì cậu không phải sợ gì cả, nhé!”.

Rồi chúng tôi ra trường. Tôi biết, những nỗi sợ trong Quyên cũng dần tan. Và rằng việc không có sự xuất hiện của tôi trong lớp học cũng chẳng còn là điều gì đó to tát nữa. Con người ta ai cũng phải lớn, ai rồi cũng phải học cách đi một mình, không cần tới những gì đã từng là điểm tựa.

Một đêm, Quyên rủ tôi ra ngoài chơi. Tôi dắt xe ra cổng lạch cạch mở khóa. Đường vắng tanh. “Sao gọi tớ vào giờ này?”. “Tớ buồn, Vỹ ạ! Tớ muốn đi trốn”. “Đi đâu?”. “Đâu cũng được”.

Và chúng tôi đi. Tuổi trẻ hay có những quyết định điên rồ, chẳng cần lý do như thế. Thiết nghĩ, cái bất cần đó cũng chính là cách mà Quyên bước vào cuộc đời của những người đàn ông. Với tôi, Quên đơn giản là một người bạn. Sâu trong tình bạn đó, là kí ức và những ngày tựa vào nhau - cho nhau điểm tựa. Đời phải có những người bạn thật sự, để khi cả thế giới quay lưng với mình, khi cả thế giới nói rằng mình đã sai thì vẫn có người chờ mình trở về, bằng tất cả bao dung chở che. Tôi với Quyên là biện chứng của tình bạn.

Chúng tôi đi hết một ngày và trở về nghỉ trong một khách sạn nhỏ với tất cả những rã rời.Tôi với Quyên thuê hai phòng. Mười giờ tối, khi tôi đã nằm say giấc vì mệt thì nhận được cuộc gọi của Quyên. “Cậu còn chưa biết tớ không vui vì điều gì mà. Cậu không còn muốn bảo vệ tớ như trước nữa”. “Hâm. Thôi nhé, ngủ đi, mai về sớm còn đi làm”.

Tôi tắt máy. Năm phút sau có tiếng gõ cửa. Khi cánh cửa đóng lại, tôi vừa kịp ngồi xuống ghế thì cũng là lúc Quyên lao vào tôi, áp đôi môi mọng sức sống của cô ấy lên môi tôi. Có một xung lực kì lạ chạy qua sống lưng tôi, tôi cảm giác được cơ thể mình đang nóng lên nhưng rồi lúc Quên đặt tay lên khuy quần của tôi, bản thân tôi đã kịp định thần và xô mạnh tới mức Quyên ngã ngồi xuống sàn.

“Cậu điên rồi!”. Tôi quát. “Tại sao? Tớ thích cậu mà... Hay cậu không phải đàn ông?”. “Với ai cũng được, nhưng miễn là không phải với cậu”. Tôi dịu giọng.

Quyên lững thững đi ra ngoài.

Tôi cứ ngỡ những cuộc tình đêm của Quyên chỉ dừng lại là những trò đùa. Hoặc như một cách để vá víu thanh xuân giữa ngày dài tháng rộng.

Chúng ta hoàn toàn không nên vì cô đơn mà yêu đại một người. Người trẻ hay như thế, họ nghĩ về tương lai, nghĩ về những khát khao, những bấp bênh của đoạn đầu sự nghiệp và xếp tình yêu vào cõi tạm của tâm hồn. Họ chẳng dám đắm đuối tin nhau, và tình yêu đôi khi giống như một cách thức vá víu.

Không có hạnh phúc nào nảy nở nơi lưng chừng niềm tin cả. Chắc chắn là như thế. Hơn nữa, đây lại là hạnh phúc được xây dựng trên những dối trá, lừa lọc và cả khổ đau của kẻ khác, làm sao mà bền?

Quyên kể tôi nghe những câu chuyện về Thắng, người đã làm cô phải “đi trốn”. Thắng không hợp với vợ, Thắng muốn ly hôn vì anh ta có những nỗi khổ riêng. Quyên nói với tôi rằng cô ấy không sai, khao khát được yêu thì có gì là sai.

Tôi nghe tới đoạn ấy thì chỉ biết cười trừ. Quyên đâu còn là cô bạn yếu đuối của tôi ngày xưa nữa. Quyên lẫn lộn hết cả. Cuộc sống nhiều luồng sóng có thể xô con người ta vào một giai đoạn lạc lối nhưng tuyệt nhiên đừng bao giờ nghĩ tới chuyện tranh cướp hạnh phúc của người khác. Hay như đêm Quyên muốn ngủ cùng tôi. Quyên sẵn sàng đổi những tháng ngày coi nhau là điểm tựa, đổi tất cả những chân thành trở che lấy một lần chạy theo quán tính của đam mê.

