Sức sống bài thơ "Mừng chiến thắng với trời quê"

(Baohatinh.vn) - 50 năm trôi qua, nhưng khi đọc lại bài thơ "Mừng chiến thắng với trời quê", tôi vẫn còn cảm giác náo nức như năm nào. Tôi tin, "Mừng chiến thắng với trời quê", Duy Thảo đã viết một mạch, bởi trong ông đã có sẵn những kỷ niệm, ký ức đau đáu với quê hương.

Trong thi ca Việt Nam có một hiện tượng khá đặc biệt: nhiều nhà thơ có một bài thơ nổi tiếng gắn với tên tuổi của mình đều viết một giọng kể, có bài còn có cả cốt truyện, nhân vật. Hữu Loan với Màu tím hoa sim, Vũ Cao có Núi đôi, rồi Đêm nay Bác không ngủ của Minh Huệ và Thăm lúa của Trần Hữu Thung…

Sức sống bài thơ "Mừng chiến thắng với trời quê" ảnh 1
Quân và dân Hà Tĩnh đã bắn rơi 12 máy bay Mỹ trong 45 phút ở trận địa ra-đa rú Nài (Ảnh tư liệu)

Nhà thơ Duy Thảo - người con của Hà Tĩnh với bài thơ Mừng chiến thắng với trời quê viết cách đây 50 năm khi ông đang là chiến sĩ bộ đội pháo cao xạ thì nghe tin: Hà Tĩnh trận đầu chiến thắng, bắn rơi 12 máy bay Mỹ ngày 26/3/1965. Bài thơ là một dấu mốc quan trọng và tạo bước ngoặt trong cuộc đời ông:

Mừng chiến thắng với trời quê

(Gửi Hà Tĩnh anh hùng bắn rơi 12 máy bay Mỹ trận đầu 26/3/1965.

Quê hương ơi! Chiều nay nghe náo nức

Đài truyền đi tin chiến thắng vang lừng:

Hà Tĩnh quê ta trận đầu diệt Mỹ

Niềm tự hào nước mắt bỗng rưng rưng

Mỗi kỷ niệm lại hiện về đậm nét

Ơi con đò đưa câu ví, giặm quê nhà,

Cây cỏ Đèo Ngang, cánh buồm Cửa Hội,

Thiên Nhẫn trùng trùng soi bóng bến Tam Soa.

Mỗi gié lúa trên đồng quê xanh ngắt,

Đều thấm ơn bao nhiêu hạt mồ hôi

Mỗi viên gạch ta nâng niu xây dựng,

Đều nặng công gom góp mấy năm trời

Ai cho chúng gieo khăn tang, nạng gỗ (1)

Trên đất từng nhuộm thấm máu cha ông

Trên mảnh đất cháu con ta kế tục,

Máu Cần vương, máu Xô-viết anh hùng.

Phải bắn chúng cho máu sôi hả giận,

Hố bom năm xưa ta mới lấp đầy

Đạn chúng bắn cột nhà còn giữ vết,

Từng nấm mồ còn xanh cỏ hôm nay.

Phải bắn chúng cho máu sôi hả giận,

Căm thù đây chồng chất bao năm trời

Từng bữa ăn miếng cơm còn nghẽn cổ,

Bình Định ruột rà thương nhớ không nguôi (2)

Mười hai chiếc, thấy chưa quân cướp Mỹ?

Đất quê ta mới phun lửa trận đầu

Mười hai chiếc, thấy chưa quân cướp Mỹ?

Đụng vào đây còn nhiều vố thua đau!...

Ta quyết giữ đất trời quê đẹp mãi,

Cho Ngàn Sâu, Ngàn Phố gỗ xuôi bè.

Chiếc bánh tày Voi nếp đồng nhà thơm dẻo,

Khoai Mục Bài đậm ngon vị đất quê.

Cho Phúc Trạch quýt thơm, bưởi ngọt,

Nón Ba Giang óng ả đường làng.

Muối Hộ Độ càng thêm trắng muốt,

Cửa Nhượng thuyền về cá chở đầy khoang.

Cho lụa Hạ trên khung thêm mịn,

Chiếu cói Nghèn trải giường gỗ Thái Yên.

Linh Cảm, Thượng Tuy mát dòng nước ngọt,

Nuôi ruộng đồng, đưa cuộc sống đi lên...

Ơi các chị, các anh chiều nay bên công sự,

Có phải quê ta mỗi tiếng trẻ chào đời,

Cũng giục giã tay súng ta lên đạn,

Bắt kẻ thù phải đền tội khắp nơi.

