(Baohatinh.vn) - Không đỏ rực như hoa phượng vĩ, cây phượng trời nhẹ nhàng hơn trong sắc trắng xanh dịu nhẹ và hương thơm đằm sâu trên từng góc phố mà mỗi ai dừng chân cũng phải ngước nhìn. Hoa phượng trời như người bạn xưa cũ, lâu lâu mới được thấy một lần, nhưng mỗi lần nghĩ đến nó là cả một trời thơ ấu đã qua như dội về rõ mồn một, tưởng có thể nắm bắt được.
Bà nội không gọi nó là phượng trời mà gọi là cây măng goóc. Cây măng goóc là cứu tinh mỗi khi chúng tôi bị ngứa ngáy, sài lở. Chỉ cần một nắm lá nhỏ, cho vào nồi nước, đun sôi thật kỹ rồi để nguội. Bà gọi bọn trẻ lại, dùng khăn nhúng vào cái chậu nước lá đặc ngầu, đắng ngắt, màu nâu thẫm rồi lau lên người, lên những vết thương hở. Chỉ cần làm như thế ít lần, những vết ngứa dần khô, đóng vảy rồi mất hẳn.
Ảnh minh họa từ internet
Hôm cây măng goóc đầu phố bị chặt hạ, bà tôi buồn mất mấy ngày. Không phải bà nhớ thương màu hoa hoàng yến dịu dàng mỗi sáng, mùi hương nồng nàn của cây mỗi tối mà bà buồn vì sau này biết kiếm đâu ra thứ lá thuốc chữa ngứa ngáy, sài lở cho lũ trẻ con. Mỗi lần tôi ra phố, bà cứ dặn với theo, thấy cây măng goóc ở đâu thì về báo với bà để khi cần còn có chỗ mà lấy lá. Tôi ậm ừ rồi quên...
Lần hẹn hò đầu tiên trong đời, tôi đứng dưới gốc phượng trời thơm ngào ngạt. Mùi hương nồng nàn trong đêm như nói hộ chúng tôi những điều không thể nói bằng lời. Để sau này, khi chia tay nhau rồi, cả hai cũng không có gì để nói, chỉ mỗi cây phượng trời chứng nhân đứng đó, im lặng cùng đêm sâu. Sau này, thi thoảng, tôi vẫn dừng chân bên góc phố đó, tự nhiên thôi, hương phượng trời gợi nhắc trong tôi thật nhiều những điều xưa cũ.
Chiều nay, sau cơn mưa tháng 6, bắt gặp mùi hương đằm sâu của phượng trời, tôi thấy nhớ bà. Chúng tôi giờ đã lớn khôn, bà cũng không còn cần đến những lá phượng trời như xưa nữa, nhưng tôi biết, bà sẽ mỉm cười nhớ lại ngày tôi bé thơ khi nhìn thấy chùm hoa tôi mang về và chắc chắn, tôi cũng không quên việc phải chỉ cho bà biết về một góc phượng trời vẫn đứng ngay đầu phố.
Chỉ một khóm dong riềng đỏ hoa nơi góc vườn quen thuộc cũng gợi nên bao thương nhớ. Ký ức về mẹ, về quê nhà, về những năm tháng nhọc nhằn mà đầm ấm lại đong đầy trong tim.
NSƯT Nguyễn Danh Dũng, biên kịch Lê Huyền (cùng quê Hà Tĩnh) và ê-kíp bộ phim “Không thời gian” đã xuất sắc nhận giải cao nhất hạng mục Phim truyện truyền hình tại Giải Cánh diều năm 2025.
Màn bắn pháo hoa chào mừng thành công Đại hội XIV của Đảng dự kiến diễn ra trong 30 phút, từ 20h10 ngày 23/1, tại khu vực Sân vận động Quốc gia Mỹ Đình (Hà Nội), trong khuôn khổ Chương trình nghệ thuật đặc biệt.
Tại Lễ trao Giải Cánh diều 2025, phim “Mưa đỏ” của Điện ảnh Quân đội Nhân dân đã xuất sắc giành 3 giải gồm: Phim truyện điện ảnh xuất sắc; Đạo diễn xuất sắc và Diễn viên phụ xuất sắc.
Nghị quyết 80 của Bộ Chính trị về phát triển văn hóa Việt Nam thống nhất chọn ngày 24-11 hằng năm là "Ngày Văn hóa Việt Nam", với chủ trương là ngày nghỉ, người lao động được hưởng nguyên lương.
Nhiều chuyên gia cho rằng, ở những thời điểm thích hợp, việc nhiều địa phương trong đó có Hà Tĩnh tổ chức các sự kiện văn hóa, thể thao, giải trí có quy mô đã tạo hiệu quả lớn trong thu hút khách du lịch.
