Chăn trâu đồng đêm

(Baohatinh.vn) - Thu hoạch lúa vụ đông - xuân xong, người dân quê tôi lại tất tưởi cày ải để tiếp tục gieo cấy vụ hè - thu. Chỉ có tráng niên mới đảm đương nổi công việc cuốc cày đầy nặng nhọc này. Để kịp vụ mùa, người ta không chỉ cày hai buổi sớm chiều mà còn tận dụng cả đêm trăng sáng. Những buổi chăn trâu đồng đêm của lũ trẻ chúng tôi cũng bắt đầu từ đây.

Mỗi dịp gốc rạ ngoài đồng trắng trơ ra bởi cái nắng đầu hè thiêu đốt cũng là lúc bài vở ở trường của chúng tôi đã đâu vào đấy nên bố mẹ không bắt bẻ được chuyện theo trâu quên cả học hành. Bao giờ cũng vậy, mỗi tối ra đồng, bố sẽ nói rõ đêm nay đi cày chỗ nọ, chỗ kia xem phản ứng của tôi thế nào, xem việc vất vả dắt trâu di chuyển năm lần, bảy lượt trong đêm như thế tôi có bỏ cuộc hay không? Trái với suy nghĩ của bố, cái cảnh tung hê, vui thú trước mắt làm tôi không nén lòng được. Có đứa chả cần ai rủ rê, đến giờ người lớn đi cày, tự mình háo hức cầm lấy dây thừng dắt trâu ra ngõ, theo sau đuôi trâu tắc, rì, hò một lèo ra đồng.

Chăn trâu đồng đêm ảnh 1

(Ảnh internet)

Đó là những đêm trời xanh, trăng sáng vằng vặc, tường tỏ tựa ban ngày. Gốc rạ đang trụi rụi như thế gặp lúc trăng lên đổi sang màu sáng bạch, đồng quê tức thì hóa thành một tấm thảm bạc khổng lồ, khiến những đứa trẻ trâu như tôi ngồi trên bờ đê ngó xuống không khỏi choáng ngợp. Người thợ cày vẫn cần mẫn công việc úp xới của mình, chẳng mấy chốc, trước mắt chúng tôi lại hiện ra những đường cày đều tăm tắp, tựa con sóng triều cuộn mình lên xuống thành hình xoáy trôn ốc vô hồi, vô hạn giữa đêm trăng thanh, gió mát.

Ai cày thì cứ cày. Mặc kệ mồ hôi ai ướt áo, phần chúng tôi trên đê, dưới ruộng chơi liền tù tì các trò dân gian, từ bịt mắt bắt dê đến đánh trận giả, từ rồng rắn lên mây đến trốn tìm. Chơi chán chê, chúng tôi lại lúi húi khoét sâu bờ ruộng tạo thành cái lò rơm để nướng khoai mà khi ra khỏi nhà ai cũng thủ sẵn vài củ. Từ lò nướng đất cát, những củ khoai lang vừa chín tới nóng hôi hổi, sực nức mùi lửa rơm, khi ăn vừa thổi vừa cắn, má đứa nào đứa nấy cứ phính phình lên. Quá nửa đêm, cả tụi lo buộc trâu lại thật chặt, dùng rơm khô tết qua loa thành chiếc nệm rồi lăn ra ngủ ngon lành giữa triền đê.

Hơn ba giờ sáng, người lớn đến đánh thức, đứa nào cũng lấy hai tay dụi mắt, mắt nhắm mắt mở lại chỗ ràng trâu dắt tới để cày. Xong xuôi, chúng tôi lại tiếp tục ngủ cho đến lúc mặt trời lên đến một con sào rồi mới thức dậy. Đồng quê ban sáng đổi thay chóng vánh bởi những đường cày sóng soãi, phủ kín tít tắp. Bố nhắc tôi súc miệng bằng nước chè xanh để còn ăn sáng. Từ trong cái mo cau được cắt xén gọn gàng, bố bẻ vuông góc một miếng cơm nắm, bảo tôi chấm thêm một tí muốt ớt cho đỡ nhạt miệng. Hai bố con vừa ăn, vừa nhìn nhau mãn nguyện như thể chẳng có gì ngon sánh bằng vị cay chua mặn nhạt của cơm mo cau với muối ớt.

Dọc đường đời hôm nay tôi đi, đã ít dần chuyện kéo cày bằng trâu mà thay bằng cày máy hiện đại. Một ngày kia cái cày, con trâu chỉ còn là ký ức vời xa, hỏi còn ai nhớ đồng đêm mùa cày?