Quê hương ơi, đứa con xa náo nức

Chiều nay mừng chiến thắng với quê hương

Chắc tay súng trong điệp trùng đội ngũ

Theo bài ca: Tiếng gọi lên đường!

(Đêm 26/3/1965)

50 năm trôi qua, nhưng khi đọc lại bài thơ này, tôi vẫn còn cảm giác náo nức như năm nào. Tôi tin,Mừng chiến thắng với trời quê, Duy Thảo đã viết một mạch, bởi trong ông đã có sẵn những kỷ niệm, ký ức đau đáu với quê hương. Và đây là cái cớ để vỡ òa cảm xúc bấy lâu chan chứa trong lòng. Từ một tiếng reo vang thật hồn nhiên: Quê hương ơi chiều nay nghe náo nức/ Đài truyền đi tin chiến thắng vang lừng/ Hà Tĩnh quê ta trận đầu diệt Mỹ, ông bỗng lắng lại: Niềm tự hào nước mắt bỗng rưng rưng. Câu thơ như một nốt lặng để ông nhớ về bao kỷ niệm thân thương.

Sức sống bài thơ "Mừng chiến thắng với trời quê" ảnh 2
Nhà thơ Duy Thảo và người vợ hiền luôn cận kề ông sớm hôm khuya tối (Ảnh: An ninh Thế giới)

Cái hay của bài thơ là thái độ tự biết, tự tin, tự lớn ở tư thế của người chiến thắng. Mặc dù, có lúc cái gọi là chất thơ ở đây rất ít nhưng tiếng lòng tha thiết, chân thành đã neo giữ được cái tình muốn sẻ chia, muốn “truyền điện” sang người khác. Điệu nói phải bắn chúng… như một cuộc đối thoại hay độc thoại, như muốn truyền sức mạnh cho mình và đồng đội vì lúc ấy ông đang là một chiến sĩ pháo cao xạ.

Bài thơ có 3 khổ, là bức tranh toàn bích về vẻ đẹp thiên nhiên, sản vật làng nghề truyền thống của Hà Tĩnh đã được Duy Thảo chọn lọc làm cho tứ thơ có một sức sống vững bền khi viết về: Chiếc bánh tày Voi nếp đồng nhà thơm dẻo/ Khoai Mục Bài đậm ngon vị đất quê hay: Cho Phúc Trạch quýt thơm, bưởi ngọt/ Nón Ba Giang óng ả đường làng đến: Cho Lụa Hạ trên khung thêm mịn/ Chiếu cói Nghèn trải giường gỗ Thái Yên. Nếu cắt nguyên 3 khổ thơ này cũng đã có một tứ thơ tương đối hoàn chỉnh viết về quê hương. Cái hay là nhà thơ đã khéo đặt trong bối cảnh của một khúc ca tự hào chiến thắng còn ngổn ngang chiến hào một gam màu ấm sáng với sự nâng niu và trân trọng các địa danh Hà Tĩnh.

Nhà thơ Duy Thảo kể lại: ngày đó, ông đang trực chiến ở trận địa pháo cao xạ đóng ở đồi Xuân Mai để phục bắn máy bay tầng thấp của Mỹ lẻn vào đánh Hà Nội thì chiều 26/3/1965, qua chiếc đài Oriongtong của đại đội trưởng, bản tin Đài Tiếng nói Việt Nam thông báo quân và dân Hà Tĩnh đã bắn rơi 12 máy bay Mỹ trong 45 phút ở trận địa ra-đa rú Nài - một điểm cao ven thị xã Hà Tĩnh. Đêm đó, dưới ngọn đèn dầu kê trên thùng đạn pháo trong hầm trực chiến, Duy Thảo đã viết một mạch bài thơ này. Những cảm xúc ùa về theo nhiều thang bậc. Có lúc chập chờn nghĩ về hiện tại lại bất chợt đan xen quá khứ. Dòng chảy của thơ ông cứ ngỡ như đứt đoạn, lúc rạo rực căm hờn, lúc lặng thầm thao thiết, lúc sẻ chia đồng cảm, lúc tự vấn mình.

Duy Thảo kể: Khi bài thơ hoàn thành, ông nhờ một chiến sĩ trong đơn vị đi công tác qua Hà Nội bỏ vào hộp thư bưu điện Bờ Hồ. Một bản gửi cho Báo Hà Tĩnh, một bản gửi cho ông Vũ Hoàng (Thái Kim Đỉnh) ở Hội Văn nghệ Hà Tĩnh. Hai tuần sau, ông nhận được tờ Báo Hà Tĩnh đăng bài thơ của mình và nhuận bút là 8 con tem.