Người bạn trong tôi không dung nạp Quyên nữa. Có lẽ chúng tôi phải từ bỏ nhau, phải gạt nhau ra khỏi cuộc sống. Tôi nghĩ đã tới lúc tôi cần cho cô ấy biết, không phải bao giờ con người ta cũng sẵn sàng thỏa hiệp với một tình bạn!

Chúng tôi xa nhau thật. Những qua lại nhợt nhạt dần rồi chẳng buồn hỏi han, chẳng buồn hẹn nhau thêm một lần nào nữa. Thế giới giữa tôi với Quyên bây giờ được ngăn cách bởi một bức tường quá lớn và hình như bức tường đó đang có xu hướng dày thêm, mỗi giây.

Một ngày vào đông. Chiều về…

Tôi xếp lại mặt bàn, tắt máy tính chuẩn bị rời cơ quan. Tôi bất giác nhớ Quyên. Phải rồi, cái thời tiết thế này dễ làm người ta thấy nhớ một người hoặc chí ít là sẽ băn khoăn kiếm tìm chốn đợi.

Người đàn bà đứng ngoài lễ tân công ty có lẽ cũng đang kiếm tìm chốn đợi. Không hiểu vì sao, tôi lại có cảm giác rằng mình có chuyện gì đó cần phải nói với người đàn bà ấy.

“Trông chị không được vui”. Người đàn bà cười khô khốc: “Chồng bỏ, vui làm sao được hả em!”. Tôi nhìn người đàn bà ấy kĩ hơn. Trông ngoại hình chị không tệ nếu không muốn nói là ưa nhìn. Cách nói chuyện cũng có phần nhẹ nhàng, đúng mực.

Đời người ta sẽ nhiều lần xô lệch, nếu cứ mỗi lần xô lệch là một lần từ bỏ nhau thì bao nhiêu lần xích gót chân cho vừa? Hạnh phúc là tin yêu, là vun vén dựng xây, là vá lại từ những lần rạn vỡ chứ đâu phải là thay cũ đổi mới!

Tôi bâng quơ hỏi người đàn bà câu cuối cùng: “Anh ấy tên gì hả chị?”. “Thắng”. Tim tôi chậm mất vài nhịp. Như là nghẹn lại. Có phải đây chỉ là một chuyện trùng hợp không?

Tôi lại gọi Quyên, không phải vì nhớ Quyên. Ban công về đêm rất lạnh. Tôi với Quyên đứng đây, bỏ mặc những ý niệm về thời gian và không gian. Bầu trời bên ngoài là bầu trời thuộc về xưa cũ. “Con anh ấy không thích tớ, Vỹ à?”. “Thắng phải không?”. Tôi nhẹ nhàng hỏi. Quyên khẽ gật đầu, Quyên nói tiếp: “Tớ sai rồi Vỹ ạ. Tớ đã gặp vợ Thắng. Tớ thua chị ta, mọi mặt. Chị ta hỏi rằng, nếu tớ là chị ta thì tớ sẽ làm gì trong những rạn vỡ ấy?”.

“Cậu sẽ làm gì?”. Tôi hỏi một câu ngờ nghệch. Quyên òa khóc. Tôi không ôm Quyên vào lòng mà chỉ nhẹ nhàng nắm tay. Con người ta luôn có những điểm tựa cho những lần bắt đầu lại.

Gạt nước mắt đi, chúng ta phải hạnh phúc!

Theo Gia đình Việt Nam

Đọc thêm

Tôi viết tiếp tuổi trẻ sau biến cố

Tôi viết tiếp tuổi trẻ sau biến cố

Tai nạn bất ngờ khiến cuộc đời anh Đào Sỹ Hải (SN 1998, xã Can Lộc, Hà Tĩnh) bước sang một ngã rẽ khác. Không đầu hàng nghịch cảnh, anh kiên trì phục hồi chức năng, rồi từng bước viết tiếp ước mơ bằng những buổi livestream giới thiệu đặc sản quê hương và lan tỏa câu chuyện vượt lên số phận của chính mình.
Khi người trẻ Hà Tĩnh "viral" lịch sử quê hương

Khi người trẻ Hà Tĩnh "viral" lịch sử quê hương

Nhiều bạn trẻ Hà Tĩnh đang lựa chọn nền tảng số để kể lại những câu chuyện về di tích, danh nhân và truyền thống quê hương, mở ra cách tiếp cận mới đối với các giá trị lịch sử - văn hóa.
Tôi chọn sống "3 cuộc đời" ở tuổi 20