Nắng đông hanh hao mà dịu nhẹ, rải xuống mặt đất một thứ ánh sáng ấm áp, khiến vạn vật bừng sắc và mang theo hương vị tình thân, đưa lòng người về miền ký ức xa xăm.
Giữa guồng quay mưu sinh hối hả, con người dễ quên mất rằng phía sau mình vẫn có một người mẹ âm thầm đợi chờ, để rồi khi còn kịp, ta hiểu rằng được trở về bên mẹ chưa bao giờ là muộn...
Gắn bó với Việt Nam 15 năm, Saleem Hammad - đại sứ hữu nghị đến từ Palestine không chỉ nói thành thạo tiếng Việt mà còn dành trọn tình yêu cho dải đất hình chữ S. Trong đó, thời gian trải nghiệm tại Hà Tĩnh đã mang đến cho anh những tình cảm đặc biệt.
Chắc hẳn, ký ức là thứ đầu tiên mở ra trong lòng người khi những ngày tháng Mười Một âm lịch bắt đầu khép lại. Có cả ký ức rõ hình, rõ dạng, có cả những cảm giác mơ hồ, rất khẽ...
Tác phẩm “Nỗi buồn chiến tranh” bị đưa ra khỏi danh sách 50 tác phẩm văn học nghệ thuật tiêu biểu, xuất sắc sau ngày đất nước thống nhất do Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch bình chọn.
Gác lại những hào nhoáng của ánh đèn đô thị, tôi đã tìm thấy một Thái Lan của những nụ cười an yên, nơi triết lý giáo dục gắn liền với đời sống, nơi con người kiên trì hồi sinh những “vùng đất chết” và một lối sống khiêm nhường, thuận tự nhiên đến ngỡ ngàng.
Chiếc đàn ghi ta cũ của nội là kỷ vật đi cùng những năm tháng chiến tranh, lưu giữ tình đồng đội, ký ức Trường Sơn và cả sự bình lặng của một đời người lính sau hòa bình.
Chiếc hộp thời gian là câu chuyện ấm áp về hành trình lớn lên của một đứa trẻ. Từ chiếc hộp gỗ giản dị của bà ngoại, câu chuyện nhắc người đọc trân trọng từng khoảnh khắc đời sống...
Ca khúc “Nguyện vì dân” ra đời từ thơ của ông Nguyễn Văn Phúc, được nhạc sĩ Đỗ Hồng Quân phổ nhạc, là bản chính ca ý nghĩa chào mừng 80 năm Ngày Tổng tuyển cử đầu tiên bầu Quốc hội Việt Nam.
Gió bấc về, khẽ đánh thức dòng ký ức năm xưa với bếp lửa quê nhà, tuổi thơ lam lũ mà ấm áp. Cuộc sống dù đã nhiều đổi khác nhưng cái lạnh thấm sâu vẫn gọi về cả một miền ký ức.
Văn phòng Chính phủ có văn bản truyền đạt chỉ đạo của Phó Thủ tướng Mai Văn Chính về việc lập hồ sơ khoa học phở và múa rối nước đề nghị ghi danh vào các danh sách của UNESCO.
Sau thời gian thử nghiệm thành công, Vietnam Airlines bắt đầu cung cấp dịch vụ kết nối Internet trên máy bay. Việc đưa dịch vụ vào khai thác thường lệ cho phép hành khách truy cập internet trong suốt chuyến bay với các tính năng như nhắn tin, chia sẻ hình ảnh, truy cập web và gửi thư điện tử.
Khi thời gian lặng lẽ trôi, tuổi già mang theo nhiều suy ngẫm. Truyện ngắn “Lời nguyện cầu năm mới” là lát cắt ấm áp khi năm mới sang, là lời khẳng định hạnh phúc thật giản đơn.
Kẹo cu đơ Hà Tĩnh – món quà dân dã với vị ngọt mật mía, lạc bùi, gừng cay – không chỉ là đặc sản OCOP mà còn là ký ức, nỗi nhớ theo người xa quê khắp muôn phương.
Từ Kiribati, New Zealand, Australia đến Nhật Bản, Hàn Quốc, Trung Quốc, Singapore, Malaysia và Việt Nam, Thái Lan đã chính thức bước vào năm 2026 với những màn pháo hoa rực rỡ và gửi gắm những kỳ vọng mới cho năm sắp tới.
Tản văn "Tờ lịch cuối cùng" là những chiêm nghiệm giản dị mà sâu sắc về sự vận động của thời gian qua hình ảnh vật dụng quen thuộc trong mỗi gia đình: Cuốn lịch treo tường.
Truyện ngắn “Mẹ gà và vịt con” của tác giả Trần Tú là một câu chuyện đầy nhân văn kể về sự gắn kết vượt qua mọi giới hạn của giống loài để cùng nhau đi qua những ngày giông bão.