Ba năm sau, khi ông về công tác tại Báo Phòng không - Không quân thì nghe nhà thơ Duy Khán thông báo, tại hội diễn văn hóa quần chúng toàn miền Bắc lần thứ hai (năm 1968), có một bài thơ do một nữ nghệ sĩ trong Đoàn Văn công Hà Tĩnh ngâm được nhiều người vỗ tay nhiệt liệt đề nghị ngâm lại và được giải cao. Diễn viên Xuân Năm (nay là nghệ sỹ ưu tú) đã ngâm bài thơ này ở Phủ Chủ Tịch cho Bác Hồ, Thủ tướng Phạm Văn Đồng cùng các đồng chí trong Bộ Chính trị nghe và được Bác Hồ khen ngợi.

Những năm 1967-1968, từ chiến trường, Đại tướng Nguyễn Chí Thanh đã đề nghị Đài Tiếng nói Việt Nam phát lại bài thơ để góp phần động viên tinh thần bộ đội. Ông Hà Tình trong ghi chép Chúng tôi vào tuyến lửa in trên tuần báo Văn nghệ năm 1968 đã kể: “Trước khi Đoàn Văn công Nhân dân Trung ương vào Hà Tĩnh, một nghệ sỹ trong đoàn đã tìm đọc rồi tranh thủ học thuộc bài thơ và ngâm ở dưới chân núi Nài - nơi diễn ra trận chiến đấu quyết liệt của quân dân Hà Tĩnh. Khi bài thơ được ngâm lên, chúng tôi cảm thấy đất dưới chân mình cũng run lên xúc động...”.

Một bước ngoặt đến với Duy Thảo khi ông ra quân được nhiều tờ báo ở Hà Nội nhận vào làm việc nhưng ông nhất quyết trở về quê hương Hà Tĩnh. Ông làm cán bộ tuyên huấn Tỉnh đoàn hơn một năm rồi lại trở về với nghề văn, nghiệp báo cho đến nay.

50 năm đã qua, mặc dù bây giờ, nhà thơ Duy Thảo đã xuất bản hơn 10 tập thơ với nhiều giải thưởng khác nhau nhưng Mừng chiến thắng với trời quê vẫn là giải thưởng lớn nhất đối với ông trong tình cảm của người dân Hà Tĩnh, của những người yêu thơ, bạn thơ. Bởi linh khí trời đất, truyền thống văn chương, tình cảm con người và sự kiện chiến thắng trận đầu đánh Mỹ đã hội tụ để ông thăng hoa một tác phẩm để đời. Và cao hơn là một khúc ca quê hương chiến thắng truyền lại cho thế hệ mai sau…

-----------------

(1) Ý của nhà thơ Chế Lan Viên.

(2) Bình Định: Tỉnh kết nghĩa với Hà Tĩnh thời chống Mỹ.

Đọc thêm

Podcast truyện ngắn: Chị gà, em vịt

Podcast truyện ngắn: Chị gà, em vịt

Thế giới loài vật luôn ẩn chứa những tình bạn diệu kỳ. Câu chuyện "Chị gà, em vịt" kể về gà Mơ và vịt Bông – hai người bạn tuy khác loài nhưng yêu thương nhau như ruột thịt.
Podcast tản văn: Hoa giấy trước hiên nhà

Podcast tản văn: Hoa giấy trước hiên nhà

Giữa tiết trời tháng Tư giao mùa, giàn hoa giấy trước hiên vẫn lặng lẽ vương mình đón nắng như gợi nhắc khoảng trời bình yên gắn liền với bao điều giản dị mà vô cùng thấm thía..
Podcast truyện ngắn: Bình yên tuổi già

Podcast truyện ngắn: Bình yên tuổi già

Ở tuổi “thất thập cổ lai hy”, được sống an nhiên, sớm tối có bạn bầu bạn, vui vầy giữa tình làng nghĩa xóm đó là một niềm hạnh phúc giản dị mà quý giá vô cùng...
Tiếng cười dí dỏm trong nói lối Yên Huy

Tiếng cười dí dỏm trong nói lối Yên Huy

Ở Hà Tĩnh, nhắc đến nghệ thuật nói lối, người ta thường nhớ về làng Yên Huy xưa, nơi những câu nói mộc mạc mà hóm hỉnh đã trở thành một phần đời sống tinh thần của người dân.
Podcast tản văn: Khi hè vừa chạm ngõ

Podcast tản văn: Khi hè vừa chạm ngõ

Những ngày đầu hè thật dịu dàng, không chỉ mang theo nắng mới mà còn khẽ đánh thức những kỷ niệm yêu thương về bà, về mẹ và những tháng ngày tuổi thơ nơi làng quê thân thuộc.
 Hà Tĩnh tham gia Hội chợ du lịch quốc tế Việt Nam VITM 2026

