Hò hẹn mãi cuối cùng em cũng đến

Bình thơ

Hò hẹn mãi cuối cùng em cũng đến

Chỉ tiếc mùa thu vừa mới đi rồi

Còn sót lại trên bàn bông cúc tím

Bốn cánh tàn, ba cánh sắp sửa rơi

Hò hẹn mãi cuối cùng em đã tới

Như cánh chim trong mắt của chân trời

Ta đã chán lời vu vơ giả dối

Hót lên! Dù đau xót một lần thôi

Chần chừ mãi cuối cùng em cũng nói

Rằng bồ câu không chết trẻ bao giờ

Anh sợ hãi bây giờ anh mới nhớ

Em hay là cơn bão tự ngàn xa

Quả tim anh như căn nhà bé nhỏ

Gió em vào- nếu chán- gió lại ra

Hò hẹn mãi cuối cùng em đứng đó

Dẫu mùa thu, hoa cúc cướp anh rồi

(Hoàng Nhuận Cầm)

Hò hẹn mãi cuối cùng em cũng đến ảnh 1

Có lẽ rằng không có ai trong cuộc đời không trải qua một đôi lần hò hẹn. Nó là một phần không thể thiếu trong những cung bậc của tình yêu. Có rất nhiều bài thơ viết về cung bậc tình cảm này nhưng có lẽ không ai có thể có được cuộc hẹn hò đầy day dứt như trong thơ Hoàng Nhuận Cầm.

Đọc bài thơ “Hò hẹn mãi cuối cùng em cũng đến” tôi như có cảm giác mình đã đứng đó từ lâu lắm rồi. Chứng kiến thấy gã si tình đứng đợi cuối con đường mùa thu xênh xang gió. Tôi vẫn luôn thích sự lỡ làng trong thơ anh. Một hạnh phúc tưởng như có ở trong tay rồi chợt vỡ, một tình yêu tưởng đã vẹn tròn phút chốc lại chia xa, và những hẹn hò từ từ khép lại sau cái lần “cuối cùng em cũng đến”.

Hò hẹn mãi cuối cùng em cũng đến

Chỉ tiếc mùa thu vừa mới đi rồi

Không lỡ hẹn. Cuối cùng người con gái của mình đã đến. Ngay từ đầu bài thơ ta đã thấy sự đợi chờ làm con người ta mòn mỏi đến thế nào. Tiếng thơ như một sự thở phào nhẹ nhõm nhưng day dứt đầy nuối tiếc: “cuối cùng em cũng đến”, em đến để biết rằng sự chờ đợi của ta vẫn không hề vô vọng nhưng cũng đã quá muôn rồi. Muộn không phải vì ta không còn đợi nữa mà chính mùa thu đã không còn kiên nhẫn với cuộc tình... bởi lẽ

Còn sót lại trên bàn bông cúc tím

Bốn cánh tàn, ba cánh sắp sửa rơi

Hoàng Nhuận Cầm vốn giỏi dùng những hình ảnh thật cụ thể để diễn đạt những cảm giác vô cùng mơ hồ, tinh tế. Từ cái hữu hình để nói đến cái vô hình. Ta như thoáng thấy cả không gian và thời gian vời vợi còn lại của mùa thu trong những cánh hoa tím cuối cùng ấy để thấy một mùa thu đã đi qua. Và đến đây người đọc cũng cảm nhận được người đàn ông kia đã mong đợi đến thế nào phút giây gặp mặt. Nỗi đợi chờ ấy như từ xa lắm, dài như một cuộc đời vậy. Nó được bắt đầu từ mầm cây vừa mới vươn mình trên đất, bắt đầu từ sự sinh sôi cho đến sự úa tàn. Từ sự hi vọng đến tột cùng tuyệt vọng. Có sự đợi chờ nào dài hơn như thế! để rồi:

Chần chừ mãi cuối cùng em cũng nói

Rằng bồ câu không chết trẻ bao giờ

Anh sợ hãi bây giờ anh mới nhớ

Em hay là cơn bão tự ngàn xưa

Khổ thơ này chất chứa trong đó rất nhiều suy tưởng, một sự suy tưởng giản dị nhưng ẩn chứa một quan niệm rõ ràng về tình yêu. Tôi thích hình ảnh chim bồ câu trong suy tưởng của anh. Bồ câu không chết trẻ, cũng như tình yêu không có quyền chết trẻ, những khát khao không có quyền lụi tàn bởi tình yêu là hiện thân của cái đẹp đẽ nhất mà con người hằng mong muốn, khát khao hướng tới và chiếm lĩnh một cách trọn vẹn.

Và người đàn ông ấy đã có một tình yêu đẹp đẽ. Cái Đẹp trong tình yêu không chỉ nói đến độ viên tròn của lứa đôi, mà nó còn hướng đến sự thánh thiện của tâm hồn. Dẫu rằng:

Quả tim anh như căn nhà bé nhỏ

Gió em vào- nếu chán- gió lại ra

Một sự so sánh chua chát! tưởng rằng đó là lời trách móc với người con gái nhưng nếu để ý thì ta lại nhận ra trái tim ấy là một tấm lòng bao dung và độ lượng, dẫu bé nhỏ thôi nhưng là tổ ấm đủ để che chở cho những con gió vô tình lạc lối... chỉ có điều “mùa thu hoa cúc cướp anh rồi”...nghĩa rằng tình yêu đã không còn nữa.