Tôi chọn sống "3 cuộc đời" ở tuổi 20

Không chỉ miệt mài trên giảng đường y, em Nguyễn Nhật Trà My (20 tuổi, sinh viên Trường Cao đẳng Y tế Hà Tĩnh) còn năng nổ với công tác đoàn ở địa phương và dành nhiều thời gian truyền dạy dân ca ví, giặm cho thế hệ trẻ.
Tôi "rẽ lối" theo nghề làm bánh

Tôi "rẽ lối" theo nghề làm bánh

Rời bỏ công việc văn phòng để bắt đầu lại với nghề làm bánh, chị Bùi Thị Cẩm Tú (phường Thành Sen, Hà Tĩnh) đã dành nhiều năm miệt mài học hỏi, nhận không ít thất bại để theo đuổi đam mê.
Người trẻ Hà Tĩnh định nghĩa hạnh phúc gia đình

Người trẻ Hà Tĩnh định nghĩa hạnh phúc gia đình

Với nhiều người trẻ Hà Tĩnh, hạnh phúc gia đình không được đo đếm bằng những điều lớn lao hay vật chất đủ đầy mà được vun đắp từ sự hiện diện, sẻ chia và trách nhiệm của mỗi thành viên trong cuộc sống thường ngày.
Gen Z Hà Tĩnh bắt nhịp xu hướng “đa nguồn thu”

Gen Z Hà Tĩnh bắt nhịp xu hướng “đa nguồn thu”

Trước bối cảnh chi phí sinh hoạt ngày càng tăng, thị trường lao động biến đổi nhanh, người trẻ Hà Tĩnh chủ động lựa chọn làm cùng lúc nhiều công việc để vừa tăng thu nhập, vừa tích lũy kỹ năng.
Lớp học MC nhí: Nơi gieo mầm tự tin cho trẻ em

Lớp học MC nhí: Nơi gieo mầm tự tin cho trẻ em

Dịp hè, các lớp MC nhí tại Hà Tĩnh thu hút đông đảo phụ huynh đăng ký cho con theo học. Đây là môi trường giúp trẻ tự tin trước đám đông, rèn luyện kỹ năng giao tiếp và ứng xử.
“Ươm mầm thiện hạnh” cho trẻ từ khóa tu mùa hè

“Ươm mầm thiện hạnh” cho trẻ từ khóa tu mùa hè

Khóa tu mùa hè tại nhiều ngôi chùa ở Hà Tĩnh đang trở thành điểm đến ý nghĩa của thanh thiếu nhi trong dịp nghỉ hè, góp phần bồi đắp kỹ năng sống, rèn luyện đạo đức và nuôi dưỡng những giá trị tốt đẹp.
Mẫu nhí Hà Tĩnh tỏa sáng trên sàn diễn catwalk

Mẫu nhí Hà Tĩnh tỏa sáng trên sàn diễn catwalk

Với gương mặt sáng, phong thái tự tin và niềm đam mê nghệ thuật từ sớm, Khâu Vân Kỳ – cô học trò nhỏ đến từ Hà Tĩnh đang từng bước ghi dấu ấn trên sàn diễn thời trang thiếu nhi.
“Chữa lành” online và những hệ lụy khó lường

“Chữa lành” online và những hệ lụy khó lường

Nhiều người trẻ ở Hà Tĩnh đang giao phó sức khỏe tinh thần cho mạng xã hội. Chỉ với vài cú nhấp chuột, họ dễ dàng tiếp cận hàng loạt nội dung tư vấn tâm lý, “chữa lành” online, nhưng đằng sau những lời an ủi ấy là không ít rủi ro và hệ lụy lâu dài.
Không gian workshop sáng tạo ở Hà Tĩnh

Không gian workshop sáng tạo ở Hà Tĩnh

Không chỉ là hoạt động giải trí, các workshop sáng tạo tại Hà Tĩnh đang thu hút đông đảo người trẻ và thiếu nhi, mang đến không gian để mỗi người tự tay tạo ra những sản phẩm mang dấu ấn riêng.
Khi gen Z chọn dấn thân và phụng sự

Khi gen Z chọn dấn thân và phụng sự

Thế hệ gen Z Hà Tĩnh đang cụ thể hóa trách nhiệm của mình bằng những phần việc thiết thực, thể hiện khát vọng cống hiến và ý thức trách nhiệm trong việc đóng góp vào sự phát triển chung của quê hương, đất nước.
Xin chào,
Tôi là Chatbot của
Báo Hà Tĩnh
Hãy hỏi tôi bất kỳ điều gì bạn cần biết về
Báo Hà Tĩnh nhé. Tôi sẵn sàng hỗ trợ!