Hà Tĩnh tham gia Hội chợ du lịch quốc tế Việt Nam VITM 2026

Việc tham gia VITM 2026 không chỉ giúp Hà Tĩnh quảng bá hình ảnh mảnh đất, con người đến bạn bè trong nước và quốc tế, mà còn khẳng định nỗ lực hội nhập, thích ứng với xu hướng chuyển đổi số và phát triển du lịch xanh.
Podcast truyện ngắn: Thầy bảo vệ

Podcast truyện ngắn: Thầy bảo vệ

Trong mỗi ngôi trường luôn có những con người lặng lẽ, quen đến mức ta vô tình lướt qua. Nụ cười hiền của bác bảo vệ gợi bao ký ức, nhắc ta về sự tận tụy giản dị.
 Du lịch làng biển “kể chuyện” quê hương

Du lịch làng biển “kể chuyện” quê hương

Từ những homestay mộc mạc bên bờ biển, đến các trải nghiệm làng nghề đậm bản sắc, người dân Hà Tĩnh đang từng bước liên kết, hình thành mô hình du lịch cộng đồng giàu sức hút.
Nối dài chuỗi concert quốc gia

Nối dài chuỗi concert quốc gia

Chương trình nghệ thuật chính luận đặc biệt “Âm vang Tổ quốc” mở đầu chuỗi “Tự hào là người Việt Nam” 2026, tiếp nối chuỗi “concert quốc gia” năm 2025.
 Mùa hoa anh đào tại Nhật Bản

Mùa hoa anh đào tại Nhật Bản

Hoa anh đào phủ hồng nhiều điểm đến ở Nhật Bản, song xuất hiện nhiều cây đổ liên tiếp tại Tokyo khiến du khách e ngại về mùa ngắm hoa năm nay.
Truyện ngắn: Mắt khói

Truyện ngắn: Mắt khói

Trong cuộc sống có những cuộc gặp gỡ đến rồi đi nhẹ như khói, mang theo những ký ức. Giữa yêu thương và lạc lối, vạn vật rồi sẽ tan đi, chỉ còn dư âm đọng lại trong lòng.
Podcast tản văn: Miền nhớ tháng Tư

Podcast tản văn: Miền nhớ tháng Tư

Tháng Tư cứ thế gõ cửa tâm hồn bằng sắc nắng hanh vàng và những hoài niệm xa xăm, để thấy thời gian không chỉ là sự chuyển mùa, mà còn là những dấu gạch nối đầy hoài niệm.
Lễ khánh đản chùa Hương Tích năm 2026

Lễ khánh đản chùa Hương Tích năm 2026

Lễ khánh đản chùa Hương Tích, xã Can Lộc (Hà Tĩnh) là nghi lễ quan trọng trong chuỗi hoạt động lễ hội, nhằm quảng bá hình ảnh và thu hút du khách đến với “Hoan châu đệ nhất danh lam”.
"Cây mắt biếc" từng gây sốt, giờ ra sao?

"Cây mắt biếc" từng gây sốt, giờ ra sao?

Từng là nơi thu hút đông đảo người dân, du khách tham quan, chụp ảnh check-in khi xuất hiện trong bối cảnh phim, nhưng hiện nay “cây mắt biếc” ở thành phố Huế đã bị lãng quên.
Podcast truyện ngắn: Thư viện di động diệu kỳ

Podcast truyện ngắn: Thư viện di động diệu kỳ

Truyện ngắn “Thư viện di động diệu kì” của Phan Linh Châu là câu chuyện đẹp về ông Lâm lặng lẽ gieo niềm say mê đọc sách, để những ước mơ được tiếp nối giản dị qua các thế hệ.
Podcast tản văn: Mùa loa kèn tháng Tư

Podcast tản văn: Mùa loa kèn tháng Tư

Tháng Tư mang theo sắc nắng dịu dàng cũng là lúc hoa loa kèn nở trắng tinh khôi, mang vẻ đẹp giản dị mà thanh khiết, gợi về những ký ức rất riêng của mùa hạ chớm sang.
Podcast truyện ngắn: Tôi là Chuột Nhắt

Podcast truyện ngắn: Tôi là Chuột Nhắt

Truyện ngắn “Tôi là Chuột Nhắt” của tác giả Đoàn Lữ Thụy Phương với ngôn từ ngộ nghĩnh, đáng yêu kể về câu chuyện của chú Chuột Nhắt với những tâm sự và kỉ niệm tuổi thơ thú vị...