Cuộc đời đẹp đẽ bởi ta tha thiết với nhau

Tôi dễ bắt vào những khoảnh khắc trong đời sống mà vui. Nên tôi cũng trân quý tất cả ấm áp dẫu nhỏ bé, ngắn ngủi trong đời sống.

Tôi nhớ xưa vào một ngày cuối tháng tám, trong buổi chiều gió hây hây, D bảo Hà Nội sắp vào mùa ái ân. Thì vậy nên tâm hồn rộn rã hơn, thấy yêu đương tràn trong tim nên biết bao nhiêu ảnh hình thương mến cứ thế hiện ra.

Bao nhiêu lần đi, vương vấn biết bao miền đất, và gặp gỡ biết bao thương quý. Ấy là những rung động nhỏ nhắn mà mình có thể viết bỏ vào trong một chiếc túi nhỏ, và mang theo suốt đời.

Lúc vào Hội An, tôi gọi cho Quỳnh. Dù trễ hẹn bao lần, Quỳnh vẫn đón và sắp xếp mọi thứ cho cuộc sống mới của tôi, bằng sự nồng nhiệt hiếm có của một người đàn bà từng trải.

Quỳnh giao cho tôi căn nhà sẵn đồ đạc để ở, xe đạp để đi, rồi căn dặn đủ thứ (như tôi là một đứa trẻ vừa xa nhà lần đầu). Và nhờ có Quỳnh mà tôi đã có những ngày ở Hội An ung dung, tự tại và hưởng thụ.

Quỳnh cũng khiến chuyến đi của tôi thêm phần dư âm trĩu nặng. Gánh nặng tâm tư, khiến tôi thường lưu nhớ về khoảng thời gian ấy. Dù ngắn ngủi nhưng đẹp đẽ. Vì có những người như Quỳnh.

Cuộc đời đẹp đẽ bởi ta tha thiết với nhau

Hạnh phúc cuộc sống nằm ở những khoảnh khắc ngắn ngủi những chất chứa niềm tha thiết. Ảnh: Dantri.

Ở Quy Nhơn vài ngày, vượt cả một chặng đường say sóng gần chết để ra đến Cù Lao Xanh. Lúc nằm trên tàu vật vã thì nghĩ, là lần cuối cùng ra đây. Nhưng khi gặp chị, giữa sóng biển dập dềnh, chị dắt mình đi lện tận ngọn hải đăng cao nhất của đảo, nấu cho mình một bữa cơm nhà ngon lành đúng nghĩa cơm đảo, được nghe tiếng cười giòn tan của chị thì biết rằng, mình sẽ còn quay lại.

Lúc chia tay chị, mình còn quên hỏi tên chị, nhưng khuôn mặt rám nắng, nụ cười rạng rỡ, hồn hậu của chị mình không thể quên.

Hồi ở Đà Lạt, ấy là lần đầu tiên mình gặp M. Trong cuộc đời tôi hiếm thấy ai có lòng nhiệt tình chân thật như M. Với một người chỉ gặp gỡ đôi ba lần, vẫn sẵn sàng lang thang cả ngày để kiếm nhà trọ cùng mình, nửa đêm vẫn tìm cho mình một chỗ ngủ tử tế, khi mình không thể vào nhà trọ.

Lúc mình cần có một người ăn trưa cùng, giữa nhiều ngày lủi thủi một mình, M cũng xuất hiện. Lúc nào cũng cười, lúc nào cũng sẵn sàng với một “du khách” trong thành phố như mình.

Sau này, hiểu M hơn rồi, tôi mới nghĩ, vì M sống gần cây cối, hay trò chuyện và chăm sóc cây cối nên tính cách mới hiền hậu, dễ chịu đến thế. M không phải như những chàng soái ca trong phim ảnh, M là hình ảnh chân chất, nhưng thơm thảo giữa đời.

Thành phố phương Nam đầy nắng có lẽ là nơi khiến tôi nhớ đến nhiều trái tim thương mến nhất. Ở đó có H đã chở mình đi khắp thành phố, ngắm nghía mọi ngõ ngách nhỏ bé, chăm sóc mình tận tụy. Sự đồng hành kiên nhẫn của em luôn khiến tôi nhớ lưu luyến mỗi lần rời đi.