(Bảo tàng Quảng Bình)

Đọc thêm

Podcast truyện ngắn: Có một chiều mây trắng

Podcast truyện ngắn: Có một chiều mây trắng

Bằng giọng kể chậm rãi, giàu hình ảnh và thấm đẫm cảm xúc, truyện ngắn "Có một chiều mây trắng" mở ra một không gian miền núi vừa hoang sơ, vừa ấm áp, nơi ký ức, yêu thương và niềm hy vọng đan xen...
Podcast truyện ngắn: Đồng hành

Podcast truyện ngắn: Đồng hành

Câu chuyện về đôi vợ chồng già trước lựa chọn: quê và phố, giữa ước nguyện của người này và nỗi niềm của người kia… đã đem đến những rung động rất đời, cất lên từ yêu thương, thấu hiểu.
Podcast tản văn: Một khóm dong riềng

Podcast tản văn: Một khóm dong riềng

Chỉ một khóm dong riềng đỏ hoa nơi góc vườn quen thuộc cũng gợi nên bao thương nhớ. Ký ức về mẹ, về quê nhà, về những năm tháng nhọc nhằn mà đầm ấm lại đong đầy trong tim.
Podcast tản văn: Nắng đông vẫy gọi xuân sang

Podcast tản văn: Nắng đông vẫy gọi xuân sang

Nắng đông hanh hao mà dịu nhẹ, rải xuống mặt đất một thứ ánh sáng ấm áp, khiến vạn vật bừng sắc và mang theo hương vị tình thân, đưa lòng người về miền ký ức xa xăm.
Podcast truyện ngắn: Chuyến tàu về nhà

Podcast truyện ngắn: Chuyến tàu về nhà

Giữa guồng quay mưu sinh hối hả, con người dễ quên mất rằng phía sau mình vẫn có một người mẹ âm thầm đợi chờ, để rồi khi còn kịp, ta hiểu rằng được trở về bên mẹ chưa bao giờ là muộn...
Hà Tĩnh trong trái tim đại sứ hữu nghị đến từ Palestine

Hà Tĩnh trong trái tim đại sứ hữu nghị đến từ Palestine

Gắn bó với Việt Nam 15 năm, Saleem Hammad - đại sứ hữu nghị đến từ Palestine không chỉ nói thành thạo tiếng Việt mà còn dành trọn tình yêu cho dải đất hình chữ S. Trong đó, thời gian trải nghiệm tại Hà Tĩnh đã mang đến cho anh những tình cảm đặc biệt.
Podcast tản văn: Khoảng lặng cuối năm

Podcast tản văn: Khoảng lặng cuối năm

Chắc hẳn, ký ức là thứ đầu tiên mở ra trong lòng người khi những ngày tháng Mười Một âm lịch bắt đầu khép lại. Có cả ký ức rõ hình, rõ dạng, có cả những cảm giác mơ hồ, rất khẽ...
“Xứ sở Chùa Vàng” - một góc nhìn khác

“Xứ sở Chùa Vàng” - một góc nhìn khác

Gác lại những hào nhoáng của ánh đèn đô thị, tôi đã tìm thấy một Thái Lan của những nụ cười an yên, nơi triết lý giáo dục gắn liền với đời sống, nơi con người kiên trì hồi sinh những “vùng đất chết” và một lối sống khiêm nhường, thuận tự nhiên đến ngỡ ngàng.
Podcast tản văn: Chiếc đàn ghi ta của nội

Podcast tản văn: Chiếc đàn ghi ta của nội

Chiếc đàn ghi ta cũ của nội là kỷ vật đi cùng những năm tháng chiến tranh, lưu giữ tình đồng đội, ký ức Trường Sơn và cả sự bình lặng của một đời người lính sau hòa bình.
Podcast Truyện ngắn: Chiếc hộp thời gian

Podcast Truyện ngắn: Chiếc hộp thời gian

Chiếc hộp thời gian là câu chuyện ấm áp về hành trình lớn lên của một đứa trẻ. Từ chiếc hộp gỗ giản dị của bà ngoại, câu chuyện nhắc người đọc trân trọng từng khoảnh khắc đời sống...
'Không có Táo Quân 2026'

'Không có Táo Quân 2026'

Vân Dung chia sẻ Táo Quân sẽ không lên sóng dịp Tết Nguyên đán 2026. Thông tin trên khiến nhiều khán giả hụt hẫng, tiếc nuối.
Podcast tản văn: Nhớ mùa gió bấc hiu hiu

Podcast tản văn: Nhớ mùa gió bấc hiu hiu

Gió bấc về, khẽ đánh thức dòng ký ức năm xưa với bếp lửa quê nhà, tuổi thơ lam lũ mà ấm áp. Cuộc sống dù đã nhiều đổi khác nhưng cái lạnh thấm sâu vẫn gọi về cả một miền ký ức.