Chiếc quạt mo của ngoại

(Baohatinh.vn) - Một sáng sớm bước ra vườn, thấy trên ngọn cau là những chùm hoa bung mình trắng xóa. Chắc tối qua, những bông cau trắng ngần đã uyển chuyển lách mình ra khỏi tấm mo cứng cáp, chiếc áo che chắn bấy lâu, lặng lẽ trút xuống vườn hè. Là mo cau đấy! Tôi nhanh chân tìm lấy một tàu mo cau để kịp chung nhau với mấy đứa hàng xóm chơi trò kéo mo cau, cũng không quên chọn một tàu thật đẹp mang vào cho ngoại.

Hè nào cũng vậy, ngoại chờ cho mo cau rụng xuống, nhặt về rồi tỉ mẩn dùng dao cắt mo cau to đùng thành những cái quạt rồi ép dưới cối đá. Sau một ngày lấy ra, cái quạt đã phẳng phiu, tròn đẹp. Mỗi người trong nhà đều được ngoại cắt cho mỗi chiếc quạt như vậy. Với anh em tôi, ngoại cẩn thận hơn, làm thêm những cái quạt mo cau nho nhỏ. Mo nhiều, ngoại còn làm biếu mấy nhà hàng xóm.

Ảnh minh họa từ internet
Ảnh minh họa từ internet

Trưa hè, nhiệt độ lên tới 40oC. Cúp điện. Quạt mo cau của ngoại phát huy tác dụng hơn bao giờ hết. Vừa ăn cơm, ngoại vừa quạt cho cả nhà. Vòng quạt lướt qua đâu, gió mát rượi tới đó, còn mát hơn cả quạt điện. Chỉ mỗi tội khổ ngoại mỏi tay. Những đêm trăng sáng, cả nhà đưa chõng tre ra ngoài hiên chuyện trò. Quạt mo trên tay ngoại và ba mẹ cứ thay nhau đưa gió về. Những câu chuyện ngày xưa cứ thế dội về... Nằm gối đầu lên đùi ngoại nghe mà ngủ thiếp đi lúc nào không hay. Làn gió mát vẫn đều đặn ru tôi vào giấc ngủ mỗi đêm như thế.

Rồi chúng tôi lớn lên, đi học, đi làm xa nhà. Chiếc quạt mo cau trôi về miền kí ức. Nghỉ hè, tôi tranh thủ ghé về nhà chơi mấy hôm để còn lên học hè, làm thêm. Ngày đi, ngoại dúi vào ba lô hai cái quạt mo cau và bảo: “Phòng trọ trên thành phố chắc mùa này nóng lắm, quạt điện cũng chẳng lại đâu. Con mang lên mà quạt, mang cho cu em một cái luôn hén. Ngoại làm đợi hai đứa về mãi”. Tôi đỡ quạt từ tay ngoại, lòng ngại chẳng muốn mang theo nhưng nhìn dáng ngoại, tôi dạ to, cám ơn ngoại rồi đi.

Mùa hè ở đâu mà chẳng nóng, nhưng đúng là cái “ổ chuột” thấp, nhỏ mà tôi chui ra, chui vào còn nóng hơn, cứ như cái lò nướng. Thành phố tường với tường san sát. Hơi nóng bốc lên từ các ngôi nhà xây, từ con đường nhựa phải nói là kinh khủng. Đã thế lại mất điện như cơm bữa. Nhớ đến cái quạt mo của ngoại, tôi lấy ra dùng. Quạt vẫn mát rượi như ngày nào. Lại dùng bền bỉ suốt cả mùa nắng mặc tôi quăng quật đủ kiểu. Không ở gần nhưng ngoại luôn có cách chăm sóc chúng tôi thật đặc biệt.