Ở đó D,, có N, có L chẳng bao giờ từ chối khi mình cần giúp đỡ... Có người chị duyên dáng mà chỉ cần nhìn chị cười thì lòng đã dịu dàng lại. Tôi hay đùa gọi chị là “cô tiên xanh”, ấm áp và tươi vui.

Tôi dễ bắt vào những khoảnh khắc nhỏ trong đời sống mà vui. Nên tôi cũng trân quý tất cả những ấm áp nhỏ bé, ngắn ngủi trong đời sống.

Cuộc đời đẹp đẽ bởi ta tha thiết với nhau

“Cuộc đời buồn bã thế sao mình không tha thiết với nhau hơn”. Ảnh: Pinterest.

Bao nhiêu vùng đất, bao nhiêu con người nhỏ nhắn đã từng xuất hiện trong cuộc đời tôi vào những khoảng thời gian khác nhau, nhưng đều để lại những cảm động, những lưu luyến bền bỉ trong tôi. Những tấm lòng đẹp đẽ ấy khiến tôi dù đôi lúc khép lòng đến mỏi mệt với cuộc đời, vẫn trân quý vô cùng những gặp gỡ ấy trong đời.

Còn nhớ trong một bài hát của Jay Chou có đoạn viết: “Đẹp nhất không phải trời mưa mà là mái hiên cùng em trú mưa buổi ấy”. Mái hiên hôm ấy, bởi vì cùng nhau ngắm mưa nên trở thành khoảnh khắc sâu đậm.

Những khoảnh khắc sống trong đời tôi, cũng bởi vì từng có dấu vết của những tấm lòng ấy mà thêm yêu cuộc đời đắm say. Cảm thấy cuộc đời, trên mỗi chuyến đi đều có thể đón nhận những điều tốt đẹp.

Trịnh Công Sơn vẫn bảo, “cuộc đời buồn bã thế sao mình không tha thiết với nhau hơn”. Tôi thấy ông nói phải, và có lẽ bởi tôi đã gặp được bao tấm lòng tha thiết, nên trong tim luôn khơi đầy nguồn vui với đời sống.

Theo Thủy Thủy/Zing

Đọc thêm

Báo Pháp ca ngợi Việt Nam là "viên ngọc" của Đông Nam Á

Báo Pháp ca ngợi Việt Nam là "viên ngọc" của Đông Nam Á

Từ những con phố tấp nập xe máy ở Hà Nội, những dãy núi đá vôi hùng vĩ của vịnh Hạ Long đến nét trầm mặc của cố đô Huế và những món ăn đường phố đậm đà hương vị, Việt Nam đang ngày càng khẳng định vị thế là một trong những điểm đến hấp dẫn nhất châu Á trong mắt du khách quốc tế.
Những bàn cờ tướng nối nhịp tình quê

Những bàn cờ tướng nối nhịp tình quê

Giữa nhịp sống hiện đại, những bàn cờ tướng vẫn hiện diện ở nhiều vùng quê Hà Tĩnh. Không chỉ là môn thể thao trí tuệ, cờ tướng còn là nét đẹp văn hóa gắn kết cộng đồng.
5 khách sạn tốt nhất Việt Nam 2026

5 khách sạn tốt nhất Việt Nam 2026

Tạp chí Travel & Leisure hôm 18/6 công bố danh sách các khách sạn tốt nhất Việt Nam tại 5 hạng mục chính, dựa trên đánh giá của các chuyên gia và du khách quốc tế.
Podcast truyện ngắn: Trên đồi cỏ bạc

Podcast truyện ngắn: Trên đồi cỏ bạc

Trong cuộc sống, con người đừng bao giờ đánh mất niềm tin ngay cả khi rơi vào những hoàn cảnh tồi tệ nhất. Bởi niềm tin chính là điểm tựa giúp ta hướng tới những điều tốt đẹp hơn.
Podcast truyện ngắn: Kỷ vật của ngoại