Câu thơ cuối cùng lưu lại trong tôi bởi một từ đậm chất lãng tử của Hoàng Nhuận Cầm “cướp”. Từ ấy gợi lại cả một sự bàng hoàng. Thoáng có để rồi thành không. Thoáng cầm để rồi vụt mất.

Mỗi lần đọc “hò hẹn mãi cuối cùng em cũng đến” – một bài thơ, một cuộc tình buồn, tôi lại nghĩ đến hình ảnh người đàn ông đa tình ấy đang ngồi trên sân ga trong môt buổi chiều lộng gió. Vẻ phong trần ấy gợi nhớ đến câu danh ngôn của Victor Hugo “ai khổ vì yêu hãy yêu hơn nữa, chết vì yêu là sống ở trong yêu”.

Đọc thêm

Kỳ lạ Táo Quân "trái mùa" vừa lên sóng

Kỳ lạ Táo Quân "trái mùa" vừa lên sóng

Táo Quân 2026 khiến nhiều khán giả bất ngờ khi lên sóng tối 29/3, sau nhiều tuần kể từ Tết Nguyên đán. Chương trình có thời lượng ngắn, tái hiện lại tiết mục trong Táo Quân 2017.
Podcast tản văn: Hoa gạo- Ngọn lửa của ký ức

Podcast tản văn: Hoa gạo- Ngọn lửa của ký ức

Có những loài hoa cất giữ bao tháng năm tuổi thơ trong trẻo, đầy thương nhớ. Và cứ mỗi độ tháng Ba về, sắc đỏ hoa gạo lại bừng lên như đánh thức những miền ký ức đã ngủ yên...
Podcast tản văn: Bồi hồi tiếng mẹ ru xưa

Podcast tản văn: Bồi hồi tiếng mẹ ru xưa

Giữa dòng ký ức, điều đọng lại sâu sắc nhất là tình thân và những lời ru của bà, của mẹ. Giản dị mà bền bỉ, lời ru theo ta suốt cuộc đời, để mỗi lần nhớ lại vẫn bồi hồi giữa bao đổi thay.
Cụ bà gần trăm tuổi đam mê đọc sách

Cụ bà gần trăm tuổi đam mê đọc sách

Khi nhiều người trẻ không mấy mặn mà với trang sách thì chuyện một cụ bà 96 tuổi ở xã Lộc Hà (Hà Tĩnh) xem đọc sách như một thú vui mỗi ngày thật đáng để suy ngẫm về văn hóa đọc.
Podcast truyện ngắn: Bố tớ là bộ đội

Podcast truyện ngắn: Bố tớ là bộ đội

Một chuyến thăm doanh trại đã giúp cậu bé Dũng hiểu rằng, người lính thời bình không chỉ cầm súng mà còn lao động, vun trồng. Từ đó, niềm tự hào về bố được bồi đắp bằng một tình yêu trọn vẹn, giản dị mà sâu sắc.
Podcast tản văn: Vườn xưa hoa trái

Podcast tản văn: Vườn xưa hoa trái

Một khu vườn quê giản dị với khế, ổi, bưởi, me… đã ươm mầm ký ức tuổi thơ trong trẻo. “Vườn xưa hoa trái” là hành trình trở về, nơi hương vị cũ đánh thức những thương nhớ dịu dàng.
Táo Quân bất ngờ trở lại

Táo Quân bất ngờ trở lại

Đài truyền hình Việt Nam chính thức xác nhận Táo Quân trở lại. Chương trình được phát sóng vào cuối tháng 3.
Podcast tản văn: Rưng rưng sắc tím hoa xoan

Podcast tản văn: Rưng rưng sắc tím hoa xoan

Hoa xoan không rực rỡ, chỉ lặng lẽ tím lên khi xuân gần tàn. Nhưng chính vẻ mong manh ấy lại trở thành nguồn thi hứng cho văn chương, nơi nỗi nhớ và ký ức dịu dàng tìm về.
Podcats truyện ngắn: Mùa xuân biên giới

Podcats truyện ngắn: Mùa xuân biên giới

Truyện ngắn “Mùa Xuân biên giới” của Trần Anh Đức không chỉ tôn vinh lòng dũng cảm của những chiến sĩ quân hàm xanh mà còn khẳng định tình quân dân bền chặt nơi vùng biên cương.
Gửi tâm vào nhánh, gửi ý vào cây

Gửi tâm vào nhánh, gửi ý vào cây

Bonsai không chỉ là thú chơi mà còn là nơi gửi gắm tâm tư, sự kiên nhẫn vào từng dáng, thế. Với người chơi cây cảnh ở Hà Tĩnh, mỗi tác phẩm là một hành trình sáng tạo nghệ thuật.
Chờ ngày khai hội Văn Miếu ở Hà Tĩnh

Chờ ngày khai hội Văn Miếu ở Hà Tĩnh

Lễ hội Văn Miếu (phường Thành Sen, tỉnh Hà Tĩnh) năm 2026 sẽ diễn ra trong 3 ngày, từ ngày 24 - 26/3 (tức từ mùng 6 - 9/2 năm Bính Ngọ) với nhiều hoạt động văn hóa, trò chơi dân gian đặc sắc.