Quãng thời gian ấy rồi cũng vụt qua. Tôi học xong, đi làm và cưới vợ rồi ở luôn thành phố. Cô con gái nhỏ lên 3, bập bẹ tập nói, tập chào. Chúng tôi đưa con về quê thăm ngoại, thăm ba mẹ. Về không đầy tuần, nhưng con gái quấn quýt cụ bà, cứ lon ton chơi với cụ không rời. Ngoài 90, đôi mắt không còn tinh nhanh như trước nhưng cái miệng cười và trên tay vẫn chiếc quạt mo phe phẩy là hình ảnh quen thuộc của ngoại. Ngày bé, mỏi nhừ tay vì quạt cho anh em tôi, giờ lại vẩy vẩy chiếc quạt mo theo cô chắt nhỏ. Đến giờ cơm, bé sà vào lòng cụ ngồi để được cụ quạt cho mới chịu ăn. Lúc đi ngủ, mẹ nằm một bên nhưng cụ ngoại cũng phải nằm một bên quạt thì mới chịu. Nhìn con, tôi lại nhớ tôi những ngày thơ bé. Một niềm hạnh phúc trào dâng trong lòng. Mải mê mưu sinh, lo toan vật chất, tôi đã đánh mất những hạnh phúc giản đơn quanh mình.

Chuyến về quê đáng lý chỉ gói gọn trong một tuần nhưng tôi đã quyết định ở chơi lâu hơn thế. Không đi du lịch nữa, mùa hè này, tôi sẽ dành thời gian bên gia đình lớn của mình. Hai tháng hè kết thúc, chúng tôi vẫn phải đi làm, bé con còn đi học. Chào cụ, chào nội để đi nhưng con gái cứ khóc ngặt không chịu. Thế rồi, cụ dắt chắt vào trong nhà. Cụ và chắt thầm thì gì rồi một lúc sau, con gái tôi thôi khóc, mặt tươi tỉnh hơn bước ra, tay vòng ra sau như giấu giấu vật gì... À! Thì ra là chiếc quạt mo cau. Chiếc quạt bé xíu vừa tay cầm của con gái. Bế con gái lên, ôm ngoại và cũng là để con gái kịp thơm vào má cụ, vẫy chào cả nhà, chúng tôi lên xe.

Xe lăn bánh, bỏ lại đằng sau là lũy tre, hàng cau, cánh đồng xanh gió reo vui, những mái nhà tranh thân tình, con đường làng trăng soi lối... Bụi đỏ cuống quýt chạy theo bánh xe làm mờ dần những hình ảnh thân thuộc. Nhưng tiếng ngoại ru thuở bé và cả tàu mo cau bình dị với chiếc quạt mo đã chở thiên đường tuổi thơ tôi mãi mãi chẳng phai mờ. Nhặt sao cho đủ những yêu thương ngọt ngào ấy... nếu không có ngoại và chiếc quạt mo cau.

Góc vườn ngày ấy vẫn còn đây

Hoa cau rụng trắng, nắng vơi

đầy

Bồi hồi nhớ lại lòng con thấy

Mo cau ngoại cắt...

...mắt con cay...

Đọc thêm

Cuốn sổ tay của anh hùng, liệt sĩ Lê Thị Riêng

Cuốn sổ tay của anh hùng, liệt sĩ Lê Thị Riêng

Mồ côi từ nhỏ, trải qua nhiều mất mát riêng tư, liệt sĩ Lê Thị Riêng trở thành một trong những gương mặt tiêu biểu của phong trào phụ nữ miền Nam, cống hiến trọn đời cho cách mạng.
Podcast tản văn: Bằng lăng đã nhạt màu

Podcast tản văn: Bằng lăng đã nhạt màu

Tháng Sáu trở về cùng sắc tím bằng lăng và những miền ký ức. Nỗi nhớ không chỉ hiện lên qua hình ảnh mà còn phảng phất trong âm thanh, hương thơm và những rung cảm của năm tháng.
Kịch tính màn "đại chiến" ánh sáng trên sông Hàn

Kịch tính màn "đại chiến" ánh sáng trên sông Hàn

Tối 6/6, đêm thi thứ 2 của Lễ hội pháo hoa quốc tế Đà Nẵng (DIFF) 2026 diễn ra sôi động, kịch tính với màn “đại chiến” ánh sáng trên sông Hàn giữa đương kim Á quân Z121 Vina Pyrotech (Việt Nam) và tân binh Lux Factory POK 2.0 đến từ Pháp.
Theo chân bố mẹ ra biển bắt tôm tít

Theo chân bố mẹ ra biển bắt tôm tít

Khi thủy triều xuống, nhiều gia đình ở Hà Tĩnh đưa con em ra bãi biển bắt tôm tít. Hoạt động không chỉ mang lại niềm vui, giúp trẻ vận động mà còn tạo nên những ký ức đẹp của tuổi thơ.
Thói quen "xài chùa" nhạc Việt

Thói quen "xài chùa" nhạc Việt

Nhiều người lấy nhạc cắt ghép, livestream trên nền tảng mạng xã hội mà không biết đang vi phạm bản quyền, hoặc các tổ chức dùng nhạc mà không xin phép.
Podcast truyện ngắn: Trở lại Xình Vá

Podcast truyện ngắn: Trở lại Xình Vá

Câu chuyện về hành trình đến lớp của một cậu học trò khuyết tật vùng cao đã thắp lên tình thương, sự day dứt và niềm tin của những người gieo chữ...
"Doraemon" thu 150 tỷ đồng

"Doraemon" thu 150 tỷ đồng

Sau khoảng 10 ngày phát hành, bom tấn hoạt hình Nhật Bản bỏ túi 150 tỷ đồng ở rạp Việt. Phim đang không có đối thủ ngoài phòng vé.
Âm nhạc AI: Giới hạn nào cho sáng tạo?

Âm nhạc AI: Giới hạn nào cho sáng tạo?

Không chỉ dừng ở vai trò hỗ trợ sáng tác, AI giờ đây còn có thể tạo giọng hát, xây dựng những “ca sĩ ảo”, song cũng đặt ra câu hỏi về cảm xúc, sáng tạo và giá trị thật của âm nhạc.
Podcast truyện ngắn: Vòi nước mát xóm chợ

Podcast truyện ngắn: Vòi nước mát xóm chợ

Giữa mùa hè oi ả nơi xóm chợ, một cuộc thi tiết kiệm nước của lũ trẻ đã mang đến bài học giản dị mà ý nghĩa về việc biết trân trọng và gìn giữ từng giọt nước mát quanh mình.
Podcast tản văn: Dế mèn với ký ức tuổi thơ

Podcast tản văn: Dế mèn với ký ức tuổi thơ

Những hang dế giữa đồng quê mùa hạ đã lưu giữ biết bao ký ức tuổi thơ hồn nhiên, nơi lũ trẻ lớn lên cùng tiếng ve, cánh đồng và niềm vui bình dị của những ngày hè năm cũ.
Podcast truyện ngắn: Chuyến xe năm nào

Podcast truyện ngắn: Chuyến xe năm nào

Giữa mưa núi, giữa con đường heo hút của miền cao năm nào, tình thương và sự cưu mang đã nhen lên như một ngọn lửa ấm áp, thắp sáng niềm vui của những ngày về sau.
Podcast tản văn: Giàn bầu của ngoại

Podcast tản văn: Giàn bầu của ngoại

Một giàn bầu xanh mướt, một bát canh ngọt mát hay tiếng gọi hiền từ của bà ngoại trong những trưa hè đầy nắng... gợi về những ký ức thân thương.
Podcast tản văn: Dẻo thơm hương gạo mới

Podcast tản văn: Dẻo thơm hương gạo mới

Mùi hương gạo mới - hương vị của no ấm và thành quả từ bao nhọc nhằn của người nông dân một nắng hai sương đã trở thành miền nhớ đậm sâu trong tâm thức của nhiều thế hệ.
Xin chào,
Tôi là Chatbot của
Báo Hà Tĩnh
Hãy hỏi tôi bất kỳ điều gì bạn cần biết về
Báo Hà Tĩnh nhé. Tôi sẵn sàng hỗ trợ!