Podcast truyện ngắn: Kỷ vật của ngoại

Có những ký ức không nằm trong những tấm ảnh cũ hay những trang nhật ký đã úa màu mà hiện diện lặng lẽ giữa cuộc sống thường ngày, gợi nhắc bao yêu thương đong đầy...
Podcast tản văn: Mùa gió Lào

Podcast tản văn: Mùa gió Lào

Với người Hà Tĩnh, mùa hạ thường gắn liền với gió Lào như một phần ký ức không thể tách rời của biết bao thế hệ lớn lên trên mảnh đất đầy nắng gió mà nghĩa tình...
“Giữ lửa” nghề đan lát ở Thạch Hà

“Giữ lửa” nghề đan lát ở Thạch Hà

Từ tre, mây tự nhiên, người dân thôn Nam Giang, xã Thạch Hà (Hà Tĩnh) đã khéo léo đan nên những chiếc thúng, dần, sàng, rổ, nơm… phục vụ sinh hoạt hằng ngày, đồng thời góp phần gìn giữ và phát huy nghề truyền thống của quê hương.
Podcast truyện ngắn: Tiếng ve trong chiếc hộp

Podcast truyện ngắn: Tiếng ve trong chiếc hộp

Hè về là mùa của những niềm vui, những cuộc gặp gỡ và ký ức tuổi thơ trong trẻo. Truyện ngắn “Tiếng ve trong chiếc hộp” sẽ đưa các em trở về với những ngày hè đầy cảm xúc.
Podcast truyện ngắn: Trở lại mùa phượng đỏ

Podcast truyện ngắn: Trở lại mùa phượng đỏ

"Trở lại mùa phượng đỏ" là chuyến tàu ngược dòng ký ức, đưa ta về sân trường đầy nắng gió, nơi ước mơ tuổi trẻ từng dang dở và lời hẹn ước bắt đầu lại sau những năm tháng ly hương.
Podcast tản văn: Mùa hạ chín

Podcast tản văn: Mùa hạ chín

Tản văn "Mùa hạ chín" chạm vào ngăn kéo ký ức đã phủ bụi thời gian, gợi nhắc những năm tháng thanh xuân đầy mộng mơ và những kỷ niệm sâu sắc từ cái nắng của mảnh đất Hà Tĩnh.
Decor rực rỡ, phai nhạt bản sắc

Decor rực rỡ, phai nhạt bản sắc

Cùng với trào lưu check-in, nhiều điểm đến, không gian di sản ở Hà Tĩnh đang được khoác lên những "lớp áo" trang trí sặc sỡ, làm mất đi vẻ đẹp nguyên bản, phai nhạt bản sắc.
Podcast tản văn: Đom đóm mùa hè

Podcast tản văn: Đom đóm mùa hè

Mỗi mùa hè đi qua đều để lại trong lòng mỗi người những ký ức khó quên. Đó có thể là những đêm quê yên ả, tiếng gió mát lành và ánh đom đóm lập lòe trên những bờ cỏ ven ao...
Podcast truyện ngắn: Kiến con tinh nghịch

Podcast truyện ngắn: Kiến con tinh nghịch

Một chuyến khám phá khu vườn đầy bất ngờ của chú kiến Tí Nghịch, nơi có những tiếng cười hồn nhiên và những bài học đáng nhớ. Cùng gặp những người bạn đáng yêu và khám phá bao điều thú vị.
Người “thổi hồn” vào từng khúc gỗ

Người “thổi hồn” vào từng khúc gỗ

Từ những khúc gỗ thô mộc, anh Trần Quốc Hoàng ở thôn Yên Điềm, xã Lộc Hà (Hà Tĩnh) đã tạo nên nhiều tác phẩm điêu khắc truyền thần sống động, giàu cảm xúc.
Xin chào,
Tôi là Chatbot của
Báo Hà Tĩnh
Hãy hỏi tôi bất kỳ điều gì bạn cần biết về
Báo Hà Tĩnh nhé. Tôi sẵn sàng hỗ